Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
"Tình sương khói qua đường?" "Phải, tình sương khói qua đường." Tôi chậm rãi ngẩng đầu: "Ta chưa từng nghĩ đến sau này." "Chàng là khách buôn, thường xuyên bôn ba bên ngoài, những năm nay chẳng lẽ chưa từng có tình qua đường sao? Cần gì phải kinh ngạc như thế......." Tôi cố gắng tỏ ra phóng khoáng, nhưng Bùi Tri Duật lại tức giận đến đỏ cả mắt. "Ta chưa bao giờ có ý nghĩ chơi bời nhân gian... Nàng là người đầu tiên của ta..." Tôi cố nén nước mắt trong lòng, cười đùa trêu chọc. "Vừa hay, ta cũng là lần đầu, đôi bên đều không lỗ." Bùi Tri Duật dường như bị đả kích, không thể tin nổi nhìn tôi. "Đã là đôi bên đều ngầm hiểu ý nhau, chi bằng cứ thế biệt ly." "Hay là..... chàng yêu ta rồi, không nỡ bỏ ta?" Tôi sợ hắn không đi, cố ý khiêu khích mỉa mai hắn. Bùi Tri Duật vốn luôn ngạo nghễ, tôi nói như vậy, hắn nhất định không nuốt trôi cơn giận này. "Tốt, tốt lắm. Nàng là một nữ tử, đã có thể vứt bỏ danh dự, đùa giỡn thân tâm, ta thì có gì không thể!" Bùi Tri Duật nhìn sâu vào mắt tôi một cái, bước chân lảo đảo đi ra cửa. Nghe tiếng bước chân hắn càng lúc càng xa, tôi quay lưng về phía cửa, cố nhịn nước mắt. Nếu hôm nay Bùi Tri Duật nói cưới tôi, tôi còn có thể khen hắn một câu chân tình, trong lòng cảm thấy áy náy với hắn. Ai ngờ hắn ngay từ đầu đã muốn tôi làm thiếp. Còn cảm thấy đó là ơn huệ ban cho tôi. Ai thèm làm thiếp chứ? Hắn đi là tốt nhất, vốn dĩ tôi cũng muốn cắt đứt cho sạch sẽ. Tôi nhẹ nhàng vuốt ve bụng dưới. Vốn dĩ tôi cũng chỉ để mượn giống của hắn, chẳng có gì phải đau lòng. Nhưng lúc này tôi vẫn chưa biết, Bùi Tri Duật căn bản không phải thương nhân kinh thành. Hắn là Túc Vương đang vi hành tuần tra. Mà tôi đã lừa gạt cả thân tâm hắn, mượn giống của hắn. Sau khi hắn bị tôi làm cho tức giận bỏ đi, tôi đã âm thầm sinh hạ một đứa con trai. Tôi là người xuyên không đến đây. Năm đó tôi xuyên qua không lâu, liền gặp cảnh cha sủng thiếp diệt thê, bà nội hành hạ con dâu. Mẹ tôi bị tức đến mức ngày ngày rơi lệ. Ở cái thời cổ đại này, nữ tử khổ đến mức nào? Việc nặng việc bẩn đều là con dâu làm, nhưng ăn cơm lại không được ngồi cùng bàn. Bà nội liếc mắt một cái, mẹ tôi liền phải quỳ xuống hầu hạ. Vì tôi và tỷ tỷ là con gái, nên không có tư cách ăn bánh ngô. Mỗi ngày chỉ có thể gặm vài miếng khoai lang. Nguyên thân chính là bị bỏ đói mà chết. Mẹ tôi thức trắng đêm thêu vài chiếc khăn tay, đổi lấy mấy cân thịt, muốn nấu cho hai chị em tôi ăn. Vừa nấu xong, đã bị bà nội sai đi làm việc. Đến khi quay lại, trong nồi chỉ còn lại một bát nước loãng. Mẹ tôi tức giận đấm ngực khóc lớn. Cha tôi là một tên chân lấm tay bùn, có chút tiền lẻ là muốn nạp thiếp. Sau khi ả thiếp kia có thai, ông ta càng thêm quá quắt bắt nạt mẹ tôi. Giờ đây ngay cả con gái ruột cũng không màng tới, chỉ lo cho con hồ ly tinh kia. Mẹ tôi mặc kệ sự mắng nhiếc của cha, kiên quyết ly hôn. Bà đưa tôi và tỷ tỷ ra đi với bàn tay trắng, rời khỏi ngôi làng miền núi như ác mộng đó. Ba mẹ con chúng tôi bày sạp hàng, làm ăn, mua cửa tiệm. Mười mấy năm trôi qua, cũng đã phát triển được một sản nghiệp không nhỏ. Ngày tháng càng lúc càng tốt đẹp, nhưng không ngờ, nỗi bất hạnh trong hôn nhân của nương lại vận vào người tỷ tỷ. Gã anh rể năm đó luôn miệng nói là chân ái, cũng bắt đầu có tính xấu. Chê bai tỷ tỷ sau khi sinh con tiều tụy, rồi có tư tình với nha hoàn. Chị em chúng tôi đã tận mắt chứng kiến cha sủng thiếp diệt thê. Nỗi khổ năm xưa mẹ phải chịu đã đủ thảm rồi, làm sao có thể để bản thân trải qua một lần nữa? Tôi mang theo hộ vệ, dẫn theo một đám gia đinh, rầm rộ xông đến tận cửa, giúp tỷ tỷ làm thủ tục ly hôn. Trải qua chuyện của nương và tỷ tỷ, tôi càng thêm khẳng định suy nghĩ trong lòng. Đàn ông không có kẻ nào tốt cả. Dù là phu thê nương tựa nhau từ lúc cơ hàn, hay là "chân ái" nồng thắm khi yêu đương, đều không chống lại được cám dỗ. Thấy lợi quên nghĩa, có mới nới cũ, giả tình giả ý, đều là bản chất của đàn ông, ở thời cổ đại này, nữ tử gả chồng chẳng khác nào đánh cược mạng sống. Thay vì thế, thà rằng cả đời không gả. Nhưng ở thời cổ đại này, không có cơ chế dưỡng lão hoàn thiện. Không gả chồng cũng được, nhưng tôi cần một đứa con. Nhìn người đi đường qua lại, trong lòng tôi dần nảy sinh một ý định. Tìm một nam nhân thích hợp, mượn giống sinh con. Sau khi có ý nghĩ này, tôi càng nghĩ càng thấy khả thi. Chẳng qua là tình sương khói, đợi đến khi có thai, đổi một nơi khác giả làm góa phụ, sinh con xong rồi quay về. Có tiền mua tiên cũng được, hộ tịch căn bản không phải là vấn đề. Hiện giờ Mạnh Vãn Đường tôi không thiếu nhất chính là tiền. Đã hạ quyết tâm, tôi bắt đầu tìm kiếm đối tượng. Cao thì không tuấn tú, thấp thì không lanh lợi, tính tình không tốt, mắt quá nhỏ...... Dùng ánh mắt nhìn cha của đứa con tương lai để đi xem những nam nhân tuổi tác phù hợp, vậy mà không kẻ nào lọt vào mắt xanh. Cho đến khi tôi nhìn thấy Bùi Tri Duật. Tôi quan sát hắn vài ngày, người này tướng mạo tuấn mỹ, hành xử đoan chính. Quan trọng là hắn là một du thương, chỉ đi ngang qua nơi này, sẽ không ở lại lâu, sau này tôi sẽ không gặp rắc rối. Là đối tượng mượn giống cực tốt. Những chuyện tiếp theo diễn ra hết sức thuận lợi. Tôi tiếp cận Bùi Tri Duật, có được hạt giống của hắn. Nhưng không ngờ rằng, diễn kịch quá nhiều, tôi vậy mà thật sự động lòng đôi chút. Nhưng chút tình ý mỏng manh này, vào khoảnh khắc hắn nói ra lời nạp thiếp, liền tan thành mây khói. Bùi Tri Duật vốn định vài ngày sau mới rời đi, vậy mà ngay ngày hôm sau đã ra khỏi thành.