🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
[Tặng Charm] Dép Sục Nguyên Khối Siêu Nhẹ 3cm Full Size Gia Đình
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
"Lẽ nào chị ta dùng sợi chỉ mảnh này để thao túng thanh kiếm? Chỉ là một sợi chỉ mảnh như vậy, chị ta làm cách nào để khiến kiếm chuyển hướng được?"
Tần Mục không kịp nghĩ ra sự huyền diệu trong đó, lập tức điên cuồng chạy đi, chỉ nghe một tiếng đốc, thanh kiếm kia lướt qua người hắn, đâm vào một thân cây lớn, cắm sâu vào trong.
Thanh kiếm kia giống như vật sống, nhảy động hai cái trên thân cây nhưng không tài nào rút ra được. Tiếp đó nữ tử kia phi tới, bàn tay thanh mảnh nắm lấy chuôi kiếm, rút bảo kiếm ra khỏi thân cây, ảo não nói: "Bạch Hổ chân nguyên của mình vẫn chưa đủ mạnh, không cách nào làm được mức như cánh tay sai khiến cái chỉ..."
"Tình sư muội, muội có thể dùng chân nguyên hóa thành tơ mảnh, ngự kiếm sát địch, đã là rất ghê gớm rồi."
Nam tử cùng cô ta đạp sóng mà phi tiến đến bên cạnh, cười nhẹ, dịu dàng nói: "Thứ muội thiếu không phải là tu vi, mà là hỏa hầu. Lần này sư phụ dẫn chúng ta tới Đại Khư lịch luyện, chính là để chúng ta bù đắp nhược điểm này. Trước kia chúng ta tự mình tu luyện, thiếu hụt thực chiến, mà hiện tại tên tiểu ma đầu này chính là cơ hội thực chiến của chúng ta, muội sẽ nhanh chóng nắm vững cách lấy khí ngự kiếm thôi."
Ba thiếu niên khác cũng chạy tới, trong đó một thiếu niên cười nói: "Tiểu ma đầu này biến hóa thành mê lộc, mê lộc vốn dĩ đã vô cùng nhanh nhẹn, cho nên mới có thể tránh được ngự kiếm của sư tỷ."
Vị Tình sư tỷ kia tinh thần vô cùng hưng phấn, tiếp tục dùng kiếm đâm về phía Tần Mục, cười duyên nói: "Khúc sư huynh, huynh đừng ra tay vội, để tên tiểu ma đầu này cho sư muội luyện kiếm."
Khúc sư huynh chính là nam tử trẻ tuổi cùng cô ta đạp sóng mà đi, nghe vậy gật đầu, cười nói: "Ba vị sư đệ, chúng ta cùng thưởng thức kiếm pháp của Tình sư tỷ thế nào."
Tần Mục dốc sức né tránh ánh kiếm bay tới từ phía sau, trong lòng không hiểu: "Lấy khí ngự kiếm? Lẽ nào sợi tơ trong tay nữ tử kia không phải tơ thật, mà là nguyên khí của chị ta? Nguyên khí có thể làm đến mức độ này, thao túng bảo kiếm sao? Mình có làm được không?"
Hắn đi theo Đồ tể học đao sát trư, Đồ tể chỉ dạy hắn hai tay cầm đao, chứ chưa từng dạy hắn dùng nguyên khí khống đao, hắn đối với phương diện này hoàn toàn mù tịt.
Thấy vị Tình sư tỷ kia lấy khí ngự kiếm, Tần Mục cũng nảy sinh ý định, nếu đã có thể lấy khí ngự kiếm, liệu có thể dùng nguyên khí điều khiển thứ khác không?
Nhưng vị Tình sư tỷ kia lại một lần nữa ngự kiếm truy sát, khiến hắn không kịp nghiền ngẫm. Hơn nữa hiện tại hắn bị Tư bà bà biến thành một con mê lộc, tay chân bất tiện, nguyên khí trong cơ thể cũng rơi vào tĩnh mịch, không linh hoạt như lúc bình thường.
Xuy——
Kiếm quang lóe lên, từ phía sau tập kích tới, lướt qua lưng Tần Mục. Tần Mục chỉ thấy lưng lạnh toát, sau đó là cảm giác đau rát truyền đến, biết rõ đã bị kiếm của vị Tình sư tỷ kia làm bị thương ở lưng.
"Hỏng rồi, mê lộc tuy nhanh nhưng chung quy không linh hoạt bằng cơ thể thật. Mình bị bà bà biến thành mê lộc, lại bị thương, e rằng lành ít dữ nhiều rồi..."
Hắn vừa nghĩ đến đây, đột nhiên chỉ thấy miệng mình nứt ra.
Đây không phải là nứt thật, mà là phần miệng của da mê lộc đã thoát ra khỏi người hắn!
Tần Mục lập tức nhớ tới lúc Tư bà bà bảo mình chạy mau, đã lặng lẽ rút một cây kim trên trán "hắn". Cây kim này, chính là cây định trụ Thiên hồn!
Rất nhanh, đầu của hắn và da mê lộc tách rời.
Phía sau kiếm khí phá không, xuy xuy có tiếng, chém xuống người hắn. Tần Mục gắng sức xông về phía trước, cả người vọt ra khỏi lớp da mê lộc, lộn nhào mấy vòng, ngã lăn ra xa mười trượng, sau đó tung người nhảy lên, vắt chân lên cổ mà chạy.
Phía sau hắn, tấm da mê lộc bị vị Tình sư tỷ kia lấy khí ngự kiếm chém nát vụn. Kiếm như hoa rơi, thu về như điện, hiển nhiên trên đường truy sát Tần Mục, kiếm pháp của nữ tử này đã tiến bộ vượt bậc!
Tần Mục thoát khỏi sự trói buộc của da mê lộc. Một thiếu niên từ trên không trung, từ rừng cây đạp lá mà đi, từ trên trời rơi xuống chắn trước mặt hắn.
Hai người cách nhau chỉ có hai ba trượng. Khoảng cách hai ba trượng, thoáng chốc là tới, khoảnh khắc tiếp theo hai người sẽ mặt đối mặt!
Tần Mục không kịp chuyển hướng, trong đầu không còn ý niệm nào khác, cơ thể không tự chủ được mà thi triển thoái công do lão Thọt truyền thụ, đầu chúc xuống chân giơ lên, đôi chân như gió lốc quét ra!
"Thanh Long Tý!"
Thiếu niên kia lớn hơn Tần Mục vài tuổi, lộ ra nụ cười giễu cợt, hai tay đỡ chắn. Hai cánh tay tỏa ra từng luồng thanh quang mông lung, long trảo đầy vảy rồng hiện lên trên da hai tay. Ngay sau đó chân của Tần Mục va chạm với cánh tay hắn, hai tiếng đinh đinh va chạm của kim loại truyền đến. Nụ cười trên mặt thiếu niên kia còn chưa tan biến thì đã hừ lạnh một tiếng, đứng không vững, bị quét cho phải lùi ra.
Y phục trên hai cánh tay hắn rách ra, hai ống tay áo bay lượn như bướm giấy, vụn vải bay đầy trời. Chỉ thấy hai cánh tay hắn dường như điêu khắc hình xăm long trảo, long trảo quấn quanh cánh tay.
Tuy nhiên, sau khi đỡ trực diện hai chân của Tần Mục, đôi tay hắn trong chớp mắt đã trở nên sưng đỏ.
"Trong chân ngươi giấu tạ sắt?"
Thiếu niên kia đau đến mức đôi tay run rẩy, vừa kinh vừa nộ, ánh mắt lại rơi vào chân Tần Mục: "Giày cũng bằng sắt?"
Tần Mục hai tay chống một cái, đôi chân chạm đất, điên cuồng chạy đi.
Nhưng lời của thiếu niên kia cũng nhắc nhở hắn, trên hai chân hắn đúng là có buộc tạ sắt. Lão Thọt dạy hắn thoái công, yêu cầu hai chân phải buộc tạ sắt, lúc nằm ngồi đi đứng đều không được tháo ra, phải mang theo suốt.
Những ngày qua, lão Thọt thấy cơ thể hắn ngày càng rắn chắc, lực ngày càng mạnh, nên tạ sắt buộc trên chân cũng ngày càng nặng. Không chỉ vậy, lão Thọt còn bảo lão thợ rèn Câm đúc cho Tần Mục một đôi giày sắt để tăng trọng lượng.
Một đôi giày sắt đế dày nặng tới mười cân, tạ sắt mỗi bên chân nặng hai mươi cân, hai chân Tần Mục đang mang năm mươi cân vật nặng!
Lão Thọt yêu cầu hắn luyện đến khi không còn cảm giác được trọng lượng của giày sắt và tạ sắt nữa mới được tháo ra. Tần Mục những ngày qua đã quen với giày sắt và tạ sắt, vừa rồi vắt chân lên cổ chạy cũng hoàn toàn không nhớ ra mình đang mang nặng mà chạy.
Chỉ là dừng lại thoát giày tháo tạ chắc chắn sẽ bị đuổi kịp, hắn vạn lần không thể dừng lại.
"Đạp Phá Tu Di Sơn!"
Tần Mục đang chạy, đột nhiên chân phải phát lực, thi triển một chiêu Đạp Phá Tu Di Sơn. Đế giày sắt dày cộm đi trên chân bị đạp cho bắn ra như bùn loãng, giày sắt vỡ vụn, mảnh vụn bắn tung tóe khắp nơi.
Cùng lúc đó, cơ bắp bắp chân hắn căng cứng, từng thớ cơ cuộn thành cục, nở ra ngoài, đánh bật từng thanh tạ sắt ra, giống như từng mũi tên sắc nhọn găm vào cây cối xung quanh.
Tần Mục bước chân kia tới trước, hạ xuống, cũng đạp nát giày sắt, bật tung tạ sắt.
Vù——
Cơ thể hắn đột nhiên nhẹ bẫng, một bước nhảy vọt lên ngọn cây, khiến chính hắn cũng giật mình.
Tần Mục đi chân trần, mũi chân đạp trên ngọn cây, cơ thể bắt đầu hướng xuống dưới.
Mà ở phía dưới, ánh kiếm lấp loáng, từ dưới đâm lên trên, hiện ra trước mắt là hàng chục mũi kiếm sắc bén!
Khả năng lấy khí ngự kiếm của vị Tình sư tỷ kia ngày càng lợi hại, chị ta không phải điều khiển hàng chục thanh kiếm, mà là một thanh kiếm rung ra hàng chục đóa kiếm hoa!
Tần Mục đột nhiên nhớ tới lời của lão Thọt: "Đừng có quan tâm nghĩ ngợi chỗ cháu đạp chân lên có chịu được sức nặng của mình hay không, chỉ cần cháu chạy đủ nhanh, mặt nước chính là bình địa, cỏ chính là bình địa, không khí chính là bình địa, đâu đâu cũng là đường bằng!"
Hắn nhón mũi chân, sải bước điên cuồng chạy, phía sau ánh kiếm ngất trời, chém nát bét ngọn cây nơi hắn vừa đứng!
Hai thiếu niên tung người nhảy lên ngọn cây, kinh hãi nhìn Tần Mục đạp trên từng ngọn cây lớn, hú hét lao đi như cuồng phong, bộ pháp nhanh đến mức khiến người ta trợn mắt há mồm!
"Tên này tuổi còn nhỏ hơn chúng ta, sao tốc độ lại nhanh như vậy? Tu vi của nó hình như... hình như còn mạnh hơn chúng ta một chút..."
Hai thiếu niên vừa nghĩ đến đây, lại thấy Khúc sư huynh hú hét vọt lên như một làn khói, đuổi theo Tần Mục, tốc độ còn nhanh hơn cả Tần Mục.
"Khúc sư huynh đúng là võ giả Linh Thai đỉnh phong (tu đến cực cao), thực lực mạnh hơn chúng ta quá nhiều."
Hai người tán thưởng: "Khúc sư huynh đích thân ra tay, tên tiểu ma đầu này chạy đằng trời."
Đúng lúc này, giữa rừng núi đột nhiên hiện lên một bóng đen khổng lồ, một bàn tay lông lá lớn như cái chiếu quạt về phía Khúc sư huynh, một cái tát trúng ngay Khúc sư huynh đang lao đi giữa không trung!
Khúc sư huynh bị tát cho xoay như con cù, bay ngược trở lại, bùm cái ngã xuống đất, lăn lộn không biết bao nhiêu vòng mới dừng lại được. Vừa mới ngồi dậy liền oa một tiếng phun ra một ngụm máu tươi, nghiêm giọng nói: "Đừng qua đó! Chỗ đó là lãnh địa của Ma Viên, có một con Ma Viên sống ở đó!"
Bốn người còn lại vội vàng dừng bước. Chỉ thấy bóng đen trong rừng núi kia chính là một con tinh tinh đen lớn đến đáng sợ, đôi mắt đỏ ngầu, răng nanh lồi ra, hướng về phía bọn họ đấm ngực bình bịch, âm thanh như trống trận vang rền: "Nhóc con bé nhỏ! Chết!"
Mà Tần Mục vừa chạy như điên phía trước cũng bị con Ma Viên này tát cho rơi xuống, ngã ngay bên cạnh bàn chân lớn của Ma Viên, nằm im bất động, không rõ sống chết.
Tình sư tỷ thấp giọng nói: "Khúc sư huynh còn bị con Ma Viên này tát một cái trọng thương, tên tiểu ma đầu kia cũng bị Ma Viên tát một cái, chắc là đã chết rồi chứ?"
Lời chị ta chưa dứt, lại thấy Tần Mục đang nằm sấp bên cạnh Ma Viên lặng lẽ nghiêng đầu mở mắt ra, lén lút quan sát Ma Viên. Tình sư tỷ giật nảy mình: "Tên này chưa chết?"
Con Ma Viên đen kịt kia gầm rống mấy tiếng, thấy đám người không dám tiến lên mới thôi, cúi đầu nhìn nhìn Tần Mục, thò hai ngón tay lật người Tần Mục lại: "Nhóc con bé nhỏ, chết?"
Chỉ thấy mắt Tần Mục trợn trừng, thất khiếu chảy máu, lưỡi thè cả ra ngoài, hiển nhiên là đã chết không thể chết hơn!
Ma Viên hừ hừ hai tiếng, ném "thi thể" Tần Mục sang một bên, ngồi bệt xuống, nhổ một cái cây thong thả ăn lá.
"Ma Viên hung dữ thế mà lại ăn chay." Tần Mục tiếp tục thất khiếu chảy máu, mắt trợn trừng, lặng lẽ nhích bả vai dịch ra phía ngoài.
Con Ma Viên đột ngột quay đầu, "thi thể" Tần Mục im thin thít. Ma Viên nhìn chằm chằm vào hắn, "thi thể" Tần Mục vẫn im thin thít.
Con Ma Viên thò ngón tay chọc chọc vào "thi thể", thấy "thi thể" lạnh ngắt, đã trở nên cứng đơ, rất mực hài lòng: "Nhóc con bé nhỏ, chết." Thế là không thèm để ý nữa, quay đầu chuyên tâm ăn lá cây.
Phía xa, Tình sư tỷ nhịn không được nói: "Gã to xác kia, thi thể của nhóc con bé nhỏ nhanh như vậy đã cứng đơ, ngươi không thấy lạ sao?"
Con Ma Viên dường như nghe hiểu lời chị ta, vỗ vỗ trán mình, lập tức quay người lại, thì thấy "thi thể" của nhóc con bé nhỏ kia đứng thẳng đơ dậy, vắt chân lên cổ mà chạy biến.