🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Thưởng thức ngay hạt hướng dương Tân Lộc Phát với đa dạng hương vị từ nguyên vị, vị dừa, óc chó đến caramel và táo đỏ, được đóng gói tiện lợi theo định lượng 50g, 60g hoặc 80g cho bạn thoải mái lựa chọn.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
"Ăn, mạnh!" Trong thung lũng Trấn Ương Cung, Tần Mục lấy ra một viên Cố Nguyên Đan do mình tự luyện chế, to bằng nắm tay, ra hiệu với Ma Viên một chút rồi nói: "Mạnh, rắn chắc!" Ma Viên gãi gãi đầu, nhận lấy viên Cố Nguyên Đan này rồi nuốt xuống, không có phản ứng gì, thắc mắc hỏi: "Mạnh?" Đột nhiên, con Ma Viên này phát cuồng, lông tơ toàn thân mọc dài điên cuồng, trên đầu cũng mọc ra một mầm cây, sau đó trưởng thành một cành cây lớn. —— Chắc hẳn là có một hạt giống cây rơi vào trong lông của Ma Viên, kết quả bị Cố Nguyên Đan kích thích, bắt đầu mọc điên cuồng. Tầm vóc của nó cũng lớn nhanh như thổi, cơ bắp không ngừng căng lên, xương cốt trở nên thô hơn, mạnh hơn, chống đỡ con Ma Viên này khiến nó gầm thét không thôi, đập phá lung tung. Tần Mục tiến lên ngăn cản, bị Ma Viên đấm một quyền xuống đất, Ma Viên đấm quyền thứ hai xuống mặt đất, chấn cho hắn từ trong bùn đất bật nảy lên, sau đó bị Ma Viên đấm bay đi. Tần Mục xông trở lại, tiếng Ma Viên nộ hống không dứt, một người một vượn lại ở trong thung lũng đánh nhau dữ dội, đánh đến mức đá vụn bay loạn. Con Ma Viên này sau khi uống Cố Nguyên Đan do Tần Mục luyện chế, cơ thể cách trở nên lớn hơn, mạnh hơn, sức mạnh cũng tăng lên cực kỳ lớn. Tần Mục đối kháng chính diện với nó, sức mạnh bản thân thế mà bị nó nghiền ép, căn bản không thể kháng hành với sức mạnh của Ma Viên. Bất đắc dĩ, Tần Mục chỉ đành hóa nguyên khí của mình thành hỏa thuộc tính, nguyên khí nóng bỏng vận chuyển trong cơ thể hắn, trên da thịt sau lưng ẩn hiện hiện ra một hình xăm rồng lớn, bốn chi của rồng tương liên với tứ chi của hắn, long trảo vừa vặn nằm ở vị trí lòng bàn tay hắn, trùng khớp với các ngón tay. Ngũ Trảo Hỏa Long! Nguyên khí hỏa thuộc tính thuộc về Chu Tước nguyên khí, tuy nhiên Tần Mục không phải Chu Tước linh thai mà là linh thai hình người, long văn hiển hiện sau lưng hắn không phải hiệu quả do nguyên khí mang lại, mà là hiệu quả sau khi hành công Lôi Âm Bát Thức do Mã gia truyền thụ mang lại. Lôi Âm Bát Thức của Mã gia, nguyên khí hành công, ảo diệu vô cùng, thế đi của nguyên khí trong cơ thể hình thành một hình xăm rồng, trải khắp toàn thân. Nếu như là Thanh Long linh thể như Mã gia thi triển Lôi Âm Bát Thức, trong nguyên khí mang theo thuộc tính mộc và lôi đình, long văn sau lưng sẽ là màu xanh, lôi đình đan xen. Tuy nhiên Tần Mục không luyện thành Thanh Long nguyên khí, chỉ có thể dùng Chu Tước nguyên khí, cho nên bên cạnh long văn sau lưng có từng đóa hỏa vân. Khi hắn thôi động Lôi Âm Bát Thức, trên thân thể mới hiện ra long văn hỏa vân, chỉ cần không thi triển Lôi Âm Bát Thức, những vân lý kỳ đặc này sẽ dần dần ảm đạm biến mất. Tần Mục nguyên khí hành công, sức mạnh tăng mạnh, cuối cùng cũng có thể đối kháng chính diện với Ma Viên. Tuy nhiên Ma Viên phát cuồng, căn bản không ra chiêu theo lẽ thường, liều mạng chịu đòn cũng phải đánh hắn, cuối cùng một người một vượn đều mũi sưng mặt sưng, nằm ngửa trên đất hô hố thở dốc, động đậy không được. Cành cây lớn trên đầu Ma Viên đã mọc thành một cây đại thụ thô bằng thùng nước, trên đó treo những quả đỏ mọng, dược lực của Cố Nguyên Đan biến mất, đại thụ cũng không sinh trưởng thêm nữa. Lò Cố Nguyên Đan này của Tần Mục luyện quả thực có chút vấn đề, dược lực quá mạnh, không được trung chính thái hòa như thế, cũng may là thân thể Ma Viên mạnh mẽ có thể chịu đựng được sự xung kích của dược lực, đổi lại là võ giả Linh Thai cảnh khác, e rằng đều sẽ bị căng đến mức nổ người mà chết. Hiện tại dược lực tiêu hao hết, thân thể Ma Viên bắt đầu từ từ thu nhỏ, nhưng vẫn cao hơn trước kia rất nhiều, cũng cường tráng hơn nhiều, khiến Tần Mục cũng cảm thấy Cố Nguyên Đan mình luyện chế e rằng đã xảy ra chút vấn đề. Tuy nhiên từ biểu hiện của Ma Viên mà xem, chắc là vấn đề không lớn, cho dù có vấn đề cũng là chuyện tốt. Hắn từ trên cây ăn quả trên đầu Ma Viên hái xuống một quả, bóc vỏ ăn, vào miệng rất ngọt rất mọng nước, còn mang theo một luồng hương vị của thuốc. Ma Viên ngồi dậy, từ trên đầu mình nhổ cây đại thụ xuống, rễ của gốc cây này bò đầy mặt nó, Ma Viên tuốt một nắm lá cây và quả, chậm rãi ăn. Tần Mục giao số Cố Nguyên Đan còn lại cho nó, dặn dò: "Một lần chỉ được ăn một viên, vạn lần không được ăn nhiều. Còn nữa, muốn đánh nhau thì ra ngoài tìm dị thú khác mà đánh, không được dỡ Trấn Ương Cung." Ma Viên hai mắt sáng lên, vội vàng thu Cố Nguyên Đan lại, liên tục gật đầu. Cố Nguyên Đan Tần Mục luyện quá lớn, Cố Nguyên Đan Dược Sư luyện chỉ to bằng đầu ngón tay út, mà thủ pháp hắn luyện không thuần thục, to bằng nắm tay người thường, vì vậy số lượng lò Cố Nguyên Đan này không nhiều, chỉ có hơn hai mươi viên. Tần Mục yên tâm rời đi, con Ma Viên này đợi hắn đi xa, lập tức lấy ra một viên Cố Nguyên Đan to đến mức không ra thể thống gì, hăng hái chạy tới lãnh địa của một con dị thú gần nhất để báo thù. Con dị thú hàng xóm đó có thù với nó, thường xuyên xâm phạm lãnh địa của nó, cướp đoạt dã thú làm no bụng, đã đánh nó đau mấy lần. Dấu bàn tay của Tần Mục in trên vách đá, con dị thú đó biết lại có thêm một kẻ đương gia mới tới, thời gian gần đây mới không xâm phạm. Ma Viên chạy tới chỗ kẻ thù, há miệng nuốt viên Cố Nguyên Đan kia xuống, gầm lên một tiếng, xông vào lãnh địa của kẻ thù. Hai ngày sau, cuối cùng cũng tới ngày hội chợ, Tư Bà Bà mang theo vải vóc, Mã gia mang theo một ít đồ gia dụng mới làm, Dược Sư đeo giỏ thuốc, Đồ Phu đem con dị thú hôm qua Lão Què bắt được đặt lên xe, chắc là định tới hội chợ mổ thịt bán, Lão Đồ bán thịt, Lão Què chia tiền, hai người phân công rõ ràng. Lão Câm cũng mang theo lò và dụng cụ rèn sắt của mình, Lão Điếc mang theo bút mực giấy nghiên, gọi Tần Mục theo, mọi người buộc xe bò, lên đường tới Miếu Nãi Nãi. Đồ đạc trên xe bò được nhét đầy ắp, lục cục lục cục lăn bánh hướng về Miếu Nãi Nãi. Tần Mục đánh xe bò, hứng thú không cao. Chuyện đi hội chợ vốn dĩ đối với hắn lúc nhỏ còn có chút sức hút, nhưng hiện tại kiến thức của hắn đã cao hơn trước nhiều, đi hội chợ cũng không còn thú vị như thế nữa. Tuy nhiên tới Miếu Nãi Nãi, Tần Mục vẫn bị dọa cho giật mình, hội chợ lớn và náo nhiệt hơn hắn tưởng tượng, bao quanh di tích Miếu Nãi Nãi là khu chợ dài tới mười dặm, đâu đâu cũng là từng gian hàng, người qua kẻ lại, đông đúc ồn ào, náo nhiệt phi thường. Đây không phải là người của mười dặm tám thôn, mà là dân làng của các thôn trong vòng một hai trăm dặm, quá nửa đều tụ tập ở đây! "Trên bản đồ của Trấn Ương Cung, chỗ này không gọi là Miếu Nãi Nãi, mà gọi là Thiên Lang Cung." Tần Mục kinh ngạc, không biết vì sao chỗ này lại bị đổi tên thành Miếu Nãi Nãi. Xe bò tiến vào khu chợ, Tần Mục thấy đủ loại đồ vật kỳ lạ chưa từng thấy bao giờ được bày trên từng gian hàng nhỏ, còn có người nặn tò he ở chợ, người xào người nấu cơm, còn có diễn xiếc, phun lửa, bán dị thú, bán quặng sắt, bán châu báu, bán con gái, đủ các loại, không có gì là không có. "Tại hạ cha con người thôn Ngưu Gia, đi ngang qua quý địa, một không cầu danh, hai không cầu lợi, chỉ vì tiểu nữ tuổi đã cập kê, vẫn chưa hứa gả được cho nhà ai, vì vậy tỷ võ chiêu thân, nguyện tìm được một vị hảo hán võ nghệ siêu quần..." Tần Mục thấy phía trước rất náo nhiệt, dừng xe bò lại, ghé đầu quan sát, hóa ra là ở Miếu Nãi Nãi tỷ võ chiêu thân, trên lôi đài nam nữ đánh nhau kịch liệt. Hắn xem vài cái, mất hứng thú, tiếp tục đi về phía trước, lại thấy Miếu Nãi Nãi thế mà có mấy nhà dựng lôi đài tỷ võ chiêu thân. Những lôi đài này đều được dựng trên đài đất, trên đài là thiếu niên nam nữ đến từ các thôn, rất nhiều người là võ giả trẻ tuổi, đương nhiên cũng có lão già tóc bạc trắng nhảy lên đài đòi tỷ võ chiêu thân, dưới đài tiếng la ó vang dội, đuổi ông lão xuống. "Một số thôn có ít nam đinh, sở dĩ tỷ võ chiêu thân thực ra là định tìm một người con rể ở rể." Tư Bà Bà cảnh cáo Tần Mục nói: "Làm con rể ở rể là thành người của thôn khác rồi, con không được lên đó!" Tần Mục gật đầu, hắn trái lại có chút ngứa tay, Lão Mù cười nói: "Mục nhi lên đó cũng không sao, đánh nhà này đánh nhà kia, đánh hết một lượt các lôi đài tỷ võ chiêu thân ở Miếu Nãi Nãi, cưới về mười mấy cô nương..." Tư Bà Bà lườm lão một cái, Lão Mù không dám nói chuyện, vội vàng ngậm miệng. Tàn Lão Thôn có gian hàng cố định ở Miếu Nãi Nãi, không lâu sau xe bò đã tới trước mấy gian hàng này, Tần Mục giúp Lão Đồ dựng xong sạp thịt, lại đi giúp Mã gia bê đồ gia dụng xuống, lại dựng lò sắt cho Lão Câm, giúp Tư Bà Bà bày xong tiệm may, sau đó lại giúp Lão Điếc lấy nước mài mực, treo những bức tranh và câu đối Lão Điếc vẽ và viết lên. Sau khi chuẩn bị thỏa đáng, Tần Mục thấy trên gậy tre của Lão Mù treo một cái phướn, ngồi trước một cái bàn, trên phướn viết các chữ như "Lục hào bát quái, xem bói giải hạn", thầm nghĩ: "Mù gia gia còn biết xem bói?" Dược Sư bày sạp thuốc bên cạnh, Lão Đồ ở một bên đã mổ bụng con dị thú kia, treo thịt lên, cư dân Tàn Lão Thôn bắt đầu rao hàng, không khác gì người bình thường. "Mục nhi, bên cạnh có một cái lôi đài trống, con đi treo chữ này lên." Lão Điếc vung bút như bay, viết một bức chữ giao cho Tần Mục, nói: "Treo xong, đừng xuống, cứ đứng trên đài là được. Đây là việc làm ăn của con hôm nay, sau khi mặt trời lặn con vẫn còn có thể đứng trên lôi đài, thì coi như con vượt qua bài kiểm tra ở hội chợ rồi." Tần Mục nhìn nhìn bức chữ đó, chỉ thấy viết là: Cước thích Dũng Giang vô địch thủ, hoành tảo Đại Khư bát bách thôn! (Chân đá Dũng Giang không đối thủ, quét ngang tám trăm thôn Đại Khư!). Còn có một cái hoành phi: Linh Thai cảnh đệ nhất. Tần Mục nhìn nhìn cái lôi đài bên cạnh, trên lôi đài có hai cột gỗ bóng loáng, giữa các cột còn treo một tấm biển ngang, trên biển không có chữ, chắc là chỗ để dán hoành phi. "Điếc gia gia, con liệu có bị người ta đánh chết không?" Tần Mục quay đầu hỏi Lão Điếc. Lúc này, hắn thấy Lão Mù ở bên cạnh lại lấy ra một cái phướn, trên đó viết mấy chữ "Thắng thua triệu bạc, đã đặt thì không sửa", rõ ràng là định nhân lúc hắn đánh lôi đài để kiếm một món lớn. Mà Tư Bà Bà đã đặt cược một khoản trước trên sạp cá cược của Lão Mù, Dược Sư thì phấn khởi lấy thuốc trị thương ra bày trên sạp thuốc, chờ đợi người bị đánh bị thương trên lôi đài đi xuống, Mã gia đang làm gậy chống và cáng cứu thương, Lão Đồ thì ở đó bán Giao long bảo huyết, thần dược tráng thể! Sắc mặt Tần Mục lập tức tối sầm lại, đám ông già bà lão xấu tính này bày đủ trò để làm ăn! "Lão Điếc, ông viết thêm một dòng chú thích, chỉ cho phép võ giả Linh Thai cảnh lên đó." Tư Bà Bà nghĩ nghĩ, nói: "Tệ nhất nhảy lên một vị Thần thông giả, chẳng phải sẽ đánh chết Mục nhi sao?"