🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Biến hóa đôi mắt to tròn lung linh với lông mi giả Lookme Star thiết kế sợi mi thanh mảnh tự nhiên, đặc biệt khi mua combo 6 hộp bạn còn được tặng kèm thêm một nhíp và một keo dán mi cực kỳ tiện lợi.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Vườn thuốc ngoài làng rất lớn, bên trong trồng toàn linh dược mà Dược Sư tìm được từ trong Đại Khư suốt những năm qua. Đám dân làng sớm đã nhìn mà thèm nhỏ dãi, chỉ là Dược Sư nuôi rất nhiều loại cổ trùng nguy hiểm trong vườn, khiến không ai dám bén mảng vào trộm thuốc. Đại Khư vốn ít người, mà linh dược cực nhiều, trân phẩm lại càng không thiếu. Dược Sư bao năm hái thuốc, chẳng biết đã đem bao nhiêu kỳ trân dị thảo về cấy ghép vào đây. Lão rất hiếm khi động đến chúng, vậy mà nay lại quyết định dốc toàn lực dùng lên người Tần Mục! Phải biết rằng, tiêu chuẩn của lão cực cao, linh dược hái được đều là hàng cực phẩm, tùy tiện lấy một cây ra ngoài cũng đủ gây chấn động một phương. Lần này Dược Sư rõ ràng là đã chơi rất lớn! Đống lửa trại dần lịm tắt, dân làng ai nấy về phòng nghỉ ngơi. Tần Mục cũng trở về phòng ngủ ở gian ngoài, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc nồng. Tư Bà Bà khẽ vén chăn cho hắn, nhìn gương mặt thiếu niên đang ngủ say, nở nụ cười đầy quan tâm. "Mục nhi của ta... bất kể con có phải là Bá Thể hay không, con vẫn là đứa trẻ ta nuôi nấng trưởng thành. Ta sẽ không để bất cứ ai, bất cứ việc gì làm tổn hại đến con!" Bà vốn thông tuệ, qua biểu cảm của Thôn trưởng và Dược Sư lúc bên đống lửa đã nhìn ra được nhiều điều, chỉ là không nói toạc ra mà thôi. Bà nhón gót chân nhỏ bước vào gian trong đi ngủ. Sáng hôm sau, Lão Mù lăm lăm gậy tre hùng hổ xông vào phòng, hét lớn: "Mục nhi, mau dậy đi! Trời sáng rồi, Dược Sư đang..." "Lão nương còn chưa dậy, tên mù kia ngươi dám nhìn trộm!" Chỉ nghe một tiếng ầm vang dội, Tần Mục ngái ngủ mở mắt ra thì thấy Lão Mù đã bay khỏi phòng Tư Bà Bà, vẽ một đường vòng cung trên không trung, bay thẳng ra khỏi làng, không biết rơi xuống phương nào. "Mù gia gia thật là lợi hại!" Tần Mục kinh thán. Lão Mù ở trên không trung vẫn còn chống gậy tre, ngồi vắt chân với vẻ mặt tràn ngập sự vô tội, cứ thế mà bị đá bay đi. Tần Mục dậy mặc đồ, rửa mặt rồi làm bữa sáng. Sau khi ăn cùng Tư Bà Bà và dọn dẹp xong xuôi, lão Mù đã hớt hải chạy từ ngoài làng về, gọi giật giọng: "Cái mụ già chết tiệt kia, cú đá thâm thật, suýt nữa ta không mò đường về được! Mục nhi, mau qua đây, Dược Sư vừa chế cho con một vị thuốc!" Tư Bà Bà sắc mặt bất thiện, lườm lão Mù một cái cháy mắt rồi chậm chạp rời đi: "Ta đi thành Tương Long mua bán, Lão Mù, mấy ngày tới Mục nhi giao cho ông. Lúc về mà nó mất một sợi lông nào, ta sẽ hỏi tội ông! Mã gia, Mã gia, xe bò thắng xong chưa? Lão Què, bè tre đóng xong chưa?" Tần Mục vội theo Lão Mù đến tiệm của Dược Sư. Còn chưa bước vào đã ngửi thấy một mùi dược hương nồng nặc, rồi thấy một cái chum lớn lơ lửng giữa không trung. Mấy con chim màu đỏ rực bay quanh chum, lông vũ bốc lửa hừng hực nung đỏ rực thành chum, bên trong phát ra tiếng kêu ục ục. "Mục nhi, thuốc của con đây." Dược Sư thấy Tần Mục tới, lấy ra vị thuốc cuối cùng là một chiếc lá xanh ném vào trong chum. Chiếc lá vừa chạm nước, thứ nước thuốc đang sôi sùng sục lập tức trở nên đặc quánh. Dược Sư tùy hứng phất tay một cái, cái chum xoay chuyển cực nhanh, tiếng đinh đang vang lên từ bên trong. Cả chum nước thuốc ban nãy giờ biến thành nửa chum dược hoàn màu trắng, lăn long lóc, va vào nhau phát ra tiếng lanh lảnh như kim loại. Dược Sư phẩy tay, mấy con chim đỏ rực bay qua cửa sổ biến mất. Cái chum hạ xuống đất, Tần Mục há hốc mồm: "Dược Sư gia gia, hôm nay phải ăn hết chỗ đan dược này ạ?" "Con mà ăn hết là con chết chắc." Dược Sư ung dung nói: "Lò thuốc này ta dùng toàn linh dược thượng hạng để luyện, tuy chỉ là Cố Nguyên Đan cấp thấp nhất, nhưng một viên bằng kẻ khác luyện cả trăm viên. Mỗi lần con chỉ được ăn một hai viên thôi, không được tham." Tần Mục bán tín bán nghi. Trước đây Dược Sư cũng cho hắn ăn nhiều loại thuốc kỳ quái, lần nào cũng là một bát lớn đầy ú ụ, giờ chỉ ăn một viên mà dược lực mạnh thế sao? Lão Mù cũng không tin lắm, bèn nói: "Mấy gã giang hồ lừa đảo toàn bảo một viên bằng trăm viên, thuốc của ông mạnh thật không đấy? Mà công nhận mùi thơm thật." Dược Sư cười âm hiểm: "Hay là ông ăn thử hết cái chum này xem?" "Mục nhi, con bốc một nắm ăn thử xem sao?" Lão Mù xúi dại. Tần Mục đời nào mắc bẫy, chỉ lấy đúng một viên cho vào miệng. Viên linh đan vừa xuống bụng, hắn lập tức thấy có gì đó không ổn. Trong bụng hắn như có hàng trăm hàng ngàn con hỏa long, thủy long, kim long, mộc long đang lộn nhào, khiến cơ thể hắn lúc cao lúc thấp, lúc béo lúc gầy. Bề mặt da chốc chốc lại kết một tầng băng lạnh buốt, chốc sau quần áo lại bốc khói xanh, rồi lại có chỗ nảy mầm, lông lá trên lớp da thú dài ra điên cuồng, thậm chí cả người còn ám một lớp màu kim loại, da dẻ cứng ngắc như đúc bằng sắt! Đáng sợ hơn là đôi khi các triệu chứng cùng bộc phát một lúc, khiến Tần Mục đau khổ không sao tả xiết. Hắn hừ một tiếng, lập tức vận chuyển "Bá Thể Tam Đan Công", dùng nguyên khí để hóa giải dược lực! Lão Mù biến sắc, thất thanh: "Dược Sư, cái viên Cố Nguyên Đan này hình như không phải loại thường!" "Đúng vậy. Cố Nguyên Đan thông thường chia làm bốn loại: Hỏa, Thủy, Kim, Mộc." Dược Sư cười đầy quái dị: "Cố Nguyên Đan vốn dành riêng cho bốn thuộc tính nguyên khí của Tứ Đại Linh Thể. Nhưng Bá Thể nguyên khí của Mục nhi không có thuộc tính, nên ta dùng phương pháp trung hòa, luyện cả bốn thuộc tính vào một viên đan này, bên trong ẩn chứa tứ hành, biết đâu có thể kích phát uy lực của Bá Thể. Loại đan này chỉ có Bá Thể nguyên khí mới hấp thụ nổi, ban nãy ông mà ăn hết cả chum thì... hì hì..." Lão Mù rùng mình một cái. Bốn loại nguyên khí xung đột nhau, lão mà ăn vào chắc công lực bị tiêu hao mất hai ba phần. Tất nhiên là nếu ăn cả chum, còn một viên thì chưa đủ làm khó lão. "Dược Sư, ông luyện là thuốc bổ hay là thuốc độc vậy?" Lão Mù lẩm bẩm. Đột nhiên, Tần Mục hét thảm một tiếng, vắt chân lên cổ mà chạy, chớp mắt đã biến mất tăm. Lão Mù lo lắng: "Bốn thuộc tính xung đột, Mục nhi không sao chứ?" "Nó đang tiêu hóa dược lực thôi, không cần lo." Dược Sư ngoài miệng nói vậy nhưng trong lòng cũng hơi thấp thỏm. Dù sao đây cũng là lần đầu lão cải tiến Cố Nguyên Đan, lần đầu luyện ra và cũng là lần đầu cho người dùng. Dược lực thực sự mạnh đến đâu, có tác dụng phụ hay làm chết người không, lão cũng chẳng dám chắc chắn 100%. Tất nhiên lời này lão không dám nói ra, nếu không Tư Bà Bà chắc chắn sẽ liều mạng với lão. Phía xa trong rừng sâu, tiếng hú của Tần Mục vang lên, theo sau đó là tiếng cây cối đổ rạp ầm ầm. Khóe mắt Dược Sư giật giật, trấn an: "Không sao đâu, ông yên tâm đi. Nghe kìa, nó đang sung sức như rồng như hổ ấy!" Lão Mù tặc lưỡi: "Tuổi trẻ đúng là nhiều năng lượng thật." Trong rừng, Tần Mục như một bóng ma lướt đi, quyền cước nhanh như chớp, điên cuồng đấm đá vào những cây đại thụ. Một cái cây hai người ôm không xuể cũng chỉ chịu được vài quyền vài cước của hắn là gãy làm đôi! Khó chịu. Quá khó chịu! Dược lực Cố Nguyên Đan của Dược Sư quá kinh khủng, hắn vừa chạy vừa vận công mà vẫn không hóa giải hết, cảm giác cơ thể sắp nổ tung đến nơi. Hắn chỉ còn cách thi triển điên cuồng những võ công mà Lão Què và Mã gia dạy để xả bớt dược lực dư thừa! Trong Linh Thai Thần Tạng, tiểu Linh Thai hình người cũng đang điên cuồng luyện khí, hấp thụ nguyên khí cuồn cuộn đổ về, lọc sạch và tinh khiết hóa chúng. Cái Tần Mục nhỏ này cũng bị mệt đến đứt hơi. "Đồ nhóc con bé nhỏ, chết đi!" Đột nhiên, núi rừng rung chuyển. Một con Ma Viên đang trong cơn thịnh nộ đứng bật dậy, gầm thét vang trời. Nắm đấm to như quả núi nhỏ của nó nện thẳng về phía Tần Mục đang phá hoại rừng xanh! Hóa ra Tần Mục vì bị dược lực làm cho mụ mị đầu óc, vô tình lại chạy vào lãnh địa Ma Viên. Con Ma Viên thấy kẻ đột nhập lại chính là đồ nhóc con bé nhỏ lần trước, đúng là oan gia ngõ hẹp, không nói lời nào đã vung tay tấn công! Mắt Tần Mục đỏ rực, đột nhiên ngẩng đầu. Dược lực trong người bùng phát khiến nguyên khí toàn thân như muốn nổ tung, hắn nhảy vọt lên, đấm thẳng vào nắm đấm của Ma Viên! Bành — Một tiếng động trầm đục vang lên, thân hình Tần Mục bay ngược ra sau, tông gãy liên tiếp mấy cây đại thụ. Ma Viên phấn khích nhảy xổ tới, tung một cú đá như roi quất về phía Tần Mục vừa rơi xuống đất. Cái chân thô kệch như cột nhà đen ngòm nghiền ép tới! Tần Mục gầm lên, trong nháy mắt tung ra không biết bao nhiêu cú đá vào đúng điểm nối giữa cơ bắp và gân chân của Ma Viên. Ma Viên lập tức thấy chân mình nhũn ra, mất lực, liền vung một nắm đấm từ trên xuống dưới nện mạnh. Tần Mục giơ tay đỡ, lại bị đánh cho lảo đảo lùi lại. Ma Viên áp sát, quyền cước xé gió phát ra tiếng vù vù, tạo ra những trận cuồng phong tấn công Tần Mục. Tần Mục cũng như phát điên, lấy cứng đối cứng với con dị thú này, dù rơi vào thế yếu cũng chẳng mảy may sợ hãi. Con Ma Viên càng thêm nóng nảy, cũng điên cuồng đấm đá, chiêu sau nặng hơn chiêu trước. Một người một vượn, một lớn một nhỏ, đi đến đâu rừng cây đổ rạp, sỏi đá bắn tung tóe đến đó. Đột nhiên Tần Mục nhảy vọt lên, chạy nhanh trên cánh tay Ma Viên, giây tiếp theo đã áp sát mặt nó. Thiên Thủ Phật Đà! Hai cánh tay hắn dường như biến thành hàng trăm cái, đánh ra hàng đạo tàn ảnh, hàng trăm nắm đấm liên tiếp nện vào cái mũi mềm nhũn của Ma Viên. Ma Viên đau đến chảy nước mắt, ngã ngửa ra sau. Cái bàn tay khổng lồ vung lên tát mạnh vào người Tần Mục, đánh bay hắn đi! Ma Viên lồm cồm bò dậy, mũi chảy máu ròng ròng, đưa mắt nhìn quanh. Thấy Tần Mục bị mình tát dính chặt vào vách đá theo hình chữ Đại, cả người như bị khảm vào vách núi, nó tỏ vẻ rất hài lòng, nói: "Đồ nhóc con bé nhỏ, chết." Cái đồ nhóc con bé nhỏ đang bị khảm trên vách đá đột nhiên cử động, hai tay chống mạnh một cái, thoát ra khỏi cái hố hình người, rồi như phát điên lao về phía nó. Ma Viên giật mình, đấm ngực thình thịch, nhảy vọt lên gầm gừ nghênh chiến: "Đồ nhóc con bé nhỏ! Chết đi!"