Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
"Hòn đảo ở hạ lưu trăm dặm?" Tần Mục quay về Tàn Lão Thôn khi trời đã sập tối. Thiếu niên khuân đống bảo vật trên bè tre xuống đưa vào trong thôn. Dân làng không khỏi kinh ngạc, vây quanh hỏi han rối rít. Tần Mục kể lại một lượt trải nghiệm của mình. Lão Mù biến sắc, thất thanh nói: "Ngôi miếu trên đảo đó trấn áp một con dị thú cấp Lãnh Chúa, là một con yêu tinh giỏi biến hóa, lợi hại vô cùng, tên là Ngô Nữ. Con dám vô ngôi miếu đó? Đã vậy còn dám vác sạch bảo bối của mụ về đây?" Tư Bà Bà cũng hốt hoảng: "Chính là con Ngô Nữ đó sao? Có lần ta đi ngang qua ngôi miếu nát ấy, thấy mụ ăn thịt người quá nhiều nên đã đánh cho một trận. Kết quả mụ trốn sau tôn phật tượng kia, ta thấy phật tượng ấy quái dị, có ý muốn hàng phục ta nên mới không đánh chết mụ. Pho tượng đó cổ quái lắm..." "Ta cũng từng gặp qua mụ, rất lợi hại, là một đại yêu sánh ngang với cường giả Thất Tinh cảnh." Lão Què hỏi: "Mục nhi, làm sao con trộm đồ của Ngô Nữ mà thoát khỏi tay mụ được?" Tần Mục thấy không giấu được nữa, đành đem chuyện mình học được ma ngữ từ di tích hẻm núi nói cho mọi người, rồi kể rành mạch việc mình dẫn động ba loại thanh âm Thần - Ma - Phật để luyện Ngô Nữ ra sao. Đám dân làng nghe mà trợn mắt há mồm. Hồi lâu sau, Mã gia mới thở hắt ra một hơi trọc khí, thốt lên: "Tuổi trẻ tài cao, đúng là tuổi trẻ tài cao." Lão Què, lão Điếc và những người khác cũng gật đầu lia lịa, giơ ngón tay cái tán thưởng không ngớt. Ngô Nữ - một đại yêu có thực lực ngang hàng cường giả Thất Tinh cảnh - vậy mà bị Tần Mục tống tiền rồi trấn lột sạch sẽ, đúng là tuổi trẻ tài cao, không phụ sự dạy dỗ của họ, khiến họ cảm thấy vô cùng tự hào! Lão thợ rèn Câm cầm mấy món binh khí lên xem thử rồi lắc đầu, ra bộ dạng a a khua tay múa chân, ý bảo chất lượng mấy món linh binh này không tốt lắm, chẳng dùng được vào việc gì. "Đợi đến mai, ta sẽ mang chúng vào thành Tương Long bán lấy tiền, sẵn tiện mua ít dầu muối tương giấm, rồi mua ít vải vóc với rượu ngon về." Tư Bà Bà cười nói: "Mấy con súc vật của ta cũng đến lúc đem bán được rồi." Tần Mục tinh thần đại chấn: Đi thành Tương Long? Hắn lớn lên ở Tàn Lão Thôn, gần đây mới được phép ra ngoài, trước giờ chỉ nghe danh thành Tương Long chứ chưa bao giờ được đặt chân tới! "Không dắt con theo được đâu, con còn nhỏ quá." Tư Bà Bà lắc đầu. Tần Mục trong lòng thất vọng, hắn do dự một lát rồi lấy hết can đảm nói: "Bà Bà, Mã gia gia, còn một chuyện nữa." "Bá Thể của con, thức tỉnh rồi." Xung quanh bỗng chốc im bặt. Một lát sau, Mã gia, lão Què, Lão Mù và Tư Bà Bà đồng thanh reo hò, lão Câm cũng a a nói không ngừng. Chỉ có lão Điếc là không thấy Tần Mục nói gì, chẳng hiểu sao đám già này đột nhiên phát điên, cho đến khi Tần Mục lặp lại một lần nữa, lão mới hiểu ra, bèn cười ha hả vang trời! Lão Mù la lối om sòm: "Thôn trưởng, Dược Sư! Hai người mau ra đây! Bá Thể thức tỉnh rồi!" Lão Đồ kích động vạn phần, ngửa mặt lên trời hú dài: "Thôn trưởng, Dược Sư, Bá Thể cuối cùng cũng thức tỉnh rồi!" Khi Tần Mục về làng, Thôn trưởng đang ở trước hiên nhà, Dược Sư ngồi bên cạnh đun một ấm trà, rót cho Thôn trưởng. Vì Thôn trưởng không có tay nên Dược Sư phải bưng chén trà đưa lên tận miệng lão. Hai người thường xuyên uống trà như thế, rất có phong thái ung dung nhàn nhã. Chén trà của Thôn trưởng mới uống được nửa ngụm thì nghe tiếng la hét của Lão Mù và Mã gia, nước trà lập tức phun ra từ mũi, mắt và miệng. Thậm chí lỗ nhỏ ở mí mắt dưới cũng xì xì phun ra hai tia nước nhỏ, bắn cao vút. Phập. Chén trà trong tay Dược Sư bị bóp nát vụn, nước trà bắn đầy mặt Thôn trưởng. Hai lão già trợn tròn mắt, ngơ ngác nhìn nhau, miệng há hốc không sao khép lại được. Dược Sư sực tỉnh, lắp bắp: "Bá... Bá Thể... thức tỉnh rồi?" Thôn trưởng cũng ngơ ngác, rõ ràng vẫn chưa kịp hoàn hồn. Lão Què đi cà nhắc tới, gật đầu thật mạnh, cười nói: "Đúng thế, Bá Thể thức tỉnh rồi! Vừa nãy ta đã kiểm tra, nguyên khí của nó hùng hồn hơn buổi sáng gấp ba lần, tinh thuần vô cùng. Hơn nữa tại mi tâm, Linh Thai đã tỉnh giấc, tỏa ra một luồng dao động kỳ lạ, rõ ràng là đã dung hợp với ý thức! Đây chính là dấu hiệu của Linh Thai thức tỉnh!" Tần Mục bước tới, thấy miệng Dược Sư há to đến mức nhét vừa hai quả trứng vịt, còn mí mắt Thôn trưởng vẫn đang rỉ nước, thầm nghĩ: "Thôn trưởng gia gia và Dược Sư gia gia đúng là rất kinh ngạc, nhưng có vẻ... hơi quá đà rồi thì phải?" Dược Sư khép miệng lại, vội hỏi: "Mục nhi, Bá Thể của con thực sự thức tỉnh rồi?" Tần Mục gật đầu: "Con lỡ tay một cái là nó thức tỉnh luôn." Dược Sư suýt thì nghẹn thở, lắp bắp: "Lỡ tay một cái..." Thôn trưởng cuối cùng cũng lấy lại bình tĩnh, cười khà khà: "Mục nhi là Bá Thể, chuyện này là sự thật hiển nhiên không cần bàn cãi. Kiến thức của ta uyên bác nhường nào, đương nhiên không nhìn lầm được, thức tỉnh là chuyện đương nhiên thôi... Khụ khụ khụ!" Dược Sư sắc mặt vô cùng quái dị, cũng vội ho vài tiếng để che giấu, cười nói: "Bá Thể thức tỉnh, đây là chuyện đại hỷ! Nhưng Mục nhi này, con vừa mới thức tỉnh Bá Thể, không được kiêu ngạo. Con đường tu hành của con mới chỉ bắt đầu thôi, hiểu không?" Tần Mục vâng dạ gật đầu. Thôn trưởng cười nói: "Dược Sư nói rất đúng, con đường Bá Thể gian nan dị thường, tuyệt đối không được lười biếng. Dược Sư, ta hơi mệt rồi, đưa ta vào phòng." Dược Sư hiểu ý, đưa lão vào nhà. Trong phòng, hai lão già nhìn nhau trân trối. Hồi lâu sau, Dược Sư cố hạ thấp giọng hết mức: "Thôn trưởng, Mục nhi thực sự là Bá Thể sao?" "Tất nhiên là không phải!" Thôn trưởng khẳng định chắc nịch. "Vậy nó thức tỉnh bằng cách nào..." "Ta làm sao mà biết được!" Hai lão già lại nhìn nhau, không biết giải thích thế nào về hiện tượng của Tần Mục. Một lúc sau, Dược Sư hỏi: "Phàm thể... có thể phá Linh Thai bích không?" "Phàm thể phá bích? Ta chưa bao giờ nghe nói tới, Mục nhi là người đầu tiên." Thôn trưởng đột nhiên mỉm cười: "Dược Sư, biết đâu Mục nhi sẽ thực sự trở thành Bá Thể, đi ra một con đường bất phàm. Chẳng phải mục đích ban đầu của chúng ta là vậy sao?" Dược Sư cũng cười: "Phàm thể chính là Bá Thể. Mục nhi đã khiến phàm thể thức tỉnh, con đường Bá Thể của nó sắp bắt đầu rồi. Ta dường như đã thấy nó một quyền đấm chết một con rồng rồi đấy!" Thôn trưởng gật đầu cười: "Đúng là như vậy. Biết đâu, nó có thể dựa vào ý chí và tinh thần này mà đi xa hơn cả chúng ta." Hai lão hồ ly nhìn nhau cười tâm đắc rồi bước ra ngoài. Thôn trưởng ho một tiếng, gọi Tần Mục lại hỏi xem hắn thức tỉnh Linh Thai như thế nào. Tần Mục kể lại chuyện mình mượn khoảnh khắc Thần - Ma - Phật tranh đấu, dùng nguyên khí đập nát Linh Thai bích. Ánh mắt Thôn trưởng đờ đẫn, lẩm bẩm: "Còn có thể dùng kiểu này sao?" Lão không khỏi cảm khái, cơ duyên của Tần Mục e là kẻ khác không thể lặp lại. Thần - Ma - Phật cùng tranh phong, thiên thời địa lợi nhân hòa, cộng thêm Tần Mục thực sự to gan lớn mật, dám chủ động học ma ngữ để chống lại thần âm! Hành động này đúng là gan to tày trời, không biết chữ chết viết như thế nào! Dù người khác có gặp cơ duyên này, e rằng không đột phá nổi Linh Thai bích mà đã bị uy năng của ba loại thanh âm đó luyện chết rồi! Người khác không biết sự nguy hiểm trong đó, nhưng lão thì rõ mồn một. Đó là sức mạnh của Thần và Ma, người phàm sao dám dòm ngó? Người phàm dòm ngó sức mạnh thần ma chỉ có con đường chết! Vậy mà Tần Mục lại thành công, thành công một cách không tưởng, khiến lão cũng phải nghi hoặc. Chỉ là lão không biết rằng, Tần Mục cũng suýt chết trong cuộc chiến thần ma đó, may mà có miếng ngọc bội trước ngực bảo vệ tính mạng. Thôn trưởng tỉ mỉ kiểm tra tiến triển tu vi của Tần Mục, lại một lần nữa lộ vẻ kinh hãi nhưng lập tức che giấu đi, khích lệ: "Mục nhi, tu hành tốt lắm, đừng phụ sự kỳ vọng của chúng ta. Giờ con đã thức tỉnh Bá Thể, đã là một võ giả, không còn là trẻ con nữa rồi." Tần Mục gật đầu thật mạnh. Lúc này trời đã tối hẳn, trong thôn đốt lửa trại. Nhóm Mã gia nướng dị thú vừa bắt được để chúc mừng Tần Mục. Tư Bà Bà chạy tới kéo Tần Mục đi, nói: "Thôn trưởng, Dược Sư, hai người cũng qua đây ăn uống đi!" "Mọi người cứ qua trước, ta và Dược Sư sẽ tới ngay." Thôn trưởng nhìn bóng lưng Tư Bà Bà và Tần Mục đi xa, trầm giọng nói: "Dược Sư, nguyên khí của Mục nhi hùng hồn vô cùng. Ở cảnh giới Linh Thai, nó gần như là võ giả có tu vi thâm hậu nhất mà ta từng thấy." Dược Sư nhìn đám người đang vui vẻ bên đống lửa, hỏi nhỏ: "Thâm hậu đến mức nào?" "Tu vi của ta lúc ở cảnh giới Linh Thai cũng chỉ tương đương với nó, thậm chí có lẽ còn kém một chút." Thôn trưởng thản nhiên nói: "Ta đang nói tới tu vi của ta thời kỳ đỉnh phong của Linh Thai cảnh. Mà nó thì mới chỉ vừa bước vào Linh Thai cảnh thôi, tiềm năng còn tăng trưởng tiếp." Dược Sư rúng động toàn thân, không tin nổi nhìn lão, thất thanh: "Ngang hàng với ông thời Linh Thai cảnh? Ông là tồn tại cỡ nào cơ chứ? Sao nó có thể..." "Nhưng nó thực sự đã làm được."