🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Phù phép" cho đôi môi căng mọng như ngậm nước với siêu phẩm Romand Juicy Lasting Tint, chất son tint bóng mịn mướt, lên màu chuẩn chỉnh và cực kỳ bền màu cho nàng tự tin tỏa sáng suốt cả ngày dài.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Tôi chậm rãi bước tới trước hàng rào sắt, đưa tay vào trong vuốt ve mặt hắn, sau đó dùng hết sức lực, "Chát" một tiếng tát cho hắn một cái tát nảy lửa. "Hừ, yêu anh. Yêu anh chính là dùng mạng của tôi để đổi lấy anh sao, yêu anh chính là giúp anh đối phó với cha tôi sao? Nói anh là cầm thú quả thực là sỉ nhục cầm thú." Tiêu Cận lại bật cười: "Tôi biết ngay Thanh Thanh thông minh mà. Vậy nên, cái chân của tôi cũng là do cô tính toán sao?" Tôi lắc đầu: "Là do anh quá coi trời bằng vung thôi. Mũi tên đó vốn không có độc, là bà lão tộc Miêu đó vì muốn tôi cứu anh nên đã đặc biệt hạ độc cho anh đấy. Anh vậy mà có lúc còn coi bà ta là cọng rơm cứu mạng, thật nực cười làm sao, ha ha ha." Tiêu Cận ngẩn người, dường như đang hồi tưởng lại quá khứ, cuối cùng chỉ từ kẽ răng rặn ra mấy chữ: "Ta sẽ không tha cho mụ ta." Tôi cười lớn, cười đến mức gập cả người lại: "Bà ta đã ở trong địa ngục trong cung rồi, máu của bà ta thực sự có thể giải bách độc đó. Anh hiểu rồi chứ." Tiêu Cận nhất thời không còn phản ứng gì nữa. Tôi đã ngắm nhìn đủ vẻ tàn tạ của hắn, rồi chuyển sang phòng giam của Tôn Lăng Vân. "Ái thiếp của Thế tử phủ Lâm An Hầu, đã lâu không gặp. Cô trông có vẻ như chẳng tốt đẹp gì nhỉ." Tôi vừa ngắm nhìn bộ móng tay mới nhuộm xong, vừa đánh giá Tôn Lăng Vân gầy như tờ giấy. Cô ta không còn vẻ kiều diễm như trước nữa, thậm chí quần áo xộc xệch, bên má còn có vết cắn xé. "Tiết Thanh Di, cô thật độc ác. Cô sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu." Tôn Lăng Vân thoi thóp nguyền rủa. "Ừm, tôi chết thế nào thì không biết, nhưng cô chết thế nào thì tôi biết đó. Thông đồng với giặc phỉ, trảm, lập, quyết." Tôi chăm chú nhìn vẻ mặt của Tôn Lăng Vân, từ giả vờ kiên cường tới sợ hãi sụp đổ, chỉ trong tích tắc. "Không liên quan tới tôi, tôi mới vào hầu phủ được một tháng, tôi chẳng biết gì cả, thả tôi ra, thả tôi ra..." Tôi chẳng thèm để ý tới vẻ điên khùng của cô ta nữa. Thật ra phán quyết vẫn chưa đưa xuống, tôi chỉ dọa cô ta thôi, thật thú vị. Cục diện Thượng Kinh biến hóa khôn lường, nhưng thực ra cũng chẳng bao lâu. Hoàng thượng những năm gần đây đắm chìm trong việc luyện đan tu đạo, bà lão người Miêu giống như cọng rơm cứu mạng của ngài. Chỉ là thâm cung nội viện, chẳng biết bà lão sẽ bị ngài hút máu thế nào. Cha tôi mỗi ngày đều rất bận rộn, tôi đã mấy ngày không được gặp ông rồi. Cho tới một đêm nọ, cha nhét tôi vào xe ngựa của chú Thành, chẳng dặn dò gì tôi cả đã vội vàng ra khỏi phủ. Nửa tháng sau, chú Thành đưa tôi quay lại. Đường phố Thượng Kinh ngoại trừ vẻ đìu hiu, có vài bức tường viện bị sụp đổ và vết tích hỏa hoạn, thì chẳng có cảnh tượng thây chất thành núi như tôi hằng tưởng tượng. Hoàng thượng băng hà rồi, Duệ Vương đã đánh bại Thái tử. Cha tôi lúc đó buộc phải phú quý hiểm trung cầu, nhưng đã đặt cược đúng cửa. Cha nói, hoàng thượng vốn dĩ sức khỏe đã rất yếu, cứ tưởng máu người Miêu là linh dược, ngày ngày dùng nhưng lại là bùa giục mạng. Từ lúc bà lão người Miêu vào cung, cha tôi và Duệ Vương đã chuẩn bị sẵn sàng rồi. Những kẻ phản thần tội thần đời trước đã bị xử trảm trước Ngọ Môn suốt ba ngày ba đêm, đao của đao phủ đều đã mẻ hết cả. Đứng trong đám đông, tôi nhìn Tiêu Cận một cái. Tôn Lăng Vân chưa đợi tới ngày xử trảm đã sợ phát điên rồi chết trong ngục. Tiêu Cận mang vẻ mặt thờ ơ quỳ trên đài, nhưng đột nhiên nhận ra điều gì đó liền ngẩng thẳng đầu nhìn về phía tôi. Lúc nhìn rõ tôi, trong mắt hắn bừng lên thần sắc, vành mắt vậy mà lại đỏ lên. Hắn vội vã muốn nói với tôi điều gì đó, nhưng hắn đã chẳng thể phát ra âm thanh được nữa rồi. "Phập", đao hạ xuống. Trên đường về nhà, tôi nhớ lại khẩu hình miệng của hắn, đó là: "Thanh Thanh, anh yêu em." Tôi nhắm mắt lại, tâm trí không chút gợn sóng. Cha tôi phò tá tân đế quá độ được nửa năm liền xin từ quan về quê. Ông hiểu rõ đạo lý chim hết thì cất cung, nên phải rút lui đúng lúc. Cùng xin từ quan còn có Liêu Thái sư và những trọng thần tuổi tác không còn nhỏ nữa. Tân đế hết mực lưu giữ nhưng không có kết quả, đành phải chuẩn y. Tôi và Liêu Cẩm Cẩm lại gặp nhau lúc ra khỏi thành. Tôi và cô ta đều đứng ở phía xa, nhìn cha tôi và ông nội cô ta lưu luyến chia tay với các đồng liêu bạn hữu. Liêu Cẩm Cẩm cũng đỏ hoe mắt, sụt sịt: "Thanh Thanh, cô phải tới tìm tôi đó, Bình Châu và Kim Lăng gần nhau như vậy. Nếu cô không tới thì cô chết chắc đó." Tôi nhéo má cô ta, bảo Vãn Chiếu lấy ra một chiếc tráp trang điểm tinh xảo: "Trang sức ngọc đai của cô tôi tạm thời không được thấy nữa rồi, nhưng tôi có thể tặng cô mà, mẫu mới nhất của Ngự Phẩm Phường đó." Liêu Cẩm Cẩm quên cả lau nước mắt, nâng tráp trang điểm lên xem từng món một, vậy mà chẳng ngờ "òa" một tiếng lại khóc rống lên. "Tại sao tôi không làm bạn với cô sớm hơn chứ, tôi lỗ to rồi, hu hu hu." Vãn Chiếu cũng chẳng nhịn được mà bật cười khúc khích. Chào tạm biệt Liêu Cẩm Cẩm, chúng tôi cũng bắt đầu hành trình trở về. Gió xuân lại làm xanh bến sông Giang Nam, trăng sáng đang soi đường tôi về. Ngoại truyện: Tiêu Cận Sau khi tôi vào ngục, Tiết Thanh Di đã tới thăm tôi. Nàng đứng ngoài nhà lao, sắc mặt lạnh lùng như sương, đẹp tựa ngọc quý. Rõ ràng vài ngày trước nàng còn đang dốc hết tâm trí vì cái chân của tôi. Vậy mà đột nhiên, mọi thứ chẳng còn gì nữa. Tôi cũng từng hoảng sợ. Tôi đối với Tiết Thanh Di đã quá nắm chắc trong tầm tay. Bao nhiêu năm qua, nàng đã dốc hết tâm can cho tôi. Mỗi lần tôi bị thương, nàng đều chép kinh cầu Phật, tìm kiếm linh dược khắp nơi, khi tôi khỏi bệnh thì nàng đều gầy đi một vòng. Sinh nhật của tôi, năm nào nàng cũng lên kế hoạch trước ba tháng để dành cho tôi sự bất ngờ, năm ngoái là vất vả lắm mới tìm được danh gia rèn cho thanh kiếm vonfram, vì vậy mà nàng đã mang gần hết rượu ngon trong nhà đi, khiến ông bác sĩ Thành trong phủ nàng phải đấm ngực giậm chân. Lúc tôi biết máu đầu tim của nàng có thể cứu mạng thì cũng đã từng do dự, nhưng Lăng Nhi nói, Thanh Thanh yêu tôi như vậy, nàng nhất định sẽ cứu tôi, cho dù tuổi thọ có bị ảnh hưởng thì dùng tuyết liên nhân sâm tẩm bổ chắc chắn sẽ bù đắp lại được.