🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Áo khoác cổ tròn tay dài thiết kế cardigan - Áo len dệt với họa tiết cardigan, phong cách Hàn Quốc, tính bao dung mạnh mẽ
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Mà tôi vốn định sau khi tốt nghiệp đại học sẽ về giúp mẹ kinh doanh tiệm hoành thánh, báo đáp công ơn nuôi dưỡng của bà. Nhưng tất cả đều trở thành bọt nước. Giờ đây, tôi chỉ có thể trơ mắt đứng giữa không trung nhìn mẹ đối mặt với một xác chết lạnh lẽo, khóc đến tối tăm mặt mũi. Còn Trần Hi, thì đang cùng người nhà quây quần bên bàn ăn, thưởng thức bữa tối thịnh soạn, cười rạng rỡ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Không, bọn họ giống như đang ăn mừng chuyện gì đó hơn. Không một câu cảm ơn, cũng không một lời xin lỗi, không có lấy một phân tiền bồi thường, tôi cứ như vậy chết trắng tay. Theo quá trình điều tra vụ án, một số manh mối dần lộ ra, trong đó có hai việc gây tranh cãi nhất: Một là, trước khi Lưu Phong gây án, hắn nhận được một tin nhắn từ số lạ nói cho hắn biết hành tung của chúng tôi, mới khiến hắn mai phục chính xác trên con đường chúng tôi đi qua. Hai là, xe của Trần Hi không hề phát hiện ra bất kỳ lỗi kỹ thuật nào có thể khiến cửa xe tự động khóa chết. Chuyện này ngay lập tức trở thành tin nóng, được mọi người bàn tán rộng rãi. Trần Hi dựa vào làn sóng nhiệt độ này, cộng thêm khuôn mặt xinh đẹp, thế mà lại lắc mình một cái biến thành võng hồng, chỉ trong một đêm đã tăng thêm triệu fan. Mặc dù nó cũng chịu nhiều tranh cãi, nhưng trong thời đại cười nghèo không cười đĩ này, mang tiếng xấu cũng là nổi tiếng, nó dường như còn rất hưởng thụ. Nó lên mạng bán thảm, giả vờ đáng thương, kể về vết thương lòng của mình. "Trải nghiệm là phương pháp thẩm mỹ tốt nhất của một người phụ nữ, nó giúp tôi thấu hiểu sinh tử, trân trọng hiện tại." Đúng vậy, cô thì có hiện tại rồi, còn tôi thì dừng lại đột ngột. "Quãng đời còn lại của tôi đều là sống thay cho người bạn thân nhất Tưởng Nhạc. Quan hệ giữa tôi và Tưởng Nhạc giống như Dương Giác Ai và Tả Bá Đào, Holmes và Watson, Tiểu Yến Tử và Tử Vy, là một kiểu cộng sinh về mặt tinh thần." Hả? Trần Hi đối xử tốt với tôi như vậy sao? Hì hì, tôi đây là không cảm nhận được chút nào. Tôi chỉ cảm thấy nó kiếm được không ít tiền từ tôi, còn ra mắt đĩa đơn "Kỷ niệm bạn thân Tưởng Nhạc" mang tên "Lãng mạn đẫm máu". Đúng vậy, tôi đổ máu, còn cô lãng mạn. Trên mạng cũng có một số người nghi ngờ, tại sao lúc đó Trần Hi không mở cửa xe, hại tôi bị Lưu Phong đâm bảy nhát mà chết. Lúc đầu Trần Hi không phản hồi, sau đó tìm đội ngũ quan hệ công chúng nghĩ ra một bộ văn mẫu: "Khi người ta hoảng loạn sẽ luống cuống tay chân, nhưng tôi nghĩ Tưởng Nhạc ở trên trời nhất định sẽ không trách tôi đâu." Mẹ tôi không phục, chỉ trích Trần Hi vô tình vô nghĩa, thấy chết không cứu, thề phải đòi lại công bằng cho tôi. Tuy nhiên, quyết tâm của mẹ tôi không làm đối phương cảm thấy cắn rứt chút nào, ngược lại còn bị fan của nó mắng chửi và nhục mạ đủ kiểu: "Dì ơi, có phải dì thấy Tiểu Hi của chúng cháu nổi tiếng nên cũng muốn ké fame không? Cẩn thận Tưởng Nhạc ở trên trời sẽ trách dì đấy!" "Là tự Tưởng Nhạc thích khua môi múa mép, đắc tội với Lưu Phong. Tôi không giống đám fan cp Hi Nhạc kia, tôi là fan duy nhất của Trần Hi nhà tôi, bà già như bà tốt nhất đừng làm kẻ tiểu nhân! Không có Trần Hi nhà tôi thì ai biết Tưởng Nhạc là ai?" "Tôi đã tặng quà trị giá hàng vạn cho Trần Hi khi livestream, nhân phẩm của Trần Hi thế nào tôi còn không biết sao? Dì ơi, cái kiểu đạo đức giả này lỗi thời rồi, mãi mãi bảo vệ Tiểu Hi ấm áp nhất!" "Tôi là fan cp Hi Nhạc, nhưng cũng muốn khuyên dì một câu, dì à, Tiểu Nhạc vốn dĩ là một người độc mồm độc miệng, thích châm ngòi thổi gió, đây cũng là nét dễ thương của cô ấy mà. Cho nên mới làm Lưu Phong tức giận, thậm chí gây nguy hiểm cho Tiểu Hi. Nhưng Tiểu Hi cũng không trách Tiểu Nhạc, còn hát đơn khúc kỷ niệm cô ấy, dì ơi, nếu dì thực sự yêu con gái mình, khuyên dì nên gia nhập tổ chức cày bảng của chúng cháu, để tiếng lòng của Tiểu Hi dành cho Tiểu Nhạc có thể được nhiều người nghe thấy hơn nữa~~~" Nhìn những bình luận không não này của fan Trần Hi, mẹ tôi tức đến mức gần như ngất xỉu. Mà tin nhắn Trần Hi dùng số lạ bí mật gửi cho mẹ tôi lại càng mất hết tính người: Tết Nguyên tiêu, nó gửi tin nhắn cho mẹ tôi: "Dì ơi, cháu là người dì ghét nhất đó, nhưng cháu sẽ không mắng dì đâu, mà chúc dì gia đình đoàn viên, tài lộc dồi dào." Tết Thanh minh, nó đặc biệt gửi đĩa đơn của nó cho mẹ tôi. "Dì ơi, album này doanh số đã vượt qua năm mươi vạn bản rồi, đa tạ Tưởng Nhạc." Mẹ tôi mắng nhiếc Trần Hi không biết xấu hổ, Trần Hi lập tức đăng một tấm ảnh xinh đẹp lên Weibo, kèm theo dòng trạng thái: "Vạn sự đều là mệnh, trong cõi u minh đều đã định sẵn bạn giàu hay nghèo. Khuôn mặt của tôi cũng giống như trái tim của tôi vậy, thản nhiên và chân thật." Mà người nhà của Trần Hi cũng là những kẻ kỳ quặc, tuy Trần Hi là võng hồng nên không tiện trực tiếp chửi bới, nhưng mẹ nó lại là một mụ đàn bà chanh chua, lúc mẹ tôi đến chất vấn Trần Hi, bà ta thế mà lại thốt ra một câu: "Con gái bà chết là do bản thân nó mệnh ngắn!" Cơ thể tôi vẫn còn bị đông lạnh trong tủ đông lạnh lẽo, linh hồn tôi trôi dạt trong bóng tối hư vô không thể an nghỉ. Một mặt nhìn Trần Hi dựa vào cái chết của tôi mà phát gia trí phú, một mặt nhìn mẹ tôi cô đơn một mình, lật đi lật lại cuốn album ảnh của tôi, lấy nước mắt rửa mặt, lẩm bẩm tự nhủ: "Nhạc Nhạc, mẹ nhớ con lắm! Con có thể về thăm mẹ được không?" Ngay lúc linh hồn tôi cảm thấy đau đớn dằn vặt vì cảnh tượng trước mắt, một luồng ánh sáng lóe qua. Tôi đã trở lại thời điểm lần đầu tiên gặp gỡ Trần Hi. Vừa mở mắt ra, tôi phát hiện mình đang nằm trên đường chạy nhựa bên cạnh sân vận động, bên tai truyền đến một giọng nói quen thuộc: "Bạn học, cậu tỉnh rồi, cảm thấy chỗ nào không khỏe sao?" Tôi ngước mắt nhìn lên, chính là Trần Hi. Đây là lần đầu tiên tôi gặp Trần Hi. Nó là sinh viên chuyển khoa sang, trước đây tuy ở cùng một trường đại học nhưng thật ra không hề quen biết. Tôi nhớ, lần gặp gỡ này là do tôi bỗng nhiên ngất xỉu bên cạnh sân vận động khi đang học tiết thể dục. Trần Hi luôn ở bên cạnh chăm sóc tôi, che nắng cho tôi, cho tôi uống nước, dùng khăn ướt hạ nhiệt cho tôi. Chính nhờ lần tình cờ gặp gỡ đó mà chúng tôi đã trở thành bạn tốt.