🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
[KHÔNG ĐEN GỈ] Vòng tay nữ titan hình đồng tiền may mắn phụ kiện trang sức thời trang Mely TT224
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
"Chẳng có ý nghĩa gì, đám nhà thám hiểm này thật quá nhàm chán." Hắn lại cọ cọ đầu Malo, hình như làm vậy có thể giúp hắn có được chút thỏa mãn. "Ngươi có muốn để họ quay về chơi cùng ngươi không? Vừa nãy ta lỡ tay châm hỏng họ rồi, nuôi một thời gian chắc sẽ khỏi thôi." Con nhện này lúc này gần như đã quên mất mình đuổi theo đám người này để làm gì rồi. Cái não nhỏ không mấy dung lượng chẳng nhớ nổi chuyện đống lửa, chỉ nghĩ làm sao để con người này vui vẻ hơn một chút, biết đâu cô có thể bày ra trò gì thú vị nữa, giống như lúc nãy chạm vào chân hắn vậy. Tiếc là Malo lắc đầu, đối với đám người này cô chẳng có chút lòng thương hại nào. Bản thân sống sót đã là chật vật lắm rồi, huống hồ trước đây kẻ cuồng nhiệt nhất trong việc bắt giữ hành hạ phù thủy chính là những gã đàn ông này. Họ dùng đủ loại phương pháp đáng sợ và vô lý để chứng minh phù thủy thông dâm với ác quỷ, hành hạ phù thủy đến chết, cuồng nhiệt ăn mừng. Nhiều khi kẻ họ bắt được chỉ là những người phụ nữ bình thường, nhưng chẳng sao cả, cuộc vận động này chính là một lễ hội săn bắn nực cười, một sự đàn áp vô căn cứ đối với phụ nữ. Nhưng cuộn giấy da cừu đó xem ra có vẻ thú vị. "Đây là một cuộn giấy truyền tống, không biết điểm truyền tống được thiết lập ở đâu, thường thì người của Giáo hội mới có thứ này trong tay." Cô vừa nói vừa cẩn thận đánh giá mấy người đó một lượt, không một ai trên người có biểu tượng của Giáo hội, nhưng trong đó cái gã cao to vạm vỡ kia trông có vẻ hơi quen mắt.
Mũ trùm đầu, vạm vỡ cao lớn, ghét Giáo hội... còn có cuộn giấy nữa. Người đàn ông này thậm chí còn thông minh xóa sạch ký hiệu trên cuộn giấy này, như vậy khi truyền tống, phía Giáo hội sẽ không để lại ghi chép về việc sử dụng cuộn giấy. Thao tác này hẳn phải là người am hiểu Giáo hội. Rốt cuộc là ai? Cảm giác đầu mối ký ức ngay trước mắt, nhưng làm sao cũng không nắm bắt được. Malo không thể không dốc sức hơn nữa để bắt lấy những ký ức đó. Hai hàng lông mày màu nâu nhạt hơi đậm khẽ nhíu chặt lại, ngay cả mũi cũng nhíu theo, khuôn miệng mím chặt. Cô nghĩ ngợi có chút quá nhập tâm, nhất thời quên mất bên cạnh còn có con quái vật có lòng kiên nhẫn nhưng không nhiều. Ken tuy thấy bộ dạng tập trung suy nghĩ của nhóc con đáng yêu cực kỳ, nhưng cô đã một lúc lâu không thèm để ý đến hắn rồi. Trong lòng như có cái bình kỳ quái nào đó bị lật đổ, chảy ra một số cảm giác rất đáng ghét, co thắt chảy qua tứ chi, chảy về phía bụng, biến thành mấy sợi dịch tơ tràn ra ngoài. Hắn không hiểu, rõ ràng mình đang áp sát con người này, nhưng cảm giác vui vẻ lúc trước lại biến mất rồi. Kể từ khi cuộn giấy đó xuất hiện, sự chú ý của Malo hoàn toàn rời khỏi người hắn, con người này hình như ở đây, mà hình như lại không ở đây. Hoặc là hắn chỉ đang ôm một cái xác không có linh hồn. Thế thì có gì khác với việc hắn ôm một con hươu chết chứ? Những cảm giác khiến hắn phiền muộn này không kéo dài quá vài giây, hắn đã theo bản năng dùng chi sau rút tơ ra quấn lấy mắt Malo. Bất kể có tác dụng hay không, làm vậy quả thực khiến hắn cảm thấy an tâm hơn một chút. "Ta ghét cuộn giấy này." Chưa đợi Malo kịp phản ứng sau cơn chấn kinh vì đột ngột bị trói, Ken nói tiếp, "Ngươi nhìn nó quá lâu rồi, ta rất khó chịu, ngươi phải đền bù cho ta." Giọng hắn trầm thấp, đầu chen vào trước cuộn giấy cố gắng ngăn cách nó ra. Cuộn giấy da cừu đó rốt cuộc có gì tốt chứ? Chính vì cuộn giấy này xuất hiện, mới dẫn đến việc hiện tại hắn không vui. Cánh tay Malo vừa vặn vòng lấy con nhện có sắc mặt không mấy tốt đẹp này. Cô lúc này đã hoàn toàn phản ứng kịp chuyện gì đang xảy ra rồi. "Xin lỗi ngài! Thưa ngài, tôi chỉ là lo lắng thứ này sẽ mang lại rắc rối dư thừa cho ngài, nó không nên xuất hiện trên người nhà thám hiểm." Và nhà thám hiểm này trông rất quen mắt. Malo đưa tay ra dò dẫm tìm vị trí của Ken, cô phải xoa dịu con nhện này cho thật tốt, đây là chỗ dựa đắc lực để cô sống sót trong khu rừng này. Đôi mắt màu nâu nhạt bị tơ trắng bịt chặt, chỉ thấy được một số bóng sáng mờ ảo, cô ngơ ngác chớp chớp vài cái, dựa vào cảm giác tìm đúng gò má của Ken, nhẹ nhàng chạm vào. Nói thật, cô lúc này trong lòng không hề cảm nhận được nỗi sợ hãi nên có, ngay cả khi con quái vật khổng lồ này tỏ ra có chút không vui. Có lẽ vì Ken bấy lâu nay quá hiểu nhân tính, chưa bao giờ làm hại cô, ngoài ra còn rất lịch sự, cùng lắm chỉ là hơi lắm lời một chút. So với ác ý to lớn đến từ con người, cô thấy Ken giống như một con mèo đang dỗi hơn. Nghĩ như vậy thật lạ, đây chỉ là một con quái vật tiếp xúc chưa bao lâu, không nên nảy sinh tình cảm dư thừa với hắn. Tin tưởng người khác chẳng có lợi lộc gì, điều này chẳng phải qua những trải nghiệm trước đây đã sớm biết rõ rồi sao? Cô nên suy nghĩ kỹ, làm sao lợi dụng con nhện đầu óc đơn giản này để sống tốt hơn. Ken lúc tay cô chạm lên thì giật mình một cái, hơi ngứa. Nhưng bản năng thôi thúc hắn nhanh chóng áp sát vào, mãn nguyện thở hắt ra một hơi. Cảm nhận được động tác của Ken, Malo không kìm được mà bật cười, cô đột nhiên thấy mình vừa rồi nghĩ nhiều như vậy thật là ngốc đến nực cười. Cái gã này thì có thể có tâm địa xấu xa gì chứ? Cô cũng thở hắt ra một hơi theo, hai tay nâng gò má Ken lên rồi áp môi mình vào, chạm nhẹ rồi tách ra ngay. Ken không hiểu ý nghĩa của hành động này, nhưng hắn rất thích, phần bụng hơi xếch lên khẽ đung đưa lên xuống, mấy cái vuốt gõ nhè nhẹ xuống mặt đất. Hắn học theo động tác của Malo, từng cái từng cái mổ nhẹ lên gò má cô, lập tức tìm thấy niềm vui mới. Malo bị hôn đến mức hơi ngứa, cứ cười mãi không thôi, cũng hôn lại theo. Họ hoàn toàn phớt lờ ba kẻ tù binh bên cạnh, mãi cho đến khi động tác định vùng vẫy chạy trốn của một trong số đó làm gián đoạn cuộc tương tác thân mật này. Là cái gã gầy gò kia, hắn thấy con quái vật đó bị một người đàn bà mê hoặc, còn đồng bọn của mình, một kẻ thì hèn nhát đứng đờ ra đó run rẩy, kẻ kia hắn vốn còn tưởng là nhân vật lợi hại gì đó, ai dè giờ quái vật đến liền uể oải co rúm một bên, hoàn toàn không trông cậy được! Con nhện vừa vặn quay lưng về phía hắn, trong mắt hắn đây đúng là cơ hội trốn chạy tuyệt vời! Cảnh tượng này rơi vào mắt Hans đang "uể oải" co rúm một bên, hắn cúi đầu lộ ra một nụ cười mỉa mai quái dị.