🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Phù phép" cho đôi môi căng mọng như ngậm nước với siêu phẩm Romand Juicy Lasting Tint, chất son tint bóng mịn mướt, lên màu chuẩn chỉnh và cực kỳ bền màu cho nàng tự tin tỏa sáng suốt cả ngày dài.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Thuốc nước chẳng còn lấy một giọt, chỉ còn lại cái lọ không nằm lăn lóc dưới đất một cách đáng thương. Ken như nguyện đem cái cốt truyện bị hạ dược tái hiện lại một lần trên người cô... Ngoại trừ bộ hạn chế sức mạnh ra, những thứ khác cơ bản đều báo phế rồi, Malo đau lòng nhìn hiện trường, đều là dược tề cô vất vả cực khổ làm ra để đổi lấy đấy! Ken đang rảnh rỗi vô sự nằm oai ở một bên, an nhàn nhìn Malo đối diện với đống đồ đạc nhỏ đó đau đớn suy nghĩ. Hắn chẳng phải hạng nhện nhỏ thông minh biết dọn dẹp sau chuyện, trừ khi Malo đã từng nhắc qua, nên cái hiện trường trọn vẹn này cứ thế được giữ lại cho tới khi Malo tỉnh táo, một lần nữa gây ra đòn tâm lý thứ hai cho tâm hồn bé nhỏ của Malo. "Yêu dấu à em muốn ăn chút gì không?" Ken biết làm cũng chỉ có mấy món đó thôi, bày ra trước mặt là những quả mọng hắn hái được, và một con chim nướng chín, chẳng nhìn ra là loại gì, to ngang ngửa con gà. Mấy thứ này mấy ngày nay cô chẳng được ăn ít, Ken thỉnh thoảng sẽ mang về chút để đút cho cô. Hiện tại, đứng trước mặt cô là Ken đang nghiêng nghiêng đầu đợi cô quyết sách, tựa như khôi phục lại dáng vẻ vô hại ngây ngô trước đây. Thấy Malo vẫn ngồi xổm bên đống đồ đạc đó. "Chúng thực sự rất dễ dùng, đặc biệt là cây roi đó, em hoàn toàn chẳng hề bị thương" "Ngài là đồ khốn nạn!" Cô đối với Ken hung hăng một trận cắn xé đấm đá, tiện tay vớ lấy cây roi khiến mình chịu đủ sự hành hạ đối với Ken một trận quất, mặc dù đối với cái gã da dày này đánh chẳng ra sát thương, nhưng ít nhất cũng để cô phát hỏa một trận. "Thứ này là dùng như thế thế sao! Thật khó tin nổi! Có thể đánh vào chỗ đó sao!" Mặc dù không bị thương, nhưng thực sự rất xấu hổ mà! Malo đem đồ vật trong tay quẳng sang một bên, hằm hằm lườm hắn, bắt đầu cân nhắc có nên bồi thêm một cước vào dưới eo hắn không. Ken thuận theo tầm mắt cô cúi đầu nhìn một cái, cặp chi phụ đó khít rịt thu trên người, chỗ khảm vào cơ thể trông giống như những vân văn trên cơ thể hắn vậy. Hắn vừa rồi ngoan ngoãn nằm ở đó để Malo đấm cho một trận, mặc dù đối với hắn chẳng đau chẳng ngứa, nhưng đối với Malo thì vẫn rất tiêu hao thể lực. Thông thường tiêu hao một hồi như thế này xong, Malo đều sẽ nguôi giận, nhưng lần này cô trông vẫn khá là kích động. "Sweety......" Ken thử nghiệm đem thức ăn đẩy đẩy về phía trước, hy vọng Malo có thể bị thức ăn chuyển dời sự chú ý một chút mà nguôi giận. Malo đối với tâm tư nhỏ nhặt của hắn rõ mười mươi, đảo mắt một cái, tạm thời chẳng muốn tha thứ cho hắn. Lúc Ken dùng tới chi phụ cô thực sự đã bị dọa khiếp rồi, đó là một cặp chi phụ của động vật chân đốt đấy! Lúc chúng nó khám phá đem mềm.. thịt chống to ra thì Malo thấy mình sắp phát điên vì sợ rồi! Lúc này, nơi góc phòng lóe lên một vệt tím, là cái quả cầu pha lê tím đó. Bên trong truyền đến giọng nói khiến thần kinh Malo nổ tung. "Hello, nàng ma nữ tiểu thư, món đồ ngài đặt làm xong rồi nha, lúc nào rảnh mời tới lấy." ... Mẹ nó. Là cái tên gian thương đó. Cô nhướng mí mắt liếc một cái cái gã to xác bên cạnh, đột nhiên có một ý tưởng.
Ken phát hiện ra, Malo của hắn lần này là thực sự nổi giận rồi. Malo chỉ uống chút nước, ăn sạch một số quả hắn mang về. Hiện tại quàng cái túi vải nhỏ màu xám đang từ trước mặt hắn đi qua, đường đường chính chính chuẩn bị ra ngoài. "Ngươi định đi đâu thế?" Cái vuốt của Ken gõ gõ xuống mặt đất, chưa được mấy bước đã đi theo lên rồi, hắn hạ thấp thân mình ghé sát bên cạnh Malo dò hỏi cô. Ngoài dự liệu của hắn, Malo giọng điệu bình thường trả lời hắn. "Mấy cái món thịt nướng đó tôi đã ăn mấy ngày nay rồi, với tư cách là một sinh vật ăn tạp yếu ớt, tôi nhất định phải đổi đổi khẩu vị, ăn chút thứ khác rồi." Sẵn tiện lôi kéo hắn cùng mình đi tới cái cửa hàng đó một chuyến, đem những thứ đặt làm mang về, dù sao mình ở trước mặt Ken chẳng còn tí vốn liếng nào rồi, vậy thì chi bằng cứ tùy tâm sở dục một chút. Nhưng trả lời hắn không đồng nghĩa với việc chính mình không giận dữ, Malo trong lòng vẫn có chút khó xử dỗi hờn, cô cũng chẳng nói rõ được là tại sao, có lẽ là cái bộ dạng khó coi của mình bị nhìn thấy rồi, cô hiện tại có chút khó mà trực diện đối mặt với đối phương. Mấy ngày nay có một số ký ức không ngừng luân phiên chiếu lại trong đầu, cô muốn ngăn cản chính mình, để mình đừng nghĩ tới những thứ đó nữa, nhưng căn bản chẳng làm được! Mấy đoạn phim đó cứ tự mình hiện ra thôi, đặc biệt là lúc nhìn thấy Ken.... Hắn đi thẳng vào lối đi ra ngoài, nhưng đi chưa được mấy bước liền lại dừng lại, bởi vì hắn phát hiện con đường đi ra ngoài giăng đầy tơ trắng, con đường nhỏ mình hay đi ra ngoài trước kia đã biến mất rồi, hiện tại một lần nữa bị Ken phong tỏa chặt chẽ. Trong lòng cái luồng hỏa khí không tên kia lại bùng lên, cái kiểu cố tình muốn xóa sạch một số sự thực nhưng nó cứ đập vào mắt này, đáng chết mà! Malo đem những lời chửi thề ngày xưa nghe được từ miệng mấy gã đàn ông dưới quê mắng sạch một lượt trong lòng, sau đó mỉm cười quay người. "Yêu dấu à, tôi muốn ra ngoài, có được không?" Ken lùi lại một bước, rơi vào trầm tư, cứ cảm thấy Malo thật nguy hiểm nha? Hắn thận trọng gật đầu một cái. Malo cũng hướng hắn gật đầu cảm ơn, lùi lại nhường lối đi ra, "Mời —" Ken chẳng chắc chắn lắm mà nhìn chằm chằm cô đi tới phía trước, dò hỏi nhìn khuôn mặt Malo, muốn từ những biểu cảm nhỏ nhặt của cô nhìn ra chút gì đó. Nhưng rất tiếc, bốn con mắt đen láy rực rỡ mặc dù có thể bắt trọn những thay đổi cơ bắp vô cùng nhỏ, nhưng thực ra hắn chẳng mấy hiểu được hàm ý bên trong. Trông có vẻ Malo đã hết giận rồi, nhưng cảm giác cứ lạ lạ. Cặp mắt đẫm nước ở giữa nheo nheo lại, hắn rất nhanh đưa ra quyết định. Chẳng đoán nữa. Ken trực tiếp bế bổng Malo đi ra ngoài, những thớ cơ bắp căng cứng dán chặt lên đôi chân mềm mại. Bị hành động đột ngột của hắn dọa một cái, nói sai, định làm khó hắn của Malo bị Ken phá vỡ thành công. Malo từ trước tới giờ chưa bao giờ làm khó chính mình, cô tự nhiên tựa xuống, ai mà lại từ chối cơ ngực vạm vỡ và khăn quàng lông tơ xù xì được đưa tới trước mặt cơ chứ? Bên ngoài không mấy sáng sủa, chắc hẳn vừa mới có một trận mưa lớn trời vẫn mờ mịt xám xịt, nhưng đối với người vừa mới từ trong hang núi ra như Malo thì vẫn hơi chói mắt, cô đưa tay che trước mắt, nheo nheo mắt lại, rùng mình một cái, lại rúc sâu hơn vào vòng tay ấm áp của Ken — khu rừng trong mưa hơi lạnh.