🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Phù phép" cho đôi môi căng mọng như ngậm nước với siêu phẩm Romand Juicy Lasting Tint, chất son tint bóng mịn mướt, lên màu chuẩn chỉnh và cực kỳ bền màu cho nàng tự tin tỏa sáng suốt cả ngày dài.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
"Ngươi nói xem, mớ đồ đạc ngươi mang về rốt cuộc là dùng để làm cái gì?" Ken lúc này đã bình tĩnh lại, hắn lúc bình thường chẳng mấy khi thích suy nghĩ quả thực sẽ tỏ ra vô cùng vô hại thậm chí là mềm mỏng thân thiện, nhưng đó chỉ là do vũ lực có thể giải quyết được mọi chuyện trong cuộc sống của hắn, và Malo thích hắn như vậy. Thế nên, nếu đã có thể chẳng cần suy nghĩ, thì tại sao phải nghĩ cơ chứ? Nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc hắn ngu ngốc giống như đám ma vật cấp thấp chỉ biết đâm đầu lao bừa kia đâu. Trong lúc vũ lực không giải quyết được vấn đề thì vẫn phải sử dụng chút sức mạnh cơ bắp. Mấy thứ này rõ ràng không thể đặt hắn vào chỗ chết, đỉnh điểm chỉ có thể đóng vai trò hạn chế hành động thôi, thậm chí trong đó có mấy món ngay cả hạn chế hắn cũng chẳng làm được, công năng không rõ ràng. Vậy thì hành vi Malo sau khi hạ dược hắn, đội lấy rủi ro chọc giận hắn thêm một bước mà đích thân đi tìm về những thứ này là rất đáng để suy ngẫm. Nhóc con của hắn muốn làm cái gì nhỉ? Malo tội nghiệp chỉ biết lắc đầu, ngay cả tiếng ư ử cũng chẳng dám phát ra. "Dùng để đối phó với ta? Để ta mặc người chém giết, giống như lúc trước gặp phải gã chó điên tóc đỏ đó, nhìn dáng vẻ ta đáng thương vùng vẫy sao?" Lần này Malo ngay cả đầu cũng chẳng lắc nữa, giống như con chim cút vậy, bị Ken dùng ánh mắt lạnh đến thấu xương trừng mắt nhìn, một động tác cũng chẳng dám làm. Ken lạnh hừ một tiếng, đem cái hộp hoàn toàn dốc ngược lại, đem đồ đạc đều đổ ra kiểm tra từng món một. Quả cầu pha lê bị những món đồ rơi ra đẩy đi xa hơn một chút. "Dây thừng," Ken cầm lấy một bó dây thừng thô giật giật, "Sợi dây thừng rất tốt, chẳng kém gì tơ của ta, cường độ ngay cả ta cũng giật chẳng đứt." "Cái này là cái gì?" Hắn cầm lấy một lọ thuốc nước, "Trông rất giống dược tề ngươi làm." Malo đem đầu vùi càng thêm thấp rồi, đừng nói là phản hồi, hiện tại cô ngay cả thở cũng chẳng dám thở mạnh. "Rõ ràng trông gan nhỏ lắm, mỗi lần gặp chuyện gì đều rất dễ sợ hãi, nhưng chuyện không nên làm thì chẳng làm thiếu chuyện nào cả." Ken cầm lấy cây roi nghịch nghịch, thử quất lên cánh tay mình ---- so với những vũ khí mà đám đàn ông đến rừng dùng thì sát thương nhỏ hơn nhiều. "Malo, ngươi chẳng hề yếu ớt chút nào cả đâu." Nếu là bình thường, Malo nghe thấy câu này nhất định tim nở hoa rồi, nhưng cô hiện tại chỉ muốn quay về trước kia, Ken chỉ coi cô là hạng yếu ớt vô cùng, đừng nói là ma nữ, ngay cả trong loài người cũng là hạng tồn tại rất yếu. Lúc đó Ken đối với mỗi một cử động của cô đều cẩn thận từng chút một, ngay cả một tiếng ho cũng phải ghé sát lại xem xem có phải xảy ra chuyện gì không. Mà hiện tại, cô vô ý tự tay phá nát cái ảo ảnh dùng để tự bảo vệ mình rồi. Một cái ảo ảnh mà ngay cả chính cô cũng chẳng phân biệt được thật giả. "Cuộc săn phù thủy ngươi tuy có chút chật vật, nhưng cơ bản có thể tính là không mảy may thương tổn," Ken hồi tưởng lại toàn bộ ấn tượng về Malo từ lúc đầu tới giờ, "Đột nhập vào địa bàn của ta cũng sống sót rồi, cái tên loài người bị ta trói buộc kia sức mạnh cũng mạnh hơn ngươi chẳng biết bao nhiêu, ngươi từ đầu chí cuối đem hắn nắm thóp chặt chẽ." "Ngươi là làm thế nào vậy nhỉ?" Ken quẳng cây roi xuống, đem đống đồ đạc nhỏ chất đống lại một chỗ, quay người, đột nhiên phát hiện vẫn còn một cái quả cầu tròn màu tím. "Bởi vì trông quá yếu ớt, lý đương nhiên sẽ chẳng bị để tâm tới, nên ngươi liền có cơ hội rồi sao?" "Ư ử ư ử!" Malo vào lúc này lại một lần nữa vùng vẫy hẳn lên. Đừng có chạm vào cái món đó nha a a a a!!!!
Mặc cho Malo trong lòng gào thét thế nào, cái vuốt của Ken vẫn ấn lên quả cầu pha lê đang lăn đó. Từ góc nhìn của Malo, con nhện to xác này đờ người ra ở đó, ánh mắt tựa như không chắc chắn hoang mang nhìn về phía cô, lại nhìn nhìn quả cầu pha lê dưới vuốt, vẻ mặt không hiểu thấu đem nó từ dưới đất nhặt lên. Quả cầu pha lê tròn trịa đối với cái vuốt nhọn của hắn mà nói có chút quá trơn nhẵn, chẳng dễ bắt lấy chút nào, hắn chỉ có thể cúi người dùng tay đem nó nhặt lên. Malo nhắm mắt lại, thở dài một tiếng trong lòng, cô chẳng muốn nhìn nữa, cô chấp nhận số phận vậy. Dù sao cô hiện tại chẳng nói được lời nào, cũng chẳng cử động được chút nào, cướp đi quả cầu pha lê cũng vô dụng, đối phương đã cầm trong tay rồi, ít nhiều đều đã tiếp xúc được rồi, cô chẳng thể tìm được một lời giải thích hợp lý, giải thích rõ nội dung bên trong. Cái cửa hàng đó còn cả cái tên gian thương tinh linh đó nữa, đợi cô vượt qua kiếp nạn này, nhất định phải đi tìm hắn tranh luận cho ra lẽ, tốt nhất là có thể mang theo con nhện to xác này đi lấy lý phục người. Cô nghĩ vẩn vơ một lát, phát hiện xung quanh vẫn chẳng có động tĩnh gì, Malo thử mở mắt ra. Chỉ thấy Ken vẫn đứng ở vị trí vừa rồi, gần như một động tác cũng không nhúc nhích, trịnh trọng cầm quả cầu pha lê. Cái gã đó đang làm cái gì thế nhỉ? ... Ken bị những hình ảnh nhìn thấy trong não mình thu hút rồi. Hắn biết đây là những chuyện có liên quan đến loài người. Những loài người đó và những sinh vật khác nhau, những thứ khác nhau ở cùng một chỗ, làm những chuyện giống nhau. Mỗi đoạn hình ảnh đều rất ngắn ngủi, mớ đồ đạc kỳ quái của Malo cũng đều xuất hiện trong hình ảnh, tựa như đang chuyên môn hướng dẫn cho hắn biết nên làm thế nào vậy. Nhưng không ngoại lệ, người đàn bà bên trong trông rất kỳ quái, bồn chồn mê loạn lại đau đớn, cùng với những con quái vật khác nhau đủ kiểu quấn quýt lấy nhau. Sau khi quả cầu pha lê thực hiện xong việc "hướng dẫn", hình ảnh tối sầm lại, lúc sáng lại lần nữa thì bối cảnh biến thành bên trong căn phòng u ám, một đứa trẻ đột nhiên xuất hiện trong hình ảnh của quả cầu pha lê, tựa như có thể nhìn thấy hắn vậy mà chào hắn một cái. Nếu Malo nhìn thấy đoạn hình ảnh này, cô lập tức liền có thể nhận ra ngay, đứa trẻ đó chính là bản thân ông chủ, cái tên gian thương lúc nào cũng cài cắm đồ riêng tư! Đương nhiên, nếu cô đã xem trọn vẹn quả cầu pha lê, tuyệt đối sẽ đem hai cái nhãn mác cài cắm đồ riêng tư, gian thương này cùng với vị ông chủ đó khóa chết với nhau mãi mãi! Nhưng Ken chẳng biết, cho dù biết những thứ này đối với hắn mà nói cũng chẳng quan trọng, trong mắt hắn đều là hạng sinh vật giống người mà thôi. Người trong hình ảnh sau khi chào xong, mỉm cười mở lời giới thiệu bản thân mình.