🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nâng tầm mọi món ăn từ gà rán, hải sản đến mì trộn với xốt phô mai Tanzy Foods béo ngậy, đậm đà, giúp các món chiên nướng thêm phần hấp dẫn và bùng nổ vị giác ngay tức thì!
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Ma nữ chẳng mấy vui vẻ, dùng đôi môi chạm chạm vào những sợi tơ đó. "Thực sự rất chặt đấy, quấn tôi đau quá." Lúc nói chuyện hơi thở ấm áp đều phả lên những sợi tơ đó. Cô cảm thấy những sợi tơ đó một cách tinh vi lại siết chặt thêm một chút... ... Ken ở bìa rừng dễ dàng tóm được con mồi của mình, sự đau đớn phẫn nộ dày đặc bao phủ trái tim hắn. Cô ấy chính là như thế mà đi cùng với gã đàn ông loài người đó! Cái gã đàn ông loài người đáng chết đó còn dùng bàn tay bẩn thỉu của hắn để chạm vào cô ấy. Cái gã loài người đó nên cảm ơn vì mình đã tóm lấy quần áo. Nếu không mình nhất định sẽ không kiềm chế được mà cắt bàn tay đó xuống. Hắn chỉ cần Malo, cái gã loài người nhỏ bé đó rất biết điều, trốn ở một bên không có can thiệp. Nhưng đối với cái nhóc con không yên phận này nhất định phải cho một chút trừng phạt! Ken cố ý không giống như thường lệ mà bế cô lên, chỉ là đem cô tựa như con mồi mà kéo lê trên mặt đất. Cô biết những sự khác biệt này, hiện tại nàng ma nữ xảo quyệt này tốt nhất hãy nghĩ cho kỹ, chính cô hiện tại cùng với con mồi là đãi ngộ như nhau. Malo đang nghĩ gì hắn không biết, nhưng hành vi của cô thật khiến người ta bốc hỏa! Thật muốn nhìn thấy biểu cảm cô cảm thấy sợ hãi hối hận vì hành vi của mình. Nhưng thực sự khi cảm nhận được nỗi đau đớn khó chịu của Malo thông qua những sợi tơ truyền tới cho hắn, những ngọn lửa phẫn nộ đang thiêu đốt hắn không hề giống như hắn tưởng mà được xoa dịu. Ngược lại thiêu đốt càng thêm mãnh liệt. Cô có tư cách gì mà đau đớn? Tất cả đều là tự chuốc lấy! Nhưng hắn vẫn dừng bước, đem nàng ma nữ yếu ớt lại tham lam từ dưới đất nhấc lên, hắn vì hành vi của mình mà cảm thấy bực bội, nhưng cơ thể hình như có suy nghĩ của riêng mình, không cho phép hắn làm ra chuyện thô bạo hơn. Động tác khó tránh khỏi mang theo nộ hỏa, hắn căm ghét sự phục tùng của chính mình, nhìn thấy cô đau đớn liền nhanh chóng muốn tha thứ, hắn đơn giản là giống như thú cưng của loài người vậy ngoan ngoãn! Hắn cưỡng ép mình không có đem cái gã đáng ghét này thu vào lòng, chỉ là vác lên vai. Hắn không muốn dễ dàng tha thứ cho cô nhanh như vậy đâu! Nhận ra nàng ma nữ này hạ dược cho hắn khiến hắn không cách nào phản kích vào khoảnh khắc đó, nộ hỏa bị phản bội đã xâm chiếm lý trí của hắn, có lẽ còn có một tia sợ hãi khó mà nhận ra. Malo có năng lực chạy trốn, bất cứ lúc nào cũng có thể rời bỏ hắn. Sẽ có thứ khác đi thỏa mãn dục vọng vĩnh viễn không điểm dừng của cô, mà hắn, căn bản không hiểu thế giới của Malo, hắn chẳng biết tại sao Malo sau khi hôn lại đẩy hắn ra, tại sao giây trước vẫn vô cùng say đắm giây sau liền bắt đầu nổi giận, tại sao đi tìm nàng ma nữ của khu rừng khác để thỉnh giáo. Đó là một thế giới hắn chưa từng thấy, hình như chỉ có hắn bị gạt ra ngoài. Hắn cảm thấy đau đớn, muốn đi thấu hiểu Malo, muốn để cô ở lại, hy vọng mình trong mắt cô thật tốt đẹp, không muốn cô nhìn thấy dáng vẻ lông tơ loang lổ xấu xí của mình. Hắn không muốn lại biến thành một mình cô đơn, khu rừng tĩnh lặng sau khi hắn tỉnh dậy so với trước kia càng khó mà nhẫn nhịn nổi. Hắn khát khao giọng nói của cô, sự khóc lóc của cô, nụ cười, nụ hôn và cái ôm, hắn khát khao thấu hiểu mọi thứ về cô. Nhưng hình như có một bức tường vô hình, ngăn cách giữa hắn và Malo, không thể tiến thêm một bước, hắn không biết đó là cái gì. Có lẽ đây là cái mà Malo gọi là tình yêu? Hắn không hiểu, nhưng hắn biết, loại tình cảm này khiến hắn đau đớn, đói khát, thô lỗ ngang ngược. Loài người, loài người! Hắn không dám nghĩ có phải Malo lừa dối hắn không, có lẽ là gã chó con tóc đỏ lừa dối cô, hắn cố gắng không nghĩ tới. Khi phát hiện Malo biến mất hắn đã từng nghĩ nếu bắt được Malo, hắn nên xé rách trái tim đang đập của cô, đâm xuyên đôi chân bỏ chạy, hoặc dùng thuốc độc làm tan chảy ý thức của cô. Lúc đó, ngọn lửa phẫn nộ trong huyết dịch tuôn trào, phát ra tiếng xì xì. Những âm thanh đó đang gào thét. Người yêu của hắn mất rồi, phải đi tìm cô ấy. Nhưng khi tìm được rồi, hắn vẫn đau đớn. Đau đớn, đối với hắn là dục vọng khó mà lấp đầy. Hắn không muốn cô thân một mình. Động tĩnh trong kén tơ kéo hắn về thực tế, Malo đang thử phá hoại kén tơ. Nộ hỏa lại một lần nữa thắp sáng lý trí của hắn. Quả nhiên cô chẳng có lấy một ngày tử tế, sự phục tùng ban đầu đều là giả cả! Cái gã này cho tới giờ vẫn đang nghĩ cách chạy trốn! Hắn thao túng sợi tơ quấn chặt lấy bàn tay phản kháng. Cô có ý gì? Cô rốt cuộc muốn làm cái gì cơ chứ?! Khốn kiếp, cảm xúc mềm mại của cánh môi và hơi thở ấm áp thông qua vô số sợi tơ vô số lần truyền tới cho hắn, cô đang làm cái gì thế này! Muốn thông qua hàm răng tròn tù của loài người để cắn đứt những sợi tơ đó sao? !!! Chiếc lưỡi ướt át lướt qua sợi tơ quấn trên tay cô, cảm giác kỳ quái khiến Ken vô cùng hoảng loạn, những ngọn nộ hỏa đang tan chảy, tan chảy thành sự tê rần như điện giật tuôn xuống. Phần cơ thể nơi loài người và nhện giao nhau, cặp chi phụ luôn thu kín khó chịu đến cực điểm. Xúc cảm ướt át nhớp nháp vẫn đang lan rộng, giọng nói nhẹ nhàng thanh mảnh của Malo từ trong kén đứt quãng truyền lại. "Ngón tay đau quá, thả ra chút đi." ... "Ken, tôi đau quá." ... Malo thử an ủi đối phương, nhưng chiêu thức trăm trận trăm thắng hôm nay trái lại phản tác dụng, Ken không những không buông cô ra, trái lại bàn tay siết chặt giam cầm nơi eo cô. Rõ ràng cô so với bình thường đã cho nhiều sự kích thích hơn rồi, sao cảm giác càng thêm nổi giận vậy? Là vì lần này vốn dĩ đã quá mức phẫn nộ sao? Ken dùng hành động trả lời cô.