Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Ken khựng lại một chút, hắn thực sự tưởng con người này vì quá sợ hãi nên đang lầm bầm tự nói một mình. "Hơn nữa, vừa nãy trông ngươi rất giống đang tự nói với chính mình, giống như đang cổ vũ bản thân vậy. Lúc chán ta cũng hay tự nói với mình như thế, nên ta nghĩ không nên lên tiếng làm phiền thì hơn... Chúng ta đến nơi rồi, là ở đây." Hắn tưởng cô đang tự nói một mình sao? Malo không ngờ nguyên nhân lại là thế này, nhưng hiện tại cô đã bị kho báu trong miệng Ken thu hút sự chú ý. Đó là một đống đồ đạc lộn xộn, ngoài vàng bạc châu báu chất lượng thượng vàng hạ cám ra, còn có đủ loại vũ khí — trông như nhặt được, có cái đã rất cũ — cùng với đủ loại bình hũ, và một số vật phẩm không rõ là gì. Ừm... Xem ra đối với nhện, định nghĩa về "báu vật" có chút khác với loài người, nhưng ở đây quả thực có một số thứ có thể phát sáng, nếu không cô cũng không thể nhìn rõ đống "đồng nát" lộn xộn này gồm những gì. "Cái này phát sáng này, ngươi có thích không?" Hai chi trước của hắn bới bới tìm ra một búi cỏ kỳ quái, lúc lấy ra nó còn đang liều mạng luồn lách muốn trốn thoát. "Ưm... không." "Được rồi." Hắn phủi búi cỏ đó khỏi chi trước rồi vứt trở lại, "Vậy còn cái này?" Hắn móc ra một thứ trông giống vòng cổ, những hạt châu trên đó lấp lánh phản chiếu lẫn nhau tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ. Sở dĩ nói là "giống", vì chu vi của chiếc vòng đó rất lớn, đeo vào bụng nhện của Ken có lẽ vừa khít... "Ta nhớ cái này hình như là lấy xuống từ bức tượng nào đó, không quan trọng, ngươi có thích không?" "Cũng... tạm." Malo gật đầu một cách miễn cưỡng, nhưng thực ra cô thấy mấy thứ này đều không thích hợp để dùng làm đèn chiếu sáng. Đột nhiên, cô nhìn thấy trong góc có đặt một chiếc đèn dầu chế tác tinh xảo. "Tôi có thể xem cái kia được không?" "Cái này? Ngươi phải cẩn thận đấy, tuy thứ này phát sáng nhưng nó rất nguy hiểm." Vẻ mặt hắn trở nên ghét bỏ, "Ta từng thấy loài người các ngươi nhốt lửa ở bên trong, nhưng sau khi ta lấy được nó thì không thấy lửa mọc ra nữa." Nghe hắn miêu tả xong, Malo thấy có chút nực cười, xem ra hắn không phải cẩn thận chọn lựa từng món đồ rồi mới bỏ vào kho báu. Nhưng lửa đối với loài nhện hình như quả thực rất nguy hiểm, Malo nhất thời không nắm chắc thái độ của hắn, định xác nhận lại một chút. "Nó là một chiếc đèn, dùng để chiếu sáng, tôi có thể dùng nó để thắp sáng được không?" Dầu đèn bên trong còn sót lại khá nhiều, có thể đốt được khá lâu, tìm thêm chút nữa biết đâu còn thấy dầu đèn khác. Dù sao trong đống đồ này có không ít thứ giống như Ken tìm thấy từ trên người các nhà thám hiểm, nếu đã có đèn, có lẽ cũng có dầu đèn. "Ngươi chắc chứ?" "Vâng, tôi cần nó để chiếu sáng." "Eo, được rồi, thật không hiểu nổi tại sao loài người các ngươi lại thích lửa, dùng nó để đốt đen thức ăn, dùng nó để chiếu sáng, lửa ở trong rừng nổi bật cực kỳ, sơ sẩy một chút là sẽ cháy bùng lên. Tuy tơ nhện của ta chống cháy nhưng chẳng thể ngăn được nó tỏa nhiệt." Ken tuy có định kiến với lửa nhưng vẫn đưa chiếc đèn cho cô. "Ngươi còn cần gì nữa không? Ngươi có thể tự mình đi tìm." Hắn đặt Malo xuống đất, bản thân đi sang một bên cuộn chân lại nằm trên mặt đất chờ đợi, giống như một người chủ đang dung túng cho thú cưng của mình chơi đùa. Thái độ của Ken rất tùy ý, không ngại cô lục lọi kho báu của mình, thế là Malo tỉ mỉ chọn lựa những thứ mình có thể dùng được. Cô tìm thấy một chiếc nồi, hai cái hũ đựng nước, một bình dầu đèn và một đôi đá lửa đựng trong túi vải. Đây đều là những thứ cần dùng ngay lúc này, không biết còn phải ở đây bao lâu, cô muốn cố gắng để cuộc sống của mình dễ chịu hơn một chút. Ken đưa Malo trở lại gian phòng trong cùng lúc đầu, đây là nơi hoạt động chính của hắn. Hắn lôi con hươu vừa nãy vứt sang một bên ra khỏi lớp tơ, ném trước mặt Malo như đang dâng báu vật. "Được rồi, Malo, ngươi đã nửa ngày chưa ăn gì rồi, chắc chắn là đói lả rồi, mau ăn đi." Chiếc đèn dầu được cô thắp sáng đặt ở giữa, lần đầu tiên dáng vẻ của Ken được cô nhìn thấy rõ ràng đến vậy. Hắn ngoài việc có một đôi mắt giống người nhưng đen kịt không có lòng trắng ra, ở vị trí thái dương mỗi bên còn có một con mắt đen tuyền, tựa như khối tinh thể đen kịt dạng bán cầu khảm vào đó, không có mí mắt. Làn da sẫm màu khiến hắn trông vừa nguy hiểm vừa kỳ lạ, ít nhất là Malo chưa từng thấy màu da này trước đây. Xuống dưới, trên lồng ngực vạm vỡ phủ một lớp lông tơ khá dài, xen lẫn hai vệt hoa văn trắng. Thứ cô chạm vào trong lòng chắc hẳn chính là cái này, giờ dưới ánh sáng trông giống như một chiếc khăn quàng cổ bằng lông dày dặn. Phần người đến chỗ bụng dưới là hoàn toàn biến mất, bên dưới nối liền với phần bụng nhện đen khổng lồ, những sợi lông cứng đen bóng và những cái chân nhiều đốt khiến hắn trông càng không dễ trêu chọc. "Sao vậy? Ngươi không thích ăn hươu sao?" Nghe hắn hỏi, Malo mới đột nhiên nhận ra mình đã nhìn chằm chằm vào hắn khá lâu rồi. "Răng của tôi không thể trực tiếp xé xác nó, hơn nữa loài người chúng tôi cũng không thể ăn thịt sống." Ken nghe xong lộ ra một ánh mắt thương hại, "Sau này ta sẽ mang những loại cỏ khác và thịt đốt đen về cho ngươi." Hắn đưa những cây nấm và quả mọng lúc nãy của Malo cho cô, bản thân thì túm lấy con hươu đực vẫn đang hôn mê, cắn một nhát vào cổ hươu. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Malo nhìn thấy trong khoang miệng hắn bật ra cặp răng kìm khổng lồ hoàn toàn khác với con người, bên trong chứa đầy chất độc. Malo từng dùng qua những nguyên liệu này khi chế tạo một số loại thuốc đặt hàng. "Chum lờ nờ?" Hắn ngậm thịt trong miệng nói không rõ chữ, phần bụng nhện vì niềm vui ăn uống mà co bóp mạnh theo nhịp thở. "Không, không có gì thưa ngài." Malo cố gắng dời mắt khỏi bụng hắn, thật lạ lùng. Ken kỳ quái liếc nhìn cô một cái, thấy Malo hình như thực sự không có chuyện gì, liền tiếp tục nghiêm túc ăn phần của mình.