🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chốt đơn ngay em phấn nén Carslan Soft Mist với khả năng kiềm dầu đỉnh cao suốt 24 giờ, mang lại lớp nền mềm mại, mịn lì tự nhiên và bền màu bất chấp thời gian cho nàng tự tin tỏa sáng cả ngày dài.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Trước đây, sự tồn tại của cô chính là minh chứng cho sự sỉ nhục của người đàn ông đó. Trong người cô chảy một nửa dòng máu của mẹ, mà người đàn ông đó căm ghét tất cả mọi thứ của mẹ, căm ghét khuôn mặt giống mẹ, căm ghét cô ---- con gái của ma nữ. Cô vô số lần dùng sự nịnh bợ và yếu thế để mình khuất phục trước sức mạnh, cúi đầu trước bạo lực, bởi vì chỉ có như vậy mới có thể để những sự hành hạ này kết thúc nhanh hơn. Chỉ cần cúi đầu, chỉ cần khuất phục, từ bỏ mọi sự kháng cự. Đối phương phát tiết hết nộ hỏa là sẽ tốt thôi. Mẹ không cho phép huyết mạch ma nữ của mình bị một người đàn ông bình thường giết chết, nên người đàn ông đó vì kiêng dè mà không dám thật sự giết cô. Ký ức đau khổ cũng tựa như những sợi tơ mịn màng dệt thành tấm lưới không nhìn thấy được đem cô nhốt lại. Cái gói đồ trong lòng thỉnh thoảng cộm vào bụng cô, cô dám cá những góc cạnh cứng ngắc trong cái gói đó nhất định để lại trên người cô những mảng xanh tím đó. Những nỗi đau này không phải thứ cô muốn, nhưng lại có mặt ở khắp mọi nơi như hình với bóng. Cô muốn thao túng sức mạnh. Nếu cô không thể sở hữu, vậy thì dùng cách khác sử dụng sức mạnh của người khác là được rồi. Cái kén tơ lại một lần nữa lộn vòng khiến cô ngừng lại những ý nghĩ trong não, cô giống như đồng xu trong cái túi rỗng vậy, theo cái kén tơ lăn qua lăn lại, cô sắp nôn ra tới nơi rồi! Giống như có thể cảm nhận được nỗi đau của cô, quá trình kéo lê cuối cùng đã dừng lại rồi. Malo cảm thấy mình bị thô bạo tóm lấy. Sự bay bổng ngắn ngủi khiến nhịp tim cô cũng theo đó mà bị ném lên cao rồi rơi xuống. Sau đó chẳng hề nhẹ nhàng mà bị vác lên vai. Cái gã nhện đáng ghét, hắn cố ý, nếu là bình thường, cô đã thoải mái nằm trong vòng tay hắn rồi. Rõ ràng đã biết cô rất khó chịu, nhưng đối phương hình như không muốn quá dễ dàng tha thứ cho cô. Cô thừa nhận, mình đây là tự làm tự chịu, tự thực kỳ quả. Rõ biết mình im hơi lặng tiếng biến mất, Ken sẽ giận đến mức nào. Rõ biết thời gian duy trì của dược tề không dài cho lắm. Lúc Hans nói chỉ có thể đi bộ về, cô đã dự liệu ngắn ngủi sẽ bị phát hiện, cô khát khao được phát hiện. Lúc bị bắt lấy đó, ngoài sự sợ hãi và kinh hãi, còn mang theo sự phấn khích ẩn giấu. Sớm từ trước cô trốn trên cây đợi Ken đến tìm cô có lẽ đã có thể dự kiến được cảnh tượng ngày hôm nay rồi. Ngày hôm ấy, Ken dễ dàng phát hiện ra cô, hắn ngẩng đầu giống như kẻ săn mồi khóa chặt lấy cô vậy. Tim cô giống như bị bắn trúng không thể kiểm soát mà đập loạn nhịp. Điều này thật kỳ lạ, cô chắc chắn là điên rồi! Nhưng quay lại hiện tại, cô vẫn khó mà chịu đựng được bất kỳ nỗi đau thực tế nào! Bụng vừa bị cái hộp va đập đau quá! Hiện tại lại bị ép lên vùng dạ dày, cái hộp cứng ngắc trong lúc giằng co vừa rồi đã chạy lên vị trí phía trên, hiện tại đang cộm vào ngực cô. Gã này chính mình đều không thấy cộm sao?! Cái thứ cứng như thế này tì lên vai hắn không thấy khó chịu à? Bản tính ma nữ đã khiến Malo bắt đầu suy nghĩ, làm sao mới có thể báo thù lại được đây. Cô thề, nếu có cơ hội, cô nhất định phải để Ken nếm thử cái cảm giác bị ép đến bất lực, cô nhất định phải để cái gã xấu xa này tự mình trải nghiệm một chút cái gọi là mất kiểm soát! Cái gì gọi là điên cuồng! Nhưng hiện tại, cô mới là phía bị động, bất đắc dĩ chỉ có thể làm việc khác chuyển dời sự chú ý một chút, cưỡng ép mình đừng để ý tới cái tư thế này khó chịu thế nào. Bên trong kén tơ không hề tối tăm, điều này cũng khiến cô thả lỏng đôi chút, ánh mờ mờ xuyên qua lớp tơ dày đặc rọi vào, chúng tựa như có sinh mệnh mà biến đổi kéo dài. Tay Melo chạm vào, đưa tay đi sờ những sợi tơ này, cho dù thử bao nhiêu lần cô cũng đều thấy rất thần kỳ, sờ vào thấy xù xì lông lá, rõ ràng trông chỉ là sợi tơ, nhưng lúc không căng ra thì sờ vào xúc cảm lại giống như lông tơ xốp mịn. Cô thử đẩy ra phía ngoài, muốn thử xem nếu là giãn ra đến cực hạn thì cái kén này liệu có vì bị căng to mà lộ ra kẽ hở không. Những sợi tơ trắng tựa như có thực chất sinh mệnh mà bắt đầu căng ra co rút lại, cô rõ ràng cảm thấy không gian nhỏ đi rồi. Rất thú vị, giống như Ken vậy cảnh giác, là đang cảnh cáo cô đừng có chạy trốn sao? Trong lòng cô dấy lên ý định trêu chọc thách thức, bắt đầu dùng ngón tay đi bới móc những sợi tơ đó. Nếu bới ra được một vết nứt thì sẽ thế nào nhỉ? Nói thật, cô vẫn chưa nhìn thấy dáng vẻ lúc nổi giận của Ken, mặc dù hiện tại đúng là do nộ hỏa của Ken mà bị nhốt trong cái cuộn tơ này, nhưng cô chẳng hề nhìn thấy biểu cảm của đối phương. Sẽ thế nào, sẽ nhíu mày sao? Liệu có rất hung dữ không? Phần lớn thời gian Ken không giống nhện, giống chó con, cái loại đơn thuần ngốc nghếch ấy, thỉnh thoảng lúc bắt mồi tỏ ra rất lạnh lùng, lúc cho rằng cô muốn chạy trốn nụ hôn sẽ trở nên hơi thô bạo. Ngón tay Malo vô ý thức bới móc. Mỗi một lần con nhện tấn công, ánh mắt kẻ săn mồi không chút tình cảm, dáng vẻ muốn nuốt chửng cô sạch sành sanh đều rất mê người, đối với cô có một sức hút chí mạng. Trước khi gặp Ken, Malo chưa từng biết mình lại mê đắm những thứ này đến thế. Có lẽ cô cũng giống mẹ mà điên rồi. Thậm chí thỉnh thoảng sẽ nghĩ, bị Ken phẫn nộ ăn thịt mất cứ thế chết đi cảm giác cũng không tệ. Lúc đang nghĩ vẩn vơ, tay cô vẫn chẳng dừng, đổi đủ chỗ, cũng chẳng bới ra được chút kẽ hở nào. Những sợi tơ đó trông thì lỏng lẻo quấn quanh đắp trên người cô tựa như vô cùng mượt mà, nhưng chỉ cần đưa tay chạm vào, chúng sẽ giống như phòng ngự kẻ địch mà cảnh giác hẳn lên. Malo thay đủ kiểu ám sát những khu vực khác nhau. Nhưng những sợi tơ đó luôn có thể ngay khoảnh khắc hắn chạm vào mà nhanh chóng siết chặt trở nên dày đặc và dẻo dai. Cô vui vẻ không biết chán mà trêu chọc thách thức những sợi tơ trắng này, cuối cùng chúng trông như không thể nhẫn nhịn nổi nữa, trực tiếp mọc thêm ra những phần dư thừa đem tay cô trói chặt lại. Ngay cả đầu ngón tay cũng bị quấn vào trong, giống như đôi găng tay trắng không chia ngón vậy. Máu do bị cản trở khó mà lưu thông tới đầu ngón tay, ngón tay nhanh chóng bắt đầu thấy tê rần, mặc dù bị quấn chặt khiến cô tim đập nhanh, nhưng cứ thế này chẳng biết bị nhốt trong tơ bao lâu, tay sẽ hỏng mất. "Chặt quá, ngón tay không lưu thông máu được rồi" Lát sau, tơ vẫn quấn chặt trên tay cô, chẳng có động tĩnh gì. Nhưng cô biết, Ken nghe thấy rồi, bàn tay đang gác trên eo cô lúc cô nói chuyện đã tăng thêm lực đạo.