🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Dép đi trong nhà phòng tắm văn phòng đế dày chống trượt chống thấm nước khử mùi dép nam nữ Unisex
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Ken suýt soát dừng lại cái vuốt sắc nhọn đang chọc xuống, may mà.... Chỉ thiếu một chút nữa thôi là đã văng ngã luôn báu vật của hắn xuống đất rồi, đáng chết! Đều tại gã đàn ông loài người này. Sắc mặt Ken có thể thấy rõ bằng mắt thường trở nên càng thêm khó coi, hắn nhẹ nhàng rút chi trước ra khỏi tay Malo, không tiếp tục làm hại Hans nữa, trò đùa dai này vì Malo đột nhiên trở nên mất hết ý nghĩa. Hans nhìn thấy cảnh này trong lòng cũng theo đó mà gào thét điên cuồng, đừng có vì hắn mà nảy sinh mâu thuẫn chứ! Hắn thực sự không muốn kẹp giữa hai con quái vật này, trở thành vật hy sinh cho tình cảm của họ đâu! Malo nhìn bàn tay bị rút ra của mình, cũng nhận ra giọng điệu mình có chút vội vàng rồi. Dạo này cô trở nên hơi nhõng nhẽo, cứ tưởng Ken sẽ đáp ứng mọi nguyện vọng của cô, thậm chí có chút quên mất Ken bản thân chính là ma vật cấp cao không mấy có sự đồng cảm với loài người. Đúng vậy, bị nhét cho thứ mình không thích thì làm sao mà vui cho nổi chứ. Vừa rồi phát tiết chút nộ hỏa còn bị cô ngăn cản, trong mắt Ken có lẽ cô chính là đang thiên vị kẻ khiến hắn ghét bỏ kia. Nghĩ đến đây Malo lập tức thấy mình như một kẻ phản bội đáng ghét, nếu là cô bị đối xử như vậy, có lẽ lúc này đã phát điên rồi. Nhận ra điều đó, cô chộp lấy cái vuốt của Ken, ôm vào lòng, muốn bù đắp một chút cho cái gã chịu oan ức này. Lớp lông tơ trên vuốt nhện của Ken không mấy mềm mại, vuốt xuôi theo thì còn coi là mượt mà, nhưng ôm vào lòng thì cảm giác lông lá xù xì. Nhưng Malo không màng được nhiều thế nữa. Cô dự định ra tay trước để chiếm ưu thế. "Sao không cho tôi nắm vuốt của ngài? Giận rồi sao?" Ken không nói gì, thử rút chi trước đang bị cô ôm lấy ra, bị ôm rất chặt, không rút ra được. Malo đương nhiên sẽ không buông tay, nhưng cô cũng biết, Ken và cô sức mạnh chênh lệch quá lớn, hắn thực sự muốn thoát ra thì cô chẳng có cách nào cả, hiện tại tình hình này cho thấy vẫn còn chỗ để xoay chuyển, thế là cô thừa thắng xông lên. "Ôm một cái cũng không được sao? Tôi sẽ đau lòng lắm đấy." Cô áp sát hơn một chút, gò má vô ý hay cố tình cọ cọ, mơn trớn những sợi lông cứng có xúc giác linh mẫn. Toàn bộ cảm giác của Ken đều tập trung vào cái chi đó, thiếu nữ tựa như thuốc độc đang khuấy động tâm trí hắn, con quái vật tuân theo dục vọng trong lòng đã từ bỏ sự kháng cự. Cục diện ngay lập tức đảo ngược. Thiếu nữ căn bản không biết chuyện gì đã xảy ra, một đôi bàn tay giam giữ lấy đầu cô, môi lưỡi bị phong tỏa một cách thô bạo, cơ thể mềm mại bao trùm dưới cái bóng khổng lồ của Ken. Sao hắn kỹ thuật tiến bộ nhanh thế này? Nhưng rất nhanh, Malo ngay cả sức để kinh ngạc cũng không còn nữa. Khoang môi bị chiếc lưỡi dài đối xử thô lỗ, con nhện tham lam vắt kiệt nước miếng của thiếu nữ. Hans, kẻ giữ thái độ có thể tránh thì tránh đối với cặp đôi này, sớm đã nhân lúc hai người không chú ý đến hắn mà nhanh chóng rời đi, nhường không gian lại cho hai người. Chẳng có việc gì thì bớt dính dáng đến chuyện của hai cái gã này đi, hắn chỉ cần có thể sống tốt là được, nếu sẵn tiện trong đó có chút hời gì đó thì càng tốt. Nhân lúc này hắn dự định đi giải quyết chuyện của vị thương nhân đó. Hai cái gã đang thân mật hoàn toàn không chú ý đến sự biến mất của Hans, họ cũng chẳng quan tâm Hans đi đâu, dù sao gã đó đã ký khế ước rồi, chạy không thoát đâu. "Tôi vừa rồi ngăn cản ngài là vì muốn cùng ngài ở lại trong rừng tốt hơn mà!" Cô không nhận ra mình đang tự nhiên làm nũng với một con ma vật. "Tôi và ngài đều không cách nào đến nơi loài người tụ tập được, nhưng có gã này, tôi liền có thể luôn ở bên cạnh ngài rồi! Ngài không muốn chỉ có hai chúng ta, sống một cuộc sống không bị quấy rầy sao?" Trong lời nói của cô mang theo sự mong đợi, những sự tốt đẹp được miêu tả như hiện ra trước mắt. Ken hình như cũng cảm nhận được sự tốt đẹp đó, thái độ hắn đã giãn ra đôi chút, nếu là như vậy, hắn sẵn lòng chấp nhận. Hắn thích ở bên cạnh Malo, những khoảng thời gian đó thật ngon lành, tựa như miếng thịt ấm nóng mọng nước, sự mãn nguyện khi nhai nát tan trong miệng, nhưng vĩnh viễn không lấp đầy được sự đói khát, hắn vĩnh viễn muốn nhiều hơn nữa. "Ta muốn, ta muốn ăn thịt ngươi." Malo ngẩng đầu nhìn về hướng hắn, mang theo một tia hoảng hốt. Cô nhất thời chưa phản ứng kịp Ken đang nói gì. "Không biết tại sao, ở bên ngươi ta luôn thấy rất đói, vĩnh viễn cũng không đủ, ta muốn nhiều hơn nữa." Ken bế cô bé lên cao bằng tầm với mình, lần này Malo không mấy phản kháng liền buông bàn tay đang ôm chi trước của hắn ra. Đôi bàn tay gần giống con người đó ấn sau gáy cô, ấn cô vào lớp lông tơ bồng bềnh trước ngực hắn. Hơi thở hít ra lại một lần nữa được hít vào phổi, không có không khí trong lành, nhưng rất ấm áp, nghẹt thở nhưng ấm áp, khiến cô lưu luyến. Malo đưa hai tay ôm chặt lấy con quái vật này, để đáp lại sự đòi hỏi tràn đầy đó của con quái vật, vĩnh viễn không biết đủ, sự "đói khát" kinh hoàng và nghẹt thở. Thế nào cũng được, cô mê đắm cái cảm giác được cần đến này, đây là sự nguy hiểm cô đã quen thuộc, cũng là "sự an toàn" chỉ thuộc về cô, là hòn đảo an toàn cô có thể trốn vào bất cứ lúc nào khi luôn tràn đầy sự phòng bị. Chẳng vì lẽ gì, những giọt lệ lớn từng hạt từng hạt lăn dài trên gò má, làm lớp lông tơ bồng bềnh mịn màng thấm ướt thành từng sợi sẫm màu. "Đợi thêm một chút nữa thôi, nhanh thôi, tôi sẽ không để ngài cứ đói mãi đâu"
Một bóng người cao gầy xuất hiện trong màn sương mù của khu rừng, chiếc mũ trùm trên đầu dựng lên một độ cong nhỏ, khi đôi bàn tay trắng bệch đó kéo chiếc mũ trùm đầu xuống, một mái tóc đỏ vàng lộ ra, một đôi tai nhọn bị ép bẹp lập tức dựng lên rung rung. "Không khí này cũng ẩm ướt quá rồi, thật không thoải mái chút nào." Hắn thở dài một tiếng, từ trong áo choàng móc ra một chiếc hộp sắt, là loại người ta thường dùng để đựng thuốc lá. Sau khi mở ra bên trong hộp chỉ đựng duy nhất một điếu thuốc cuốn, có điều không phải loại đàn ông thường hút trên thị trường, mà là điếu thuốc dành cho phụ nữ tinh tế và thanh mảnh hơn. Người đàn ông mang đặc trưng của loài thú đưa điếu thuốc lên dưới mũi ngửi hai cái, mùi thuốc lá pha lẫn mùi nước hoa thoang thoảng mang lại một tia khô ráo, hơi thở ấm áp, xua đi sự khó chịu của sự nhớp nháp ẩm ướt.