🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Phải lòng ngay từ cái nhìn đầu tiên với má hồng kem OFÉLIA Lolli Liquid Blush, chất kem mướt mịn như tan vào da cho hiệu ứng đôi má ửng hồng tự nhiên, trong trẻo đúng chuẩn nàng thơ.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Bị treo một lúc, Malo tức tối mắng ầm lên, cô sẽ không bao giờ tin con nhện đó nữa, cái gì mà tạo cho cô cái hang thích hợp nhất cho loài người sinh tồn, toàn là lời ma quỷ! Mấy cái tơ nhện này, giống như lũ bọ chét trên người những gã đàn ông hôi hám không tắm rửa kia vậy, thật đáng ghét! Một lúc sau cô kiệt sức lại nghĩ đến những trải nghiệm của mình. Người mẹ bị thiêu chết trước khi chết đã chỉ điểm cô, rõ ràng kẻ chỉ điểm mẹ là bố. Tất cả mọi người trong thị trấn đều điên rồi. Nỗi oan ức dần phình to, đầu óc trở nên rất đau. Tại sao lại như vậy? Đâu đó trong tâm trí có một giọng nói không ngừng truy vấn. Nhưng cô không biết câu trả lời. Nếu cô không sinh ra ở thời đại này, có phải có thể làm một ma nữ vui vẻ? Cho dù sức mạnh không mấy cường hãn, nhưng có thể giúp đỡ những người xung quanh, có thể thu hoạch được một số nụ cười, một số sự tin cậy, một câu cảm ơn. Hiện tại nước mắt xuôi theo gò má chảy xuống, cô lại ngay cả việc lau đi một cái cũng không làm được... Càng nghĩ càng thấy khó chịu, Malo cuối cùng òa khóc nức nở, cô chịu đủ rồi, thậm chí cảm thấy cứ thế treo cổ cô hay dứt khoát bị ăn thịt đi cho xong. Ken ở ngoài hang đã nghe thấy động tĩnh không nhỏ, vào đến nơi liền thấy Malo bị tơ của hắn quấn lấy đang khổ sở treo lơ lửng ở đó, nước mắt nước mũi giàn giụa trên mặt trông thật thảm hại. "Đừng có nhìn tôi..." Cô đỏ hoe cả hai mắt, lúc nói chuyện còn thổi ra một cái bong bóng nước mũi, điều này khiến cô càng thêm khó chịu, lại tiếp tục khóc, nghe còn thảm hơn lúc nãy. "Ngài cứ cười đi, tôi đúng là ngốc hết chỗ nói, vừa thảm vừa yếu, tôi biết mà..." "Ngươi đúng là khá yếu, loài người các ngươi đều như nhau cả." Ken dùng răng kìm và vuốt nhanh chóng gỡ bỏ lớp tơ trên người cô, đồng thời lại cẩn thận đừng để chạm vào làn da mỏng manh của loài người. "Nhưng trên người ngươi, những thứ này trở nên rất đẹp." Báu vật của hắn vẫn cúi gầm đầu, thỉnh thoảng sụt sịt một cái, hình như chẳng có phản ứng gì. "Ta đã mang về rất nhiều đồ cho ngươi, lát nữa xem có phải thứ ngươi cần không, đừng buồn nữa." Sau khi hắn gỡ bỏ những sợi tơ chính đang siết chặt, để Malo tựa lên người mình, đi gỡ nốt những sợi tơ còn sót lại trên người cô. "Thật sao?" Malo đột nhiên hỏi, nghe có vẻ chẳng đầu chẳng đuôi. Con nhện nghiêng đầu dò hỏi nhìn cô, không hiểu ý cô là gì, đang kiên nhẫn đợi cô giải thích. Trong bốn con mắt đen láy trong veo đó Malo thấy chính mình, cái bóng nhỏ bé hiện lên vẻ bi thương và suy sụp, không chút tinh thần, nhưng trông có vẻ lại đang mong chờ điều gì đó. "Bỏ đi... không có gì." Cô cũng không biết mình đang mong chờ điều gì. Ken lại bắt đầu hành động, không biết từ đâu lôi ra một chiếc khăn nhỏ lau mặt cho cô. "Ưm... đau." Người bị vùi dưới chiếc khăn nhỏ yếu ớt phát ra tiếng kháng nghị, kháng nghị thủ pháp thô kệch của con nhện. Tuy rất cảm ơn hắn đã nhớ giúp lau mặt, nhưng thôi vẫn là đừng nên... Giật lấy chiếc khăn từ tay hắn, Malo tự mình lau lại một lần. Ken cúi đầu nhìn bàn tay trống không của mình, lại nhìn nhìn Malo đang nghiêm túc lau mặt như mèo con, ghé má sát lại dán cùng cô. Gò má ấm áp bị sự mát lạnh của hắn làm cho giật mình né tránh, lại bị ấn trở lại dán cùng nhau. "Mặt ngài lạnh quá..." "Ừm, sương mù buổi sáng bên ngoài có chút lạnh, mau xem ta đã mang gì về cho ngươi đi, ngươi chắc chắn sẽ thích."
Trong thần thái hắn mang theo vẻ tự hào có thể thấy rõ bằng mắt thường, lông mày nhếch lên như đang lĩnh thưởng, đôi bàn tay vạm vỡ dễ dàng xé toạc cái kén dùng để vận chuyển đồ đạc. Theo cái kén bị xé ra, những thứ bên trong được phô bày ra không chút giữ lại. "Đây là cái gì?" Nhìn rõ những thứ chứa bên trong Malo hoang mang nhíu mày. Một con bọ chét bắt mắt nhảy ra từ chiếc áo nam mà cô đang chỉ vào, khiến mí mắt cô giật nảy một cái, lùi lại một bước. Mặc dù hiện tại không tắm rửa là lựa chọn chủ đạo, nhưng với tư cách là một ma nữ khá biết hưởng thụ, và không theo chủ đạo, cô không thể chịu đựng được những thứ này. Phần lớn mọi người thà chọn tin tưởng rằng lớp bùn đất trên người có thể bảo vệ sức khỏe của họ, còn hơn tin rằng ma nữ giỏi sử dụng sức mạnh của thực vật thảo dược có thể chữa trị bệnh tật. Hơn nữa họ tin sùng bùn đất như một loại vật chất do Thần tạo ra, ghét bỏ bùn đất đồng nghĩa với việc không chấp nhận mọi thứ của Thần, là bất kính với Thần, thậm chí chấy và bọ chét cũng tự nhiên sinh ra từ chất bẩn, nên thuận tiện cũng phải chịu đựng lũ chấy bọ chét trên người. Trong kén xếp đống rất nhiều quần áo bẩn thỉu như vậy, ngoài ra còn có rất nhiều bình bình lọ lọ và "đồng nát" với đủ loại hình dáng lớn nhỏ khác nhau, Ken lấy ra một cái hũ trong số đó, trong ánh mắt không hiểu sao của Malo đã úp lên đầu mình. "Ngài đang làm gì thế?" "Ngươi nhìn này! Vừa khít luôn!" ...... Malo nhất thời bị thao tác của hắn làm cho trấn kinh, cô không biết nên phản ứng thế nào, cái này phải phản ứng thế nào đây? Đôi khi thực sự rất khó hiểu một con nhện đang nghĩ gì, kiểu, hả? Nói mới nhớ, quần áo giặt sạch chắc là không có bọ chét, mấy cái này chắc đều là đồ đã mặc, hoặc đang mặc... Hắn thậm chí có khả năng là trực tiếp lột từ trên người người ta xuống, nhìn kích cỡ của những bộ quần áo này, chắc hẳn vẫn là từ trên người gã chủ trang viên béo phì đó. Nghĩ đến đây, cô nhắm mắt lại, cố gắng hít sâu vài hơi, hết sức bình tĩnh lại tâm trạng của mình. Hắn ngoan như vậy, nghe thấy mình cần quần áo, liền nỗ lực đi tìm đã rất giỏi rồi. Trên hũ chắc là không có những thứ nhỏ bé khiến người ta nghĩ thôi đã thấy ngứa ngáy đâu, đúng không? Chúng hẳn là sợ con nhện nên đều chạy sạch rồi. Bình tĩnh, bình tĩnh, chẳng có gì to tát cả, hắn là một con nhện mà.