🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
[Combo 10] Tất Vớ Nam Nữ Cổ Cao Trơn UPPERYOU Êm Ái Dày Dặn Thoáng Khí - VSF4001/VSF3001
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Ngày đại hôn, Thần tộc cũng tới tham dự, sau khi bị cấm đánh nhau, bọn họ lại đánh nhau trên bàn rượu, quyết tâm uống cạn rượu của Ma tộc…… Nghiệp vụ của Tiểu Lam Điệp đúng là không tồi, rượu ngon món quý đều được sắp xếp ổn thỏa, lụa đỏ treo khắp Ma cung, nhìn một cái là biết ngay có hỷ sự. Sau khi tế bái các vị Ma tôn và Tôn hậu tiền nhiệm, tiệc rượu bắt đầu. Ta và Trọng Tịch đều mặc hỷ phục màu đỏ, ngồi ở vị trí chủ tọa, cái này là học từ nhân tộc. Lần lượt có người tới mời rượu, Trọng Tịch đều uống hết. Những người mời rượu xong đi xuống đều rất kích động, vì họ thấy Ma tôn cười. Rượu của Ma tộc đều cho thêm hoa Tử Diên đặc chế, có tác dụng gây ảo giác đôi chút, nếu không rượu bình thường uống vào cũng chẳng khác gì nước lã. Trọng Tịch uống liên tục không dưới trăm chén, ánh mắt đã bắt đầu có chút mơ màng. Lúc này, tên hói Tu Duyên dìu Tàng Uyên lại tới. Tàng Uyên bước đi loạng choạng, hoàn toàn dựa vào Tu Duyên đỡ, nếu không đã nằm lăn ra đất từ lâu. Hắn lầm bầm nói không rõ chữ: "Ngươi cứ đợi đấy, sẽ có ngày ta nhất định thắng được ngươi." Trọng Tịch tâm trạng đang tốt, sau khi uống rượu liền nói: "Được thôi, ta đợi." Rồi hắn ngả về phía ta, ta vội vàng ghé vai qua để hắn không ngã xuống đất. "Cầm Nguyệt, A Nguyệt, Tôn hậu của ta, hì hì." Hắn cười như một tên ngốc, ta biết hắn không thể uống thêm được nữa, thế là dìu hắn đi về phía tẩm cung. Sau khi ta và Trọng Tịch thành thân, bức tường ngăn giữa tẩm cung đã bị phá bỏ, giường cũng đổi thành loại lớn hơn, chăn nệm trải mấy lớp, mềm mại vô cùng. Nếu không phải để giữ hình tượng Ma tôn cao lớn mạnh mẽ, ta đã bế xốc hắn đi luôn cho rồi, chứ chẳng cần vất vả dìu hắn đi từng bước thế này. Vốn định tìm Tiểu Lam Điệp giúp một tay, nhưng nàng ta đang bị một nữ tử Thần tộc ăn mặc như con công hoa thu hút mất rồi, gọi mãi chẳng chịu về. Về tới tẩm cung ta định ném Trọng Tịch lên giường, nhưng hắn chẳng biết từ lúc nào đã kéo lấy ta, lôi cả ta lên giường theo. Ta bị hắn đè bên dưới, hắn dùng chóp mũi không ngừng cọ xát vào cổ ta, giọng khàn khàn: "A Nguyệt, A Nguyệt của ta, nàng sẽ không bao giờ rời bỏ ta chứ?" Ta nói bên tai hắn: "Vĩnh viễn không." Ta cứ ngỡ lời hứa như vậy là đủ rồi, không ngờ hắn vẫn vùi đầu vào đó, cho đến khi ta cảm nhận được một chút hơi ẩm ấm áp nơi cổ. Ta biết, hắn vẫn còn để tâm đến chuyện xảy ra trong ảo trận ngày hôm đó. Ta thở dài, nói ra câu sến súa nhất đời mình: "Trọng Tịch, lúc ta theo cha chàng, hay thậm chí là hàng nghìn vạn năm trước đó, ta đều không sinh ra linh thức, cho đến khi ta rơi vào tay chàng, vậy nên Trọng Tịch, ta sinh ra là vì chàng……" Ngay sau khi ta nói xong câu đó, dù cách lớp y phục dày cộm, ta cũng cảm nhận được thân nhiệt của Trọng Tịch ngày càng nóng lên……