🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chốt đơn ngay em phấn nén Carslan Soft Mist với khả năng kiềm dầu đỉnh cao suốt 24 giờ, mang lại lớp nền mềm mại, mịn lì tự nhiên và bền màu bất chấp thời gian cho nàng tự tin tỏa sáng cả ngày dài.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Thanh trường kiếm đen tuyền treo lơ lửng giữa không trung, Tàng Uyên đứng bên dưới, bầu trời mây đen vần vũ, đây là đang triệu hồi thiên lôi. Trước kia hai tộc đánh nhau, mọi người đều không sử dụng ngoại lực, ví dụ như thiên lôi của Thần tộc, nghiệp hỏa của Ma tộc. Có điều từ khi Thần tộc thay đại ca mới, họ cứ hay triệu thiên lôi xuống đánh chúng ta, thật là quá đáng! Chẳng phải là triệu hồi thiên lôi sao, ai mà không biết chứ? Thiên lôi của Thần tộc còn chưa kịp giáng xuống, Tàng Uyên đã bị sét đen đánh rơi, chỉ có điều lần này, Tu Duyên đã bảo vệ hắn. Tên hói mặc áo đen kia ôm lấy Tàng Uyên đang hôn mê vào lòng, nhìn ta với ánh mắt cảnh cáo, ta hơi chột dạ liếc mắt đi chỗ khác, chẳng qua là ra tay hơi nặng chút thôi mà, có cần thế không. Đại chiến đôi bên, dừng lại đúng lúc, có thương không tử, đó là truyền thống, mà lôi ta triệu hồi là có thể đánh chết người đấy. Tu Duyên nếu có tìm ta tính sổ, ta không sợ, chỉ là đuối lý nên khó tránh khỏi khí thế không đủ, thế là ta âm thầm lẻn ra sau, trốn đến chỗ Trọng Tịch. Trọng Tịch không ra tay, hắn chỉ cần ngồi đó, sĩ khí Ma tộc liền dâng cao, hơn nữa bọn họ đều nói: "Mấy tên tiểu tốt này, không cần Ma tôn đại nhân ra tay." Thế là Trọng Tịch cứ ngồi sau quan chiến, sập mềm hương trầm da hổ, rượu bồ đào chén dạ quang, thật là thảnh thơi biết bao, thấy ta quay về, hắn nhíu mày nhìn hai chúng ta, tư thế này thật sự là không được trang nhã cho lắm, thế là ta vội vàng đứng dậy, Trọng Tịch "tặc" một tiếng, vẫn nằm đó. "Đến tìm bản tọa làm gì?" Trọng Tịch không vui nói. "Ma tôn có biết hiện giờ ai đang nắm quyền ở Thần tộc không?" Cái này chúng ta thật sự không biết, dù sao bọn họ cũng hay thay đổi xoành xoạch. "Là Thê Sơn Thần nữ." Tu Duyên vô cảm nói. Hắn cũng giống Trọng Tịch, là một tên mặt liệt, có điều gần đây Trọng Tịch hay cười hơn nhiều, trông đáng yêu hơn hắn bao nhiêu. Thê Sơn vốn dĩ định gả tới liên hôn, nhưng nàng ta lại bỏ trốn theo người trong mộng, Thí Thần Trận lúc trước chính là tác phẩm của nàng ta. Ta còn nghe Tiểu Lam Điệp kể, người trong mộng của Thê Sơn Thần nữ kia chỉ là một phàm nhân, bao nhiêu năm trôi qua, phàm nhân đó đã sớm qua đời rồi, vậy tại sao nàng ta lại quay về, còn lên làm đại ca của Thần tộc? Tu Duyên nói, thọ mệnh phàm nhân dài nhất cũng chỉ trăm năm, Thê Sơn Thần nữ muốn đoạt lấy thần lực của Bàn Cổ để hồi sinh người trong mộng kia…… Chuyện này rất nghiêm trọng, nghịch thiên mà hành không nói, còn muốn tiêu diệt cả hai tộc? Sao nàng ta không hy sinh chính mình mà cứu? Trọng Tịch nghe vậy nhíu chặt mày, hắn nói: "Ngươi chắc chắn nàng ta muốn làm vậy?" Tu Duyên gật đầu quả quyết. "Ta đi giết nàng ta." Ta nói xong định tiến lên, Trọng Tịch giữ ta lại. "Vẫn chưa cần đến ngươi, ta đi là được, không đúng, ngươi đi gọi nàng ta ra đây." Trọng Tịch nói với Tu Duyên. Hắn cũng không phải không tin tưởng Tu Duyên, hắn chỉ là không tin Thê Sơn sẽ không chơi xấu như lần trước. Tu Duyên: "……" Tu Duyên đi rồi, mang theo nhiệm vụ gọi Thê Sơn Thần nữ tới. Ta nói: "Chuyện này có phải quá vô lý không nhỉ? Chỉ vì một phàm nhân mà có thể làm đến mức này sao?" Trọng Tịch nhìn chằm chằm ta, nói từng chữ một: "Nếu là ta, ta cũng sẽ làm như vậy." Thê Sơn tới rồi, nàng ta mặc một chiếc váy xanh lam, tóc buộc đơn giản sau lưng, ôm một cây tì bà, che nửa khuôn mặt, dáng đi uyển chuyển thướt tha. Nàng ta nói: "Tu Duyên nói Ma tôn có chuyện tìm ta?" Giọng Thê Sơn tuy ai oán, âm thanh êm ái lọt tai, nhưng ta lại nghe ra chút cảm giác nghiến răng nghiến lợi, cũng chẳng biết Tu Duyên đã nói gì với nàng ta. Trọng Tịch nói: "Nghe nói người trong mộng kia của ngươi chết rồi?" Trời ạ! Mở màn đã là một cú bạo kích. Quả nhiên, Thê Sơn nhìn Trọng Tịch với ánh mắt hung ác: "Chuyện này liên quan gì tới Ma tôn?" Trọng Tịch cũng chẳng bận tâm, tiếp tục: "Người chết đương nhiên không liên quan gì tới ta, chỉ là ta nghe nói ngươi muốn mượn thần lực của phụ thần Bàn Cổ để hồi sinh hắn? Chuyện đó thì có liên quan tới ta đấy." Giọng Thê Sơn mang theo vẻ hoảng loạn khi bị đâm trúng tim đen: "Ma tôn nghe ai nói thế, nếu đúng là vậy thì ngươi làm gì được ta? Mà nếu không phải, ngươi lại làm gì được ta?" Xem bộ dạng là đúng rồi! Phải giết nàng ta thôi! Trọng Tịch hiển nhiên cũng nghĩ như vậy, chỉ có điều chúng ta chưa kịp động thủ, Thê Sơn đã ra tay trước, sau một đoạn tì bà, cảnh tượng trước mắt biến thành Ma cung…… Là ảo trận của Thê Sơn, Ma cung trống rỗng, không một bóng người, sương mù bao phủ, cộng thêm những kiến trúc đen sì, trông thật âm u đáng sợ. "Trọng Tịch? Trọng Tịch?" Không ai trả lời ta, thế là ta vừa tìm vừa gọi. Cuối cùng, ở tẩm cung, ta đã tìm thấy hắn, chỉ có điều là ở trong phòng ngủ của ta, hắn quỳ trước giường ta, ta gọi mấy tiếng liền hắn đều không thưa. Ta tiến lại gần nhìn, một "ta" sắc mặt trắng bệch nằm trên giường, bên cạnh là những mảnh kiếm vỡ vụn, lặng lẽ, không có nhịp tim, giống như đã chết rồi. Dù rằng ta vốn dĩ cũng chẳng có nhịp tim. Ta cố gắng gọi hắn, bảo hắn đây đều là giả, nhưng vô ích, hắn hoàn toàn không nghe thấy ta nói gì, hoàn toàn không nhìn thấy ta. Chẳng còn cách nào, ta chỉ có thể đứng ngoài quan sát. Thế là ta thấy hắn bế "xác của ta" chạy ra ngoài, ta chỉ có thể theo sau. Trọng Tịch đi tới Vân Ngoại Cảnh, hắn đặt "ta" dưới trái tim phụ thần rồi bắt đầu dẫn linh. Hắn muốn giống như Thê Sơn, dùng linh lực của phụ thần để hồi sinh "ta"? Chuyện này không được làm đâu nha! Ta muốn ngăn hắn lại, ngặt nỗi linh lực trong ảo trận này bị giảm đi rất nhiều, chẳng còn cách nào, ta hóa lại thành thân kiếm, chém một nhát lên người Trọng Tịch. Hắn nôn ra một ngụm máu…… Ái chà! Lỡ tay dùng sức hơi quá rồi. Ảo trận vỡ tan, Thê Sơn cũng nôn ra một búng máu lớn, nàng ta nhìn ta với ánh mắt oán hận, hận không thể xé xác ta ra. Ta chẳng thèm quan tâm nàng ta, hóa lại thành hình người, Trọng Tịch khóe miệng rỉ máu, đột ngột ôm chầm lấy ta. Ta vỗ vỗ lưng hắn, dỗ dành: "Đều là giả cả thôi, không sợ nữa nhé." Thê Sơn chết rồi, bị nghiệp hỏa của Trọng Tịch và thiên lôi ta triệu hồi đánh chết, hồn phi phách tán, hóa thành tro bụi. Tàng Uyên nghiễm nhiên trở thành người nắm quyền của Thần tộc, hai bên ký kết khế ước tại Vân Ngoại Cảnh, không được đánh nhau nữa, tỉ thí thì có thể, nếu không ngứa tay thì tìm ai? Trọng Tịch và Tàng Uyên đều ấn dấu tay, khế ước có hiệu lực lâu dài.