🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Phù phép" cho đôi môi căng mọng như ngậm nước với siêu phẩm Romand Juicy Lasting Tint, chất son tint bóng mịn mướt, lên màu chuẩn chỉnh và cực kỳ bền màu cho nàng tự tin tỏa sáng suốt cả ngày dài.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Ta bị dọa cho tỉnh giấc, trong Tam giới, ai cũng biết nằm mơ, chỉ có ta và Tu Duyên là không, vì chúng ta không có tình dục…… Nhưng ta lại nằm mơ, chuyện này thật đáng sợ, chắc chắn là do con mắt này có vấn đề…… "Trọng Tịch! Trọng Tịch!" Sau bao nhiêu năm, ta lại gọi thẳng tên của hắn. Ta vội vàng tung chăn bò dậy, chạy sang chỗ Trọng Tịch. Cửa mở ra, Trọng Tịch còn nhanh hơn cả ta, hắn chỉ mặc một chiếc áo choàng ngủ đã chạy tới rồi. Ta lao tới nắm chặt lấy tay áo hắn, vạt áo bị ta kéo mở, khuôn mặt lồng ngực vạm vỡ của hắn hiện ra mồn một, nhưng lúc này ta không rảnh mà ngắm! "Trọng Tịch! Trọng Tịch…… Ta nằm mơ rồi, hu hu hu, phải làm sao đây, ta nằm mơ rồi." Sau đó ta cảm thấy mắt trái có cái gì đó âm ấm, ta đưa tay sờ, là nước? Không đúng, ta khóc rồi, chảy nước mắt rồi! Chuyện này còn đáng sợ hơn cả nằm mơ. "Ngươi chảy nước mắt rồi?" Trọng Tịch lặp lại một lần nữa, ta càng sợ hơn, cả người run rẩy. Trọng Tịch mặc thêm áo cho ta, chúng ta ngay đêm đó đi tìm Khúc Nhiễm. Ta nằm lả trong lòng Trọng Tịch, mắt trái vẫn còn vương lệ, thật ra ta cũng không muốn đâu, nhưng ta không kìm lại được, Khúc Nhiễm còn tưởng Trọng Tịch bắt nạt ta, mở miệng là: "Một thanh kiếm mà cũng bị ngài bắt nạt thảm thế này? Ma tôn uy vũ!" Trọng Tịch đạp cho ông ta một nhát, rồi kể lại đầu đuôi sự việc…… Khúc Nhiễm mặt đầy vẻ không thể tin nổi, ông ấy nói binh khí vốn dĩ sinh ra linh thức đã rất khó rồi, bây giờ lại còn có cả thất tình lục dục, chuyện này khó hơn bất cứ thứ gì, ông ấy còn nói, một con mắt của ta lưu lạc ở nhân gian lâu ngày, nhiễm phải cảm xúc của con người nên mới biết rơi lệ, biết sợ hãi. "Vậy ta có chết không?" Ta đột nhiên thốt ra một câu như vậy, chính ta cũng thấy choáng váng. Ta là thượng cổ thần khí đó! Sống lâu hơn tất cả những người ngồi đây, cũng là thanh thần kiếm cứng nhất, lợi hại nhất thế gian, xưa nay chỉ có ta giết kẻ khác…… Trọng Tịch nhíu mày hỏi Khúc Nhiễm: "Nàng nói sảng như vậy cũng không sao chứ?" Sau khi Khúc Nhiễm cam đoan đi cam đoan lại rằng triệu chứng này của ta không có gì nguy hiểm, Trọng Tịch cõng ta rời đi, vì chân ta mềm nhũn rồi. Sau đó, ta chẳng dám ra ngoài, sợ làm người khác hoảng hãi, chỉ có Trọng Tịch và Tiểu Lam Điệp ở bên cạnh ta, vì đột nhiên tiếp nhận những cảm xúc mãnh liệt từ mắt trái mang lại, mỗi ngày ta đều như kẻ điên, ta vừa cảm nhận rõ sự điên khùng của mình, vừa lại rất tỉnh táo, lúc thì đại hỉ đại bi, lúc thì bình lặng như mặt nước, cảm giác đó đúng là không còn gì để nói. Trọng Tịch thì không sao, Tiểu Lam Điệp thì khổ rồi, nàng bị ta dọa khóc mấy lần liền…… Hai tháng sau, ta dần quen với những cảm xúc đó, chỉ là có một loại cảm xúc, ta càng đè nén nó càng bùng phát, đó chính là, ta cứ luôn muốn đè Trọng Tịch xuống, rồi…… Ta ngượng ngùng kể chuyện này cho Tiểu Lam Điệp, nàng giơ ngón tay cái với ta rồi nói: "Tỷ muội à, có ước mơ thì ai cũng giỏi cả! Đừng sợ, thích là phải dũng cảm xông lên, ta sẽ giúp tỷ!" Rồi nàng chạy biến đi. Đêm hôm đó, ta đã chuẩn bị đi ngủ thì Trọng Tịch lại tới gõ cửa phòng ta. Mở cửa ra, ta thấy hắn mặc một chiếc áo choàng bằng lụa đen, thắt lưng buộc hờ hững, lộ ra cơ ngực và cơ bụng đẹp mắt, trong lòng ta đột nhiên bùng lên một ngọn lửa vô danh, nóng bức khó nhịn. Trọng Tịch một tay vịn vào khung cửa, hắn nhìn ta như muốn nói lại thôi, ta đợi hắn lên tiếng trước, cuối cùng hắn chỉ nói một câu: "Không có gì, mai nói sau vậy." Hắn nhìn ta một cái, rồi quay người định đi…… Ta chỉ thấy cái nhìn đó giống như đang…… quyến rũ ta? Thế là ngay khi hắn đi tới trước giường, định nằm xuống, ta đã xuất hiện sau lưng hắn. Ta kéo tay hắn bắt hắn đối diện với ta, không đợi hắn kịp phản ứng, ta đã đè hắn xuống giường, ta giữ chặt tay hắn vì sợ hắn hất ta ra, nên ta đã dùng sức rất lớn, rồi ta thấy sự kinh ngạc lẫn đắc ý trong mắt hắn, nhưng ta không quản nổi nhiều như thế nữa, vì mỗi một tế bào trong cơ thể ta đều đang gào thét: Hôn hắn! Cảm giác đó thật kỳ diệu, giống như nắng hạn gặp mưa rào, cuối cùng cũng được cứu rỗi, lại giống như chìm sâu xuống đáy Trầm Uyên, khó thở, hoan hỉ, đau đớn, thỏa mãn, cảm động…… Tuy rằng cuối cùng, ta chỉ thấy mình như bị một lò lửa thiêu đốt, nóng không chịu nổi. Sáng sớm hôm sau, ta bị nóng mà tỉnh, Trọng Tịch đang ôm ta, ta vừa mở mắt đã thấy hắn đang cười, giống như đứa trẻ được kẹo, gương mặt đầy vẻ đắc ý, ta quay người sang phía khác, chỉ thấy tâm thân mệt mỏi. Ta ngủ với Ma tôn rồi, ôi…… Trọng Tịch lớn bằng nhường này, bên cạnh chẳng có mỹ nữ nào bầu bạn, tuy thỉnh thoảng có mấy kẻ gan to muốn cưỡng ép nhưng cuối cùng đều bị ném ra ngoài, không ngờ bao nhiêu năm qua, cái món hời này lại rơi vào tay ta. Khuôn mặt đẹp thế này, thân hình gợi cảm thế này…… Hôm qua sao ta lại không kìm lòng được nhỉ? Quả nhiên có tình dục là sẽ làm ra mấy chuyện không kiểm soát được. Ta nói: "Ta sẽ chịu trách nhiệm với chàng." Trọng Tịch vùi đầu vào hõm cổ ta, ôm chặt hơn, cười nói: "Được thôi, vậy nàng làm Tôn hậu của ta nhé?" Đến nước này rồi, còn gì mà không tốt nữa? Ngày đại hôn được định vào ba tháng sau, Tiểu Lam Điệp nói nàng rành nhất chuyện tổ chức đám cưới, thế là giao toàn quyền cho nàng phụ trách, nhân lúc này, vừa hay có thể đi giải quyết chuyện ở Vân Ngoại Cảnh. Ba ngày sau, đại quân Ma tộc chuẩn bị xong xuôi, xuất phát hướng về Vân Ngoại Cảnh. Vân Ngoại Cảnh nằm ở ranh giới giữa Thần tộc và Ma tộc, thực chất là một hòn đảo nhỏ, trên đảo mọc một cái cây, cây bị chẻ làm đôi từ giữa nhưng lại giống như ngó sen vẫn dính lấy nhau bằng những sợi tơ, một nửa sợi tơ tỏa ánh vàng, một nửa tỏa ánh đỏ. Đó là trái tim của phụ thần Bàn Cổ, Thần tộc và Ma tộc đều dựa vào trái tim Bàn Cổ mà sống, nơi này sẽ thai nghén ra những sinh mệnh mới, để bộ tộc không bị diệt vong, hai bên chỉ có thể tranh giành quyền kiểm soát trái tim ở đây, chiếm được càng nhiều địa bàn thì sinh mệnh thai nghén ra càng mạnh, Trọng Tịch chính là được sinh ra lúc Ma tộc chiếm được phần lớn trái tim, nên kế thừa một nửa thần lực của Bàn Cổ, giờ đây e là không có ai là đối thủ của hắn. Hai quân đối lũy, đều đợi đối phương động thủ trước, cuối cùng vẫn là chúng ta động thủ trước, vì còn phải vội về kết hôn. Phía đối diện có rất nhiều gương mặt quen thuộc, chỉ có điều lại không thấy Tàng Uyên, chẳng lẽ mấy đạo lôi lúc trước uy lực lớn thế sao, đến giờ Tàng Uyên vẫn chưa hồi phục? Thực tế chứng minh ta đã đánh giá thấp khả năng hồi phục của Tàng Uyên, ngay lúc đôi bên đang đánh nhau bất phân thắng bại, một luồng kim quang từ phía sau Thần tộc vút thẳng lên trời, ánh sáng rực rỡ suýt chút nữa làm mù đôi mắt ngọc lục bảo của ta.