🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
[Tặng Charm] Dép Sục Nguyên Khối Siêu Nhẹ 3cm Full Size Gia Đình
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Sau khi tìm lại được con mắt, chúng ta lập tức không ngừng nghỉ quay về Ma giới. Còn cái tên gọi là "Hồ lão gia" kia, nhà bị trộm sạch sành sanh, bao nhiêu trang sức vàng bạc đẹp đẽ đều bị lấy mất, đương nhiên đều là bút tích của ta, Trọng Tịch chẳng thèm nhìn tới mấy thứ tục vật nhân gian này đâu. …… Khúc Nhiễm là thợ rèn nổi tiếng nhất Ma tộc, rèn ra vô số thần binh chí bảo, chúng ta đi tìm ông ta để lắp lại mắt cho ta. Một gã đàn ông luộm thuộm, chính là Khúc Nhiễm, nhìn chằm chằm thân kiếm của ta hồi lâu rồi nói: "Tôn thượng, nếu thần lắp lại thì chắc chắn sẽ có chút khác biệt với lúc trước, dù sao Cầm Nguyệt nàng cũng đã sinh ra linh thức rồi, trong Tam giới, binh khí có thể sinh ra linh thức chỉ có nàng và Tu Duyên……" Khúc Nhiễm dừng lại một chút, len lén quan sát sắc mặt Trọng Tịch rồi tiếp tục: "Cầm Nguyệt đã sống bao nhiêu năm rồi không ai rõ, ngay cả người rèn ra nàng là ai nàng cũng không biết, dùng phương pháp gì thần lại càng không thể biết được, nếu thần lắp lại theo phương pháp của mình, chắc chắn là có khác biệt, ngài có chấp nhận được không?" Trọng Tịch không hiểu, ta cũng không hiểu. Hắn quay sang nhìn ta, là đang trưng cầu ý kiến của ta, ta đương nhiên không có ý kiến, có còn hơn không mà. Ta ở lại chỗ Khúc Nhiễm, Trọng Tịch quay về xử lý công việc, ra ngoài lâu như vậy, tuy mọi người chắc chắn biết Ma tôn đã thoát phong ấn, nhưng hắn vẫn chưa chính thức lộ diện, không chừng có mấy kẻ gan to bằng trời đã ngồi vào vị trí của hắn rồi, nhìn từ ngày phá phong ấn không có ai tới đón là biết, còn phía Vân Ngoại Cảnh nữa, cũng chẳng biết Thần tộc có động tĩnh gì. Cứ như vậy, ta ở chỗ Khúc Nhiễm gần nửa tháng, ông ấy rất có trách nhiệm lật tìm đủ loại cổ thư, cố gắng tìm kiếm chút thông tin về ta. Nhưng ghi chép rất ít, ngoại trừ bảo ta là một thanh thần kiếm siêu cấp vô địch cực kỳ lợi hại, khen ngợi thiên hạ vô song ra thì chẳng có thông tin gì khác. Khúc Nhiễm vẫn định tự tay nghiên cứu, có điều ông ấy không bao giờ tùy tiện chạm vào thân kiếm của ta, vì Trọng Tịch sẽ nổi giận, ông ấy cũng muốn giữ cái mạng nhỏ. Trong thời gian đó Trọng Tịch có tới một lần, mang cho ta rất nhiều món ngon, còn dẫn theo Tiểu Lam Điệp tới, hắn tuy không thích Tiểu Lam Điệp ở cùng ta, nhưng người ta có thể trò chuyện cùng chỉ có nàng ấy thôi. Tiểu Lam Điệp chính là một con bướm nhỏ màu xanh, nàng là một tiểu yêu quái ta nhặt được ở nhân gian, lúc đó nàng sắp chết đến nơi, ta không đành lòng nhìn nàng chết nên đã cứu nàng. Nàng nói nàng thích nhất là mấy người giàu ở nhân gian, trước kia nàng chuyên đi làm thiếp cho người giàu rồi ôm tiền bỏ trốn, làm mấy lần như thế thì bị một tên đạo sĩ thối tha bắt được, suýt nữa đánh chết, rồi được ta cứu. Trước kia nàng thấy ta có nhiều tiền, còn nói mấy câu kiểu như muốn làm vợ bé cho ta, dọa ta mấy ngày không dám gặp nàng, cũng chẳng biết là sợ cái gì. Giờ gặp lại nàng, ta chỉ muốn kịch liệt kể khổ về những gì mình đã trải qua dưới Vô Uyên. Nàng nghe xong liền an ủi ta một cách rất lấy lệ, rồi chột dạ nhìn sang hướng khác, ta không biết nàng chột dạ cái gì, nhưng ta chẳng quan tâm. Lại qua nửa tháng, Khúc Nhiễm rốt cuộc cũng lắp xong mắt cho ta, nói thật, Khúc Nhiễm không hổ là thợ rèn giỏi nhất Ma tộc, ta hoàn toàn không thấy có chỗ nào kỳ lạ, chỗ duy nhất kỳ lạ là đột nhiên hai con mắt đều nhìn thấy được, tầm nhìn bỗng chốc rộng mở hơn nhiều, có chút không quen. Lúc Trọng Tịch đến đón ta, ta đang ôm gương ngắm nghía đôi mắt mình, trước kia mất một mắt thì bên phải xanh bên trái xám, giờ có mắt rồi, cả hai bên đều thành màu xanh lục, ta thấy mình thật sự đẹp tuyệt trần. Ta sáp lại gần Trọng Tịch, hắn lại lùi ra sau hai bước, ta lại tiến tới, lần này hắn không lùi nữa, ta chớp chớp mắt hỏi hắn: "Nhìn mắt ta xem, có phải đẹp hơn trước không?" Trọng Tịch gật đầu nói: "Trước kia ngươi cũng đẹp." Ngay khi hắn nói xong câu này, trong lòng ta đột nhiên nảy sinh một cảm giác lạ lùng, hình như là vui, nhưng lại hơi muốn khóc, rất uất ức, lại rất buồn, trước kia ta chưa từng có cảm giác này, ta không quen chút nào. "Sao thế?" Trọng Tịch thấy sắc mặt ta không đúng, lo lắng hỏi. "……" Ta không biết phải nói thế nào, chỉ lắc đầu bảo mình không sao. Lúc quay về Ma cung, các đại thần đến bái kiến Ma tôn, ta và Tiểu Lam Điệp đi sau lưng Trọng Tịch, thấy nhiều gương mặt mới, ít đi vài gương mặt cũ. Họ đến để bàn bạc về chuyện Vân Ngoại Cảnh. Trong một nghìn năm ta và Trọng Tịch ở dưới đáy Trầm Uyên, Tàng Uyên Thần quân của Thần tộc dẫn theo đám Thần tộc không biết xấu hổ kia lại đến cướp địa bàn, lần này cần bàn bạc chính là đi cướp địa bàn về. "Đòi lại Vân Ngoại Cảnh! Đòi lại Vân Ngoại Cảnh!" Từ khi Trọng Tịch lên làm Ma tôn, dẹp loạn nội bộ, giành lại đồn trú ở Vân Ngoại Cảnh, ta chỉ cần đứng sau hò hét cổ vũ là được, ta cũng rất sẵn lòng nằm một chỗ xem kịch, nhưng ngay sau khi bọn họ nói muốn đòi lại Vân Ngoại Cảnh, trong lòng ta trào dâng một luồng sát ý mãnh liệt…… Chuyện này rất không bình thường, ta là một khối sắt, lý ra thất tình lục dục mấy thứ này, dù sinh ra linh thức thì có một chút, nhưng cũng không thể mãnh liệt đến thế được. Ma giới không có khái niệm ngày và đêm, Ma tộc không thích ánh mặt trời, vì vậy mặt trăng luôn treo trên cao, là nguồn sáng chính của Ma giới, mà phòng ngủ của ta được sắp xếp ngay cạnh tẩm cung của Trọng Tịch. Lúc ban đầu khi ta còn chưa hóa hình cũng chưa biết nói, ta đều ngủ chung với Trọng Tịch, vì không có cảm giác an toàn nên đêm nào hắn cũng ôm ta ngủ. Sau này ta có thể hóa hình, hắn liền ngăn tẩm cung ra làm hai phòng, ta một phòng hắn một phòng. Các đại thần đều bảo không cần để ta chịu thiệt thòi, có thể xây riêng cho ta một tòa tẩm cung, nhưng bị Trọng Tịch từ chối với lý do "Ta quen có Cầm Nguyệt ở bên cạnh, ở xa quá ta không quen." Thật ra ta cũng không quen, ở chung với Trọng Tịch mấy nghìn năm, đột nhiên phải ngủ một mình, ta ngủ không được, thế là đêm hôm đó ta lẻn sang chỗ hắn. Trọng Tịch bình thường ngủ rất nông, một chút động tĩnh nhỏ cũng tỉnh, kỳ lạ là hôm đó ta sang hắn lại không tỉnh? Thế là ta thản nhiên rúc vào lòng hắn ngủ luôn, định bụng đến sáng sớm mai chưa kịp sáng sẽ đi, sự thực là giữa đêm ta đã bị đuổi đi rồi. Thật ra là ta bị nóng quá mà tỉnh, lúc tỉnh dậy ta thấy Trọng Tịch đang ôm ta, đôi mắt đỏ rực như muốn ăn tươi nuốt sống ta vậy. Thân nhiệt Ma tộc phổ biến đều rất thấp, chỉ khi ** mới tăng cao, ta hiểu ý hắn, liền nghiêm túc nói: "Bây giờ ta đi tìm mỹ nữ cho chàng nhé?" Sau đó ta bị đuổi ra ngoài, ta vì tốt cho hắn mà hắn còn đuổi ta, tức đến mức ta ba ngày liền không thèm mò sang ngủ chung nữa. Ta nằm mơ thấy mình là một nữ tử yếu đuối bị cha mẹ ép gả cho đại gia, là một vị tướng quân xông pha trận mạc rồi cuối cùng da ngựa bọc thây, là một hoa khôi tình nguyện tuẫn tiết vì yêu, là kẻ trộm mộ, là Quý phi, là Hoàng thượng, là ngựa trên thảo nguyên, là cát ở Mạc Bắc, là tuyết ở Côn Luân, là nước ở Giang Nam, là tất cả…… Cuối cùng, là một khối ngọc xanh nhạt.