🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Giày mary jane da lộn KICHI thanh lịch tôn dáng vintage nữ tính kiểu cổ điển hiện đại êm chân
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
"Chính là Ma tôn đại nhân mặc bộ đồ này rất đẹp, nhất là màu đen, càng làm nổi bật vẻ tướng mạo đường đường, phong lưu phóng khoáng, ngọc thụ lâm phong, uy phong lẫm lẫm, trầm ngư lạc nhạn, bế nguyệt tu hoa, lê hoa đái vũ, người gặp người……" "Im miệng." Trọng Tịch thở dài, "Sau này bớt cùng Tiểu Lam Điệp xem mấy thứ linh tinh đi." "Ồ", ta nói sai chỗ nào à? Trong thoại bản đều khen người ta như vậy mà! Trọng Tịch đi rồi, ta vội vàng chạy theo sau. Nhân gian so với trước kia còn phồn hoa hơn, tiểu thương bán đồ cũng ngày càng nhiều, bánh ngọt, mứt quả, son phấn, trâm cài tóc…… Ta chỉ dám nhìn thôi, vì ta không có tiền, tiền của ta đều ở chỗ Trọng Tịch, mỗi tháng hắn đều cho ta ít tiền, trước kia ta cũng tự quản được tiền đấy chứ, đều tại Tiểu Lam Điệp, bảo là mượn tiền ta, đi sòng bạc nói là mang ít đổi nhiều, ai dè vàng thật bạc trắng của ta một đi không trở lại, sau đó tiền của ta bị Trọng Tịch quản luôn. Nhưng ta thấy một tiệm bán bánh ngọt, trông thật sự rất ngon, Trọng Tịch cứ thế đi lên phía trước, ta không dám gọi hắn, thế là ta đứng đó nhìn, cố gắng nhìn một cái cho no bụng, dù sao cũng một nghìn năm rồi chưa được ăn đồ nhân gian. Ông chủ tiệm thấy ta ăn mặc không giống kẻ nghèo, liền giới thiệu: bánh lê hoa, bánh đậu xanh, bánh hoa đào…… Có điều ta không lấy được tiền ra, chỉ biết đứng nhìn, cho đến khi một bàn tay thon dài rõ đốt xương đưa ra một thỏi bạc từ phía sau. "Không cần thối tiền, thích cái gì cứ lấy." "Ma…… Công tử, ta yêu chàng chết mất!" Thế là ta chẳng khách khí chút nào, quét sạch cả sạp hàng của ông chủ. "Hộp son kia đẹp quá." "Mua." "Cái trâm này cũng đẹp nữa." "Mua." "Miếng ngọc bội này……" "Mua." "Cái này……" "Mua." …… Ai mà từ chối được một người đàn ông sẵn sàng mua mua mua cho mình chứ? Trước kia Tiểu Lam Điệp đã nói vậy, nàng nói nhất định phải tìm một đại gia siêu giàu để thành thân, rồi dẫn nàng đi mua mua mua…… Lúc trước ta không hiểu tại sao nhất định phải tìm người như vậy, mãi đến hôm nay, hình như ta có chút hiểu tâm trạng của nàng rồi, Trọng Tịch lúc trả tiền mà mặt không biến sắc trông thật sự quá ngầu! "Các người, đứng lại!" Mấy gã đại hán chặn đường chúng ta, ta đoán bọn họ đến để cướp bóc, dù sao lúc nãy chắc chắn đã thấy Trọng Tịch trông rất giàu có, chỉ là bọn họ rõ ràng là phàm nhân, mà ta lại thấy có chút…… thân thiết? Trọng Tịch chỉ vô cảm nhìn bọn họ, địch không động ta không động, dù sao nhân tộc quá mỏng manh, động một chút là tèo, bọn họ có thể tự đánh nhau, nhưng chúng ta không thể đánh bọn họ, nếu không là ỷ lớn hiếp nhỏ, ỷ mạnh hiếp yếu, quá mất mặt. "Tiểu tướng công nhà này Hồ lão gia chúng ta nhìn trúng rồi, mời hồng y cô nương đây nhường lại cho! Nếu không, hừ hừ, đừng trách chúng ta không khách khí!" Hả! Cướp sắc? Hóa ra ta cũng có vài phần nhan sắc cơ à…… ??? Khoan đã! Tiểu tướng công? Dám động vào người của ta? Không đúng, Ma tôn không phải người của ta, ta là người của Ma tôn mới đúng, hình như cũng chẳng phải? Thôi mặc kệ, tóm lại là không được! "Hồ lão gia nhà các người là cái loại người gì thế, giữa ban ngày ban mặt, trời đất sáng sủa, mà dám ở trên phố cưỡng đoạt trai nhà lành à, đây là người của ta, các người dám cướp ta liền phóng hỏa đốt nhà Hồ lão gia các người tin không?" Ta tiến lên một bước chắn trước mặt Trọng Tịch. "Phụt!" Trên đầu truyền đến một tiếng cười khẽ, Trọng Tịch vậy mà lại cười? Hắn đã bao nhiêu năm rồi không cười, ta suýt nữa quên mất hắn cười trông như thế nào, thế là ta quay phắt đầu lại, suýt thì trẹo cả cổ. Nụ cười trên mặt Trọng Tịch vẫn chưa biến mất, khóe môi nhếch lên một độ cong tuyệt đẹp, đuôi mắt cũng cong lại, cả người đều trở nên nhu hòa hơn nhiều, không còn giống một Ma tôn cao cao tại thượng, lạnh lùng vô tình nữa, mà giống như miếng bánh lê hoa ta vừa ăn, ngòn ngọt, mềm mềm…… Lúc này, ta đang bị "nhốt" trong một căn phòng, chăn bông tơ tằm thượng hạng, rèm giường bằng lụa, khung giường chạm trổ, còn có son phấn và bánh ngọt thượng hạng, khắp nơi đều phô trương tài lực của chủ nhà. Trên phố, Trọng Tịch và ta vẫn bị "cưỡng đoạt" đi, vốn dĩ họ chỉ muốn Trọng Tịch thôi, nhưng nói ta miễn cưỡng cũng có vài phần nhan sắc, liền "cướp" luôn về cả hai. Ta đương nhiên không chịu, định ra tay đánh nhau, nhưng bị Trọng Tịch ngăn lại, hắn truyền âm cho ta: "Đừng đánh, họ có thứ ta muốn." Ta chán nản ngồi ăn bánh, cứ thế mãi đến tối, cửa phòng được mở ra, Trọng Tịch đứng ngoài cửa, lại là cái dáng vẻ lãnh đạm đó, hắn đi vào, ta vội vàng nghênh đón. Trọng Tịch lấy ra một thứ, là một viên ngọc thạch, tỏa ra ánh sáng xanh lục nhạt, ta nhìn một cái liền biết là cái gì, là viên ngọc trên thân kiếm của ta. Bàn Cổ khai thiên lập địa, Nữ Oa vắt đất tạo người, Ma tộc và Thần tộc vẫn luôn đánh nhau, cứ phải tranh giành mảnh đất Vân Ngoại Cảnh kia. Lúc đó ta mới sinh ra thần thức, miễn cưỡng có thể xuất khiếu nhìn xem mình trông thế nào, toàn thân đỏ rực, chỉ ở chỗ giao giữa chuôi kiếm và thân kiếm có khảm hai viên ngọc xanh lục nhạt, đó là mắt của ta. Sau khi cha mẹ Trọng Tịch, tức là Ma tôn và Tôn hậu tiền nhiệm viên tịch, Thần tộc dẫn đại quân xâm phạm rầm rộ vào đồn trú của Ma tộc ở Vân Ngoại Cảnh, mấy vị đại thần bên trong Ma tộc cũng lần lượt dấy binh tạo phản, thù trong giặc ngoài, Trọng Tịch sau khi kế vị Ma tôn, người duy nhất có thể tin tưởng chỉ có thanh kiếm trong tay —— Cầm Nguyệt, cũng chính là bản cô nương đây. Lúc đó Trọng Tịch chưa lợi hại như bây giờ, tuy ta cũng gà mờ, nhưng khá khẩm hơn hắn một chút, thế là ta đưa hắn vượt mọi khó khăn, trước hết trừ khử mấy tên đầu sỏ tạo phản, sau đó lại lấy về được một nửa đồn trú ở Vân Ngoại Cảnh. Dù trong trận đại chiến cuối cùng ở Vân Ngoại Cảnh, ta bị đánh rơi mất một con mắt, không biết rơi đi đâu tìm mãi không thấy, không ngờ sau bao nhiêu năm lại lưu lạc tới nhân gian này. Tuy rằng ta thiếu một con mắt cũng không ảnh hưởng gì lớn, nhưng ta không biết, hóa ra Trọng Tịch vẫn luôn nhớ phải tìm về. Thật cảm động, thật muốn khóc, nhưng ta là một khối sắt, ta không khóc được, thế là ta vừa giả vờ hức hức, vừa ôm chầm lấy Trọng Tịch, nói: "Ma tôn đại nhân hóa ra chàng vẫn nhớ ta là một kẻ chột mắt à? Hu hu hu, ta cứ tưởng chàng quên rồi, ta thật sự quá cảm động, không uổng công chúng ta quen biết một trận, ta theo chàng bao năm qua mà, hu hu hu." Dù biết ta khóc giả, nhưng Trọng Tịch vẫn tượng trưng vỗ vỗ lưng ta an ủi: "Ta luôn nhớ rõ." "Oa oa oa!" Ta gào to hơn nữa.