🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Trâm Cài Tóc Cho Nữ Chất Lượng Cao Phong Cách Vintage Hoa Tua Rua Phong Cách Cổ Xưa Kẹp Tóc
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
"Thằng nhãi này thật sự có bạn gái rồi sao? Sao còn không dẫn về cho ta xem?" "Vậy để cháu hỏi xem cô ấy có đồng ý không ạ." Nói rồi anh ấy đặt điện thoại sát tai tôi, ra hiệu cho tôi nói chuyện với ông nội, tôi lắc đầu từ chối. Tay Lục Ly véo vào eo tôi một cái: "Á~ Cháu chào ông ạ~" "Cháu dâu à, bảo Lục Ly dẫn cháu về nhà chơi nhé." "Vâng ạ~" Tôi có thể nói không được không? Ngày hôm qua còn đang an ủi Lục Ly, hôm nay đã đến lượt tôi rồi. Đứng trước cửa biệt thự, tôi lo lắng níu lấy vạt áo Lục Ly: "Liệu ông nội có không thích em không?" Lục Ly nắn nắn tay tôi: "Không đâu, ông nội đã nói chỉ cần là nữ thì ông đều hài lòng hết." "..." Lục Ly không lừa tôi, ông nội thực sự không có bất kỳ yêu cầu nào đối với đàng gái cả, chỉ cần nhìn trúng thằng cháu nội nhà ông là ông đã mãn nguyện lắm rồi. Ăn cơm xong, Lục Ly có việc cần vào thư phòng xử lý, để tôi và ông nội ngồi ở phòng khách. Ông nội rất hiền từ, ông nắm tay tôi kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện hồi nhỏ của Lục Ly. "Mạt Mạt à, thằng bé Niệm Niệm thực ra cũng đáng thương lắm." Niệm Niệm là ai? Tên ở nhà của Lục Ly sao? Lục Ly mà còn có cái tên ở nhà đáng yêu như thế này cơ à? "Bố mẹ Niệm Niệm ly hôn từ khi thằng bé còn rất nhỏ, một người vì theo đuổi ước mơ, một người vì theo đuổi chân ái, vứt đứa trẻ ở chỗ ta, vứt một cái là hai mươi năm trời." "Lúc yêu nhau thì đặt tên là Niệm, lúc không còn yêu nữa thì đổi tên thành Ly." Ông nội vừa nói vừa rưng rưng nước mắt: "Những năm qua, Niệm Niệm chưa bao giờ để tâm đến ai cả, thật may là đã gặp được cháu." Mãi cho đến khi bước vào thư phòng, trong đầu tôi vẫn cứ quanh quẩn lời ông nội nói. Hóa ra Lục Ly hào nhoáng bóng bẩy đằng sau lại còn có một tuổi thơ bi thảm như vậy. Quãng đời còn lại, tôi nhất định sẽ yêu anh ấy thật nhiều. Thấy tôi vào, Lục Ly dừng công việc đang làm, ôm ngang eo tôi đặt ngồi lên đùi anh ấy. "Sao thế, mắt ươn ướt thế kia, ông nội bắt nạt em à?" Tôi lắc đầu: "Chỉ là đột nhiên thấy hơi thương anh thôi, sau này em nhất định sẽ yêu anh thật tốt." Lục Ly nhướng mày: "Yêu thế nào? Yêu như thế này sao?" Nói rồi anh ấy cúi xuống hôn tôi, đôi môi anh ấy nóng bỏng, in sâu trên môi tôi. Trong cơn mơ màng, giọng nói của Lục Ly đầy kìm nén và cám dỗ: "Mạt Mạt, có được không?" Tôi không trả lời anh ấy, mà cẩn thận lấy tay che mắt anh ấy lại, đặt một nụ hôn lên môi anh. Đừng hỏi tại sao tôi lại che mắt, vì dưới cái nhìn chằm chằm của Lục Ly, tôi thấy thẹn thùng lắm. Lục Ly nghiêng người đè xuống, bàn tay nóng rực du ngoạn trên người tôi, tôi cảm giác cả người như bị thiêu rụi trong ngọn lửa. "Lục tổng." "Hửm? Vẫn còn gọi tôi là Lục tổng sao?" Lục Ly không hài lòng, trừng phạt bằng cách cắn nhẹ lên vai tôi. Tôi kìm nén để không phát ra tiếng kêu: "Lục Ly." "Ừm." "Em muốn đi vệ sinh." Lục Ly nghiến răng nghiến lợi: "Tô Mạt~"