🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chốt đơn ngay em phấn nén Carslan Soft Mist với khả năng kiềm dầu đỉnh cao suốt 24 giờ, mang lại lớp nền mềm mại, mịn lì tự nhiên và bền màu bất chấp thời gian cho nàng tự tin tỏa sáng cả ngày dài.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Buổi chiều, tổ trưởng gọi tôi bảo tôi lên văn phòng tổng giám đốc một chuyến. "Tối nay tôi có tiệc xã giao, em đi cùng tôi đi." Tôi sao? Tôi chưa bao giờ đi tiệc xã giao cả, không có kinh nghiệm, vả lại tôi cũng không biết uống rượu mà? Đầu tôi lắc như trống bỏi: "Anh để thư ký đi cùng đi." "Thư ký xin nghỉ về quê cưới vợ rồi." "Yên tâm, không bắt em uống rượu đâu, chỉ là sợ mình say rồi không có ai lo thôi." Thấy Lục Ly nói vẻ đáng thương như vậy, tôi đành gật đầu đồng ý. Đến tối, bữa tiệc toàn là những nhân vật tầm cỡ trong giới. Vừa ngồi xuống, sếp Thạch đã cười trêu chọc: "Lục tổng giấu bạn gái kỹ quá, chưa bao giờ dẫn ra cho chúng tôi chiêm ngưỡng cả." Bạn gái? Xem ra đã bị các sếp lớn hiểu lầm rồi. Đang định đứng dậy giải thích cho rõ ràng, Lục tổng đã vươn tay giữ tôi lại, cười nói: "Sếp Thạch nói đùa rồi, cô ấy hơi nhát gan." Hửm? Hiểu lầm mà cũng không giải thích, còn mặc nhiên thừa nhận nữa? Thế này là có ý gì đây? Tôi còn đang chìm đắm trong danh xưng bạn gái, thì sếp Dương đối diện đã đứng dậy muốn mời rượu tôi. Tôi lúng túng cầm ly rượu lên, Lục Ly đã nhanh hơn tôi một bước. "Bạn gái tôi tửu lượng kém, để tôi uống thay cô ấy." Giọng điệu đó dịu dàng như thể tôi thực sự là bạn gái của anh ấy vậy. "Lục tổng đúng là có khí phách." Trong lúc đó, tôi cứ ngồi nhìn họ đẩy cốc đổi chén, thảo luận về một số vấn đề trong giới cũng như phương hướng phát triển, thực sự là mở mang tầm mắt. So với họ, tôi đúng là con ếch ngồi đáy giếng chưa thấy sự đời. Tôi chợt hiểu ra mục đích Lục Ly dẫn tôi đến đây hôm nay, có lẽ là muốn tôi có chút cảm ngộ, mở mang kiến thức. Tiệc rượu kết thúc, Lục Ly đã say đến mức không biết gì nữa, tôi gọi một tài xế lái xe đưa chúng tôi về nhà. Trên xe, tôi nhận được tin nhắn của cậu em họ. "Mai em đi xem bình minh, tối nay không về đâu." Cuối tin nhắn còn kèm theo một biểu tượng cố lên nhất định thắng. "..." Vất vả lắm mới dìu được Lục Ly lên sofa, định đi rót cho anh ấy ly nước. Vừa mới bước đi, Lục Ly đã mở mắt, lầm bầm gọi một câu: "Mạt Mạt." Người tôi cứng đờ, Lục Ly từ trước đến nay toàn gọi Tô Mạt, gọi thân mật là Mạt Mạt thế này là lần đầu tiên. "Mạt Mạt, em có tôi rồi tại sao còn cần nó nữa?" Ai cơ? Tôi định hỏi cho rõ ràng thì đột nhiên Lục Ly kéo mạnh tôi vào lòng. Hơi thở của anh ấy phả lên mặt tôi, mặt tôi ngay lập tức nóng bừng, tim đập như đánh trống. Tôi muốn ngồi dậy, ai ngờ Lục Ly lúc say rượu lại khỏe như trâu, thế nào cũng không thoát ra được, đành thôi vậy. Nghe nhịp thở đều đều của Lục Ly, tôi thấy hơi buồn ngủ, cứ thế nằm bên cạnh Lục Ly rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay! Ngày hôm sau mở mắt ra, thấy Lục Ly đang dịu dàng, khoan đã, đúng là đang dịu dàng nhìn tôi. Tôi giật mình suýt nữa thì ngã khỏi sofa, cúi đầu nhìn lại mình trong chăn. Ừm, quần áo vẫn mặc chỉnh tề, may quá may quá. Sao hôm qua nằm một lúc mà lại ngủ quên mất nhỉ? "Chào buổi sáng, bạn gái." Bạn? Gái? "Lục tổng, anh vẫn chưa tỉnh rượu sao?" Lục Ly vuốt ve lọn tóc tôi: "Mạt Mạt, tôi rất tỉnh táo." "Sao tôi lại trở thành bạn gái của anh rồi?" Rõ ràng còn chưa nói rõ ràng mà. Lục Ly ôm chầm lấy tôi: "Mạt Mạt, em không muốn sao?" Tôi hơi lắp bắp: "Cũng không phải." Lục Ly nâng cằm tôi lên, nhìn thẳng vào mắt tôi: "Vậy Mạt Mạt, có thể cho tôi làm bạn trai của em không?" Tôi thẹn thùng nhìn anh ấy, gật đầu cái rụp. Lục Ly cúi đầu hôn xuống, cuồng nhiệt và mãnh liệt, như một con thú hoang không kiềm chế được dục vọng, quét sạch mọi thứ. Giọng Lục Ly trầm khàn: "Mạt Mạt." Trong cơn mơ màng, bàn tay nóng bỏng của Lục Ly luồn vào dưới vạt áo của tôi. Đúng lúc này, tiếng chìa khóa vặn ổ cửa vang lên, là Ngô Trạm đã về. Trong nháy mắt, máu trong người tôi đông cứng lại, kinh hãi đẩy mạnh Lục Ly ra. Lục Ly vẻ mặt đầy nhẫn nhịn nhìn tôi: "Có thể bảo nó cút xéo đi được không?" Tôi run run: "Hình như là không thể." Lục Ly hơi giận rồi: "Tô Mạt, em có tôi rồi mà còn muốn bắt cá hai tay sao." Hai tay? Bắt cá hai tay ở đâu ra chứ? Ngô Trạm sao? Nó chỉ là em họ của tôi thôi mà? Lẽ nào Lục Ly hiểu lầm mối quan hệ của tôi với em họ rồi? Đang định giải thích thì cửa mở, Ngô Trạm vẻ mặt chấn động. "Hai người, hai người, trẻ em không nên xem." Ngô Trạm vừa lấy tay che mắt vừa la lối. "Em sẽ mách dì, hai người ban ngày ban mặt làm chuyện xằng bậy." "Dì sao?" Lục Ly nhướng mày nhìn tôi: "Nó là em họ em à?" Lúc này tôi chỉ biết rụt cổ im lặng. "Đúng thế, gia giáo nhà dì nghiêm lắm, lần này về nhà dì phải dạy bảo Tô Mạt một trận cho ra trò mới được." "Em họ, kết bạn WeChat nhé." "Nói đi, phí bịt miệng là bao nhiêu?" Ngô Trạm thử giơ năm ngón tay ra: "Không được ít hơn con số này đâu đấy." "WeChat đã nhận 50.000 tệ." Mới giây trước còn đang la lối, Ngô Trạm đã bị 50.000 tệ của Lục Ly làm cho hoa mắt chóng mặt. "Chị, gả tốt quá, một người làm quan cả họ được nhờ." Khóe miệng tôi giật giật, cái thằng nhãi này cũng dễ bị mua chuộc quá rồi đấy. "Anh rể, miệng em kín lắm, tuyệt đối không nói gì đâu." Lục Ly hài lòng gật đầu. "Anh rể, hai người cứ tiếp tục đi, em ra ngoài xem bình minh thêm lát nữa." Ngô Trạm chạy biến đi với tốc độ ánh sáng, còn không quên chu đáo đóng cửa lại. Lục Ly ôm lấy eo tôi, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi tôi.