🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đánh thức mọi giác quan với xịt thơm Hella Beauty hương nước hoa dịu nhẹ, lưu hương bền bỉ đến 5 giờ đồng hồ mà vẫn cực kỳ an toàn và lành tính cho làn da của các nàng.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
"Hôm nay tôi cũng ở nhà cô." Ở nhà tôi? Nhà tôi chỉ có một phòng ngủ một phòng khách, Lục tổng cũng muốn ở nhà tôi sao. Ba người sao mà ở được chứ. "Lục tổng không thể ở khách sạn sao?" "Không thể." "..." Cứ như vậy, Lục Ly đi ăn cùng chúng tôi, rồi đi theo chúng tôi về căn hộ nhỏ của tôi. Trên đường về nhà, Ngô Trạm lén gửi tin nhắn cho tôi. "Chị, Lục tổng chính là chủ nhân của cái máy cạo râu đó phải không?" "..." "Giờ chị có thóp nằm trong tay em rồi nhé, em sẽ mách dì là chị sống chung với đàn ông." "..." "Mua cho em đôi giày thể thao phiên bản giới hạn thì em sẽ ngậm miệng." "Đừng để chị phải đập cho em một trận." "Khụ." Lục Ly lên tiếng ngắt lời hai chúng tôi: "Hôm nay ngủ thế nào?" Nghĩ đến việc Lục Ly đã quen với cái giường nhà mình, tôi đề nghị. "Lục tổng anh ngủ giường đi, tôi và Ngô Trạm ngủ thảm ở phòng khách." Lục Ly vẻ mặt không hài lòng: "Không được, cô ngủ giường." Hiếm khi Lục tổng có lòng tốt nhường giường, tôi suýt nữa thì cảm động rơi nước mắt. Nghĩ lại thì không đúng, đây là nhà tôi mà. A! Không biết từ lúc nào đã bị tên tư bản này nô dịch hóa rồi, thật đáng sợ. Ngô Trạm đi tắm rồi, tôi về phòng ngủ lấy vài chiếc chăn cho họ. Chăn để trên cao của tủ quần áo, tôi kiễng chân mãi vẫn không với tới. Phòng khách chỉ còn lại Lục Ly, tôi liền gọi anh ấy vào giúp một tay. Lục Ly nghe thấy liền đi vào, sau đó đóng cửa lại, dựa vào tủ khoanh tay nhìn tôi. "Cô có bản lĩnh như thế, còn cần đến tôi sao?" Hừ, lấy cái chăn thôi mà còn mỉa mai tôi, tôi tự làm vậy. Tôi nhảy lên vài lần, cuối cùng cũng nắm được góc chăn, rồi dùng sức kéo mạnh. "Rào rào", chăn cùng với quần áo bên trên đồng loạt đổ ụp xuống người tôi. Thôi xong, chắc bị đè cho chấn thương sọ não mất. Lục Ly vươn tay kéo một cái, đưa tôi vào một lồng ngực rộng lớn và vững chãi. Đại não có một khoảnh khắc trống rỗng, ngay sau đó nhịp tim dồn dập cộng hưởng trong lồng ngực. Trong không khí lan tỏa một bầu không khí vi diệu. Tôi ngại ngùng cựa quậy, muốn thoát khỏi vòng tay của anh ấy. Trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói của Lục Ly, vừa trầm vừa khàn: "Đừng động đậy." Nhận ra sự thay đổi của Lục Ly, gò má tôi đỏ bừng, ánh mắt chẳng biết đặt vào đâu cho phải. Ngoài cửa, Ngô Trạm gọi: "Tô Mạt, chị có trong phòng không? Em vào lấy chăn đây." Tôi ngẩn người, chuyện này mà để cậu em họ đẩy cửa vào thấy hai đứa đứng gần nhau thế này, chắc chắn nó sẽ rêu rao khắp nhóm chat gia đình, nhưng Lục Ly hoàn toàn không có ý định buông tay. Tôi run giọng: "Em đợi tí, chị đang thay quần áo, thay xong chị lấy cho." Tiếng bước chân xa dần, tôi hơi thở phào nhẹ nhõm. Ánh mắt Lục Ly khẽ động, cúi người: "Thay quần áo?" Anh ấy còn mỉa mai tôi, chẳng phải đều tại anh ấy sao? Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại, tôi cảm giác mình sắp thiếu oxy đến nơi rồi: "Anh buông tôi ra..." Yết hầu Lục Ly khẽ động, đột nhiên hôn xuống. Nụ hôn của anh ấy vừa bá đạo vừa mang tính xâm lược, cho đến khi sắp nghẹt thở mới buông tôi ra. Mở cửa ra, tôi bỏ chạy khỏi phòng. "Chị, môi chị đỏ thế." Gò má tôi nóng bừng, đầu lưỡi tê rần, thần sắc hoảng loạn. "Nói nhiều quá, không sợ trẹo lưỡi à." Ngô Trạm chỉ chỉ vào tôi: "Người bị trẹo lưỡi là người khác cơ." Đêm khuya, nhắm mắt lại, trong đầu toàn là nụ hôn đó. Lục tổng có ý gì chứ? Có phải anh ấy cũng thích tôi không? Nếu thích tôi thì tại sao không nói rõ ràng với tôi? Mãi đến sáng sớm tôi mới mơ màng ngủ thiếp đi. Khi tỉnh dậy, Lục Ly đã ăn xong rồi, đang ngồi ở bàn ăn xem điện thoại, nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu nhìn tôi. "Không kịp thời gian đâu, tôi đóng gói bữa sáng cho em rồi, ăn trên xe đi." Thần sắc Lục tổng bình thường như không có gì xảy ra, cứ như tất cả chuyện ngày hôm qua chỉ là một giấc mơ. Cũng đúng, giữa những người trưởng thành có những lời không cần nói ra tôi cũng hiểu. Tôi rảo bước đi theo, ngồi vào ghế phụ. Không phải tôi muốn ngồi ghế phụ, mà trước đó tôi ngồi ghế sau, Lục tổng bảo tôi coi anh ấy như tài xế mà sai bảo, tôi đâu có dám. Thế nên mỗi lần ngồi xe Lục tổng, tôi đều ngồi ở ghế phụ. Thắt dây an toàn xong, Lục Ly đưa bữa sáng cho tôi: "Hôm qua, tôi..." Tôi vội vàng ngắt lời: "Tôi hiểu mà, tôi hiểu mà." Lục Ly có chút buồn cười: "Em nói xem, em hiểu cái gì?" "Người trưởng thành mà, một phút bốc đồng thôi, tôi không để bụng đâu." Lục Ly nhấn phanh gấp, người tôi lao về phía trước rồi bị dây an toàn bật lại ghế: "Có chuyện gì vậy?" "Nếu em đã vô tâm, vậy tại sao hết lần này đến lần khác trêu chọc tôi?" Tôi ngẩn người, trêu chọc? Tôi trêu chọc Lục tổng sao? Ánh mắt anh ấy tối sầm lại: "Em chọn nó mà không chọn tôi sao?" Tôi hoàn toàn mờ mịt: "Chọn ai cơ?" "Xuống xe." Hả? Một lời không hợp đã đuổi tôi xuống xe, tôi đúng là oan ức quá mà! Cứ như vậy, Lục tổng vui buồn thất thường lái xe nghênh ngang rời đi. Tôi đứng phía sau nguyền rủa anh ấy: "Hôm qua còn hôn người ta, hôm nay đã trở mặt không nhận người rồi, đồ tra nam." Lời còn chưa dứt, Lục Ly đã quay xe lại dừng bên cạnh tôi. "Lên xe đi, chỉ cần em ở bên cạnh tôi, tôi sẽ không tính toán gì hết." "..." Lục Ly của ngày hôm nay chủ đạo là một sự khó hiểu vô cùng. Chẳng biết có phải vì lý do cuối năm hay không, Lục Ly có vẻ rất bận, cả ngày gần như không thấy bóng dáng anh đâu.