🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Phù phép" cho đôi môi căng mọng như ngậm nước với siêu phẩm Romand Juicy Lasting Tint, chất son tint bóng mịn mướt, lên màu chuẩn chỉnh và cực kỳ bền màu cho nàng tự tin tỏa sáng suốt cả ngày dài.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Ngày thường tôi sợ nhất là mấy loài động vật lông lá này, ngay lập tức tôi sợ đến mức nhảy dựng lên cao cả mét, toàn thân nổi hết da gà. Không quản được nhiều như vậy nữa, tôi lao thẳng vào phòng ngủ nhanh chóng đóng cửa lại, lúc này mới hơi yên tâm. Cũng may là tôi quấn chăn chạy vào, nếu không áo quần không chỉnh tề, Lục Ly lại mỉa mai tôi có ý đồ xấu. Cảm nhận được ánh mắt hình viên đạn phía sau lưng, tôi cười gượng, chỉ tay ra phòng khách: "Có chuột." Sao lại có chuột được chứ? Nhà tôi ở tầng hai mà, lẽ nào nó vào từ ban công? "Cô nghĩ tôi sẽ tin sao?" "Không phải, thật sự có chuột mà, tôi nghe thấy tiếng kêu rồi." "Vậy cô nhìn kỹ chưa?" Nhìn kỹ sao? Thì cũng chưa nhìn kỹ lắm. Biết cử động lại biết kêu, còn cả cái cảm giác chạm vào đó nữa, nghĩ lại thôi đã thấy da đầu tê dại. Lục Ly có chút buồn cười: "Muốn ngủ cùng tôi cũng không phải là không thể, hà tất phải tìm cái lý do sứt sẹo như vậy." "..." Mặc cho Lục Ly mỉa mai thế nào, đêm nay tôi nhất quyết không bước chân ra khỏi căn phòng này. Tôi vẻ mặt đáng thương: "Đêm nay, tôi có thể ngủ ở đây không?" "Chết tiệt, cô thật sự có ý định này à?" Tôi vội vàng giải thích: "Anh ngủ giường, tôi trải thảm dưới đất, tôi hứa tuyệt đối không làm phiền anh đâu." Lục Ly mặt đen lại không nói gì, tôi coi như anh ấy đã đồng ý. Cũng may trong phòng có trải thảm, tôi cứ thế quấn chăn nằm xuống thảm. Nửa giờ sau, toàn thân tôi căng cứng, nắm chặt góc chăn, cảm giác bàng quang sắp nổ tung đến nơi rồi. Bên tai truyền đến giọng nói bực bội của Lục Ly: "Tô Mạt, còn để người ta ngủ không hả?" Thực sự không nhịn nổi nữa, tôi nhỏ giọng nài nỉ. "Lục tổng, tôi muốn đi vệ sinh, anh có thể đi cùng tôi không?" Tôi thực sự sợ con chuột ngoài phòng khách, nhưng vấn đề sinh lý thực sự không thể nhịn được nữa rồi. "..." "Tô Mạt, cô thật sự không coi tôi là đàn ông à? Cô không sợ tôi ăn thịt cô sao?" "Có thể đi vệ sinh xong rồi hãy nói được không?" Thế là, Lục tổng cao cao tại thượng đứng ngoài cửa nhà vệ sinh, canh chừng cho tôi đi vệ sinh bên trong. Còn gì nổ não hơn chuyện này nữa không? Vì nhịn quá lâu nên thời gian tôi giải quyết hơi dài, âm thanh hơi lớn. Sợ ngượng ngùng, lại sợ Lục Ly bỏ đi trước. Thế là, tôi bắt chuyện với Lục tổng. "Lục tổng, thực ra anh cũng tốt tính lắm." "Câm miệng, nhanh lên." "..." Từ nhà vệ sinh đi ra, không biết có phải tôi hoa mắt không mà tai Lục Ly hơi đỏ. Thấy tôi ra, Lục Ly sải bước dài đi trước, tôi vội vàng đi theo về phòng ngủ. Giải quyết xong nỗi buồn, tâm thân thoải mái, chẳng mấy chốc tôi đã ngủ thiếp đi. Nhưng Lục Ly có vẻ ngủ không ngon, trong cơn mơ màng tôi thấy anh ấy cứ trăn trở mãi. Sáng sớm, Lục tổng với quầng thâm mắt to đùng, cầm con chuột đồ chơi bằng lông, mặt đen như nhọ nồi hỏi tôi. "Đây là con chuột mà cô nói đấy hả?" "..." Trời ạ! Sao tôi lại quên mất chuyện này chứ! Hôm qua đi siêu thị, đúng lúc siêu thị có chương trình khuyến mãi, chỉ cần mua hàng là được tham gia bốc thăm trúng thưởng. Mà tôi lại trúng ngay một con chuột đồ chơi! Lần này thì tình ngay lý gian, có mười cái miệng cũng không giải thích nổi rồi! Trưa hôm sau, cậu em họ Ngô Trạm gọi điện cho tôi. Nói là trường đại học của tụi nó được nghỉ sớm, muốn qua chỗ tôi chơi, ngủ thảm ở nhà tôi để tiết kiệm chi phí, đợi đến khi tôi được nghỉ thì cùng tôi về quê ăn Tết. Trong nhà đang có người đàn ông khác ở, vạn nhất bị em họ phát hiện, rồi cái mồm loa phường của Ngô Trạm đi rêu rao trong nhóm chat gia đình thì không biết các cô dì chú bác sẽ nhìn tôi như thế nào. Thế là, buổi chiều tôi xin nghỉ phép, về nhà sớm, nhanh chóng thu dọn hành lý của Lục Ly, gọi một anh shipper giao hành lý của anh ấy đến công ty. Vừa gửi đi được một tiếng, tin nhắn WeChat của Lục Ly đã bay tới. "?" Tôi giải thích: "Mấy ngày tới Lục tổng cứ ở khách sạn đi, nhà có người nên không tiện." "..." Ngô Trạm vừa đến đã hỏi tôi bằng vẻ mặt gian xảo. "Chị, trong nhà có mùi đàn ông." Tôi phủ nhận: "Đàn ông trong nhà không phải là em sao?" Nó chỉ vào máy cạo râu của Lục Ly: "Không đúng, chắc chắn chị có đàn ông." Lúc dọn hành lý vội quá nên quên không cho máy cạo râu của Lục Ly vào. Tim tôi đập loạn, giật lấy máy cạo râu: "Cái này là trúng thưởng được đấy, để cạo lông chân." Biểu cảm của Ngô Trạm như vừa nuốt phải ruồi. Đến tối, Ngô Trạm nhất quyết không chịu ăn cơm ở nhà, cứ đòi tôi phải dẫn nó đi đánh một bữa thịnh soạn. Không ngờ thật trùng hợp lại gặp Lục tổng ở nhà hàng. Tôi chủ động tiến lại chào hỏi: "Lục tổng, thật trùng hợp." Đang định giới thiệu hai bên với nhau, Lục Ly mặt đen xì, kéo tôi sang một bên, để lại Ngô Trạm với một dấu hỏi chấm to đùng. Không chỉ Ngô Trạm thắc mắc mà tôi cũng ngơ ngác: "Lục tổng, có chuyện gì vậy?" Lục tổng hạ thấp giọng, nghiến răng nghiến lợi: "Vì nó mà cô đuổi tôi ra ngoài?" Tôi hơi ngẩn người, đúng là vì Ngô Trạm ở nhà tôi, không đủ chỗ cho nhiều người nên mới đóng gói hành lý của anh ấy gửi trả lại. Thấy tôi gật đầu, mặt Lục Ly càng đen hơn. "Một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch thì có gì tốt chứ?" Mặc dù Ngô Trạm đôi khi không đáng tin thật, nhưng quan hệ huyết thống ở đó, có không tốt cũng phải chấp nhận thôi.