🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Phải lòng ngay từ cái nhìn đầu tiên với má hồng kem OFÉLIA Lolli Liquid Blush, chất kem mướt mịn như tan vào da cho hiệu ứng đôi má ửng hồng tự nhiên, trong trẻo đúng chuẩn nàng thơ.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Tôi liếm láp Lâm Thứ hai năm, tất cả mọi người xung quanh đều nói tôi hạ tiện. Ngay cả Lâm Thứ cũng khinh thường nói: "Trần Trừng, cô thật sự giống một con chó của lão tử." Giống sao? Tôi thấy không giống, dù sao chó cũng trung thành với chủ nhân. Nhưng tôi thì không. Tôi chỉ muốn trói Lâm Thứ ở bên cạnh mình. Tôi lại bị Lâm Thứ đá xuống giường. Đêm qua giày vò quá mức, bây giờ cú ngã mạnh khiến tôi không còn sức lực để bò dậy. Khốn nỗi kẻ gây họa vẫn trưng ra bộ mặt ngái ngủ, phàn nàn: "Trần Trừng, cô không mua bữa sáng cho tôi à?!" Tôi thở dài, cam chịu bò lên giường, ôm lấy anh ta, trầm giọng dỗ dành: "Lỗi của em, em đi mua ngay đây, anh ngủ thêm một lát nhé?" Lâm Thứ gạt bàn tay không yên phận của tôi ra, giận dữ lườm tôi: "Tôi muốn ăn bánh bao ở phía đông thành phố và sữa đậu nành ở phía nam thành phố." Đi về giữa đông thành và nam thành mất hai tiếng đồng hồ, nhưng Lâm Thứ thích nhất. Tôi đáp ứng theo thói quen. Lấy một chiếc hộp giữ nhiệt, sau đó lái xe đến nam thành, rồi gọi điện cho shipper đặt bánh bao ở đông thành. Sau một hồi loay hoay, đã là một tiếng rưỡi sau. Tôi ôm hộp giữ nhiệt vào cửa, lại phát hiện Lâm Thứ đang ngồi bên bàn ăn. Bảo mẫu múc canh cho anh ta, trước mặt bày một bàn thức ăn tinh tế. Thấy tôi, anh ta cau mày, chê bai nói: "Sao cô chậm chạp thế? Tôi sắp chết đói rồi đây." Tôi lau mồ hôi trên mặt, cười bồi đi tới: "Mua bánh bao và sữa đậu nành cho anh rồi đây, mau ăn đi kẻo nguội." Lâm Thứ húp canh, nhìn cũng không thèm nhìn hộp giữ nhiệt, chẳng thèm để tâm nói: "Nguội hết rồi, tôi không ăn." Anh ta lại đá tôi một cái: "Cô mau đi tắm đi, người đầy mùi mồ hôi, bẩn chết đi được." Cú đá không nhẹ không nặng khiến tôi không nhịn được "hừ" một tiếng. Cơn đau và sự mệt mỏi của đêm qua chậm chạp ập đến, khiến tôi xây xẩm mặt mày. Tôi vịn vào bàn, trấn tĩnh lại một hồi lâu. "Cô làm gì thế? Sao còn chưa cử động? Trần Trừng, sao cô luộm thuộm vậy?!" Lâm Thứ thấy tôi đứng im, tức giận trợn mắt. Anh ta không thích tôi không nghe lời, lần nào cũng phải mắng tôi một trận tơi bời mới thôi. Tôi không muốn thấy anh ta đỏ mặt, theo bản năng xin lỗi: "Xin lỗi xin lỗi, em đi ngay đây." "Thế còn nghe được, nà, cô nếm thử đi, dì mới nấu cháo trứng muối thịt nạc đấy." Lâm Thứ lộ vẻ hài lòng nói. Anh ta cầm thìa định đút cho tôi. Tôi kinh ngạc trước sự dịu dàng hiếm có này, há to miệng ăn một miếng lớn. Lâm Thứ lại tức giận, anh ta ném chiếc thìa xuống trước mặt tôi, đôi lông mày xinh đẹp bùng lên lửa giận, sống động rạng rỡ. "Cô không thể đừng há mồm to như thế được không? Trông rất khó coi." "Hôm qua lúc tôi bảo cô há mồm sao cô không há?" Rõ ràng câu sau mới là trọng điểm. Tôi đổ mồ hôi hột, tình hình hôm qua mà còn há mồm nữa thì rách mất. Tôi không thể để cả trên lẫn dưới đều không nhìn thấy người được. Tôi và Lâm Thứ gặp nhau lần đầu là vào năm cấp ba. Tôi đại diện cho trường tham gia kỳ thi vật lý cấp thành phố. Đó là lần đầu tiên tôi đi ra ngoài huyện. Có lẽ vì bộ đồng phục chắp vá trên người tôi? Hay là giọng phổ thông ngọng nghịu? Không nhớ rõ nữa. Tôi bị nhốt trong nhà vệ sinh. Một xô nước lạnh dội thẳng xuống đầu tôi. Quần áo ướt sũng dán chặt vào người, tôi run cầm cập vì lạnh. Khi tầm nhìn mờ đi và cơ thể dần yếu sức, Lâm Thứ xuất hiện như một thiên thần. Một cú đá văng cửa, túm cổ áo lôi tôi ra khỏi buồng vệ sinh. Tôi tỉnh lại trong bệnh viện, thứ Lâm Thứ để lại chỉ có một tờ chứng nhận thí sinh tham dự. Thiếu niên khẽ hếch cằm, có vẻ hơi không tình nguyện. Tóc đen mắt đen, mũi cao môi mỏng, phóng khoáng ngang tàng, rạng rỡ như ánh mặt trời. Dưới bức ảnh viết hai chữ nắn nót —— Lâm Thứ. Tôi coi anh ta là mục tiêu của cuộc đời, nỗ lực học tập. Hy vọng một ngày nào đó có thể đường hoàng đứng trước mặt anh ta, tự giới thiệu bản thân. Ông trời không phụ lòng người. Tôi đỗ vào trường đại học hàng đầu trong nước. Đáng tiếc là tôi vẫn chưa gặp lại anh ta. Cho đến học kỳ một năm thứ hai, tôi được kéo đi làm tình nguyện viên đón tân sinh viên. Lúc đó đang là mùa hè, thời tiết nóng nực. Lâm Thứ xuất hiện vào lúc này, mặc bộ đồ thể thao màu đen, xắn tay áo, ánh nắng phản chiếu lên mặt đồng hồ trên cổ tay phát ra ánh sáng chói mắt. Giống như con người anh ta, dáng người cao ráo, dung mạo tinh tế, khí chất lạnh lùng. Dù vẻ mặt mất kiên nhẫn, hếch cằm nhìn người cũng thu hút biết bao ánh nhìn. Y hệt trong bức ảnh, chỉ là thêm vài phần trưởng thành. Tôi ma xui quỷ khiến đi tới, nhận lấy vali trong tay anh ta: "Bạn học, cậu là tân sinh viên phải không? Ở ký túc xá nào?" Lâm Thứ đang gọi điện thoại, bị hành động đột ngột của tôi làm cho giật mình, cảnh giác hỏi: "Cô làm gì thế?" Tôi chỉ vào chiếc áo khoác đỏ trên người, lúng túng nói: "Tôi là tình nguyện viên, để tôi giúp cậu mang hành lý về ký túc xá." Lâm Thứ nhướng mày, hếch cằm chỉ về phía tòa nhà ký túc xá, sai bảo: "Đi đi." Tôi theo Lâm Thứ đến ký túc xá của anh ta, tầng sáu, không có thang máy. Tôi vác vali của anh ta thở hổn hển leo lên, Lâm Thứ khoanh tay giục: "Nhanh lên, tôi muốn nghỉ ngơi rồi." "Được... được..." Đến ký túc xá, Lâm Thứ lại nhìn tôi chế giễu: "Tôi không biết trải giường." Thế là, tôi lại phải dọn dẹp giường chiếu, gấp chăn màn, sắp xếp quần áo cho anh ta. Tôi mồ hôi đầm đìa, Lâm Thứ lại thong thả gọi điện thoại, thỉnh thoảng cười khẽ hai tiếng. Tôi dọn xong, Lâm Thứ xua tay, tùy tiện nói: "Cảm ơn nhé."