🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
[KHÔNG ĐEN GỈ] Vòng tay nữ titan hình đồng tiền may mắn phụ kiện trang sức thời trang Mely TT224
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
May mà có cơn mưa này, chỉ mình tôi biết tôi đã khóc thảm hại đến nhường nào. Sau khi trở về cung Vị Ương tôi đã đổ bệnh một trận lớn. Đối ngoại chỉ nói tôi bị nhiễm phong hàn, khách khứa các cung đều bị Vân Ly khước từ. Nghe nói hôn kỳ của Tam hoàng tử định rất gấp, vào giữa tháng sau. Hoàng thượng long tâm đại duyệt, dặn dò Lễ bộ nhất định phải tổ chức hôn lễ thật long trọng thịnh đại. Trong lúc sốt mê man, tôi dường như lại thấy Đoạn Lăng. Tôi biết mình đang trong giấc mộng, anh chắc là chẳng bao giờ muốn gặp lại tôi nữa rồi. Anh bế tôi lên đút cho tôi thứ thuốc đắng đến nghẹt thở kia, tôi không nuốt nổi phun đầy lên người anh. Đợi đến khi bát thuốc đã đút xong, anh mới buông tôi ra. Sau đó anh cứ lặng lẽ nhìn tôi như thế, tôi không hiểu được cảm xúc trong mắt anh, chỉ cho rằng anh đang trách tôi quá tàn nhẫn. Lòng tôi đau khổ, cũng chỉ có thể trút bầu tâm sự với anh trong mộng. Nghe tôi khóc lóc nói hối hận, anh cúi người ôm chặt lấy tôi. "Chiêu Chiêu không khóc, anh không trách em." Sau giấc mộng đó, cơ thể tôi đã khỏe hơn nhiều, nhưng thái y nói cơ thể tôi thâm hụt quá nhiều, cần tĩnh dưỡng thật tốt. Vân Ly mỗi ngày canh giữ bên tôi không rời nửa bước, nhìn chằm chằm tôi uống thuốc bổ. Thời gian này hoàng thượng không hề đặt chân tới cung Vị Ương, chỉ có ban thưởng được đưa tới không ngớt. Ông ấy đang khen thưởng tôi vì đã thuyết phục được Đoạn Lăng. Hoàng thượng không tới cũng tốt, trải qua chuyện này, tôi cũng không biết phải đối diện với ông bằng tâm thế nào nữa. Cô độc đến già ở cung Vị Ương này là kết cục tốt nhất của tôi rồi. Ngày Đoạn Lăng đại hôn, trong cung náo nhiệt hiếm thấy. Tôi vẫn cáo bệnh ở lại trong cung, Vân Ly mang theo hạ lễ đi rồi. Nhưng còn chưa tới giờ lành, em đã mang theo hạ lễ quay về. Em chạy thở không ra hơi, vừa thấy tôi liền kêu lớn có chuyện rồi. "Nương nương, Tam hoàng tử đào hôn rồi!" Tôi nghi mình nghe nhầm, em kể lại tiền căn hậu quả một lượt. Sắp tới giờ đón dâu vẫn không thấy bóng dáng tân lang, hoàng thượng sắc mặt không vui sai Khương công công đi tìm anh, nhưng chỉ tìm thấy hai bức thư. Một bức là gửi cho Thôi tiểu thư của phủ Quốc công, xin lỗi Thôi tiểu thư và dặn cô tìm ý trung nhân khác. Bức còn lại là thư tạ tội gửi cho hoàng thượng. Trong thư nói anh đã phụ sự kỳ vọng lớn lao của hoàng thượng, tự nguyện thỉnh tội đi lưu đày nơi biên quan, làm việc cho bách tính biên quan để chuộc tội. Hoàng thượng giận không hề nhẹ, ngay tại chỗ liền gọi thái y. Đoạn Lăng đã giữ đúng lời hứa với tôi, nhưng lại để bản thân rơi vào kết cục đó. Một vị hoàng tử tôn quý đương triều, một sớm bị lưu đày biên quan. Nếu như hôn sự hôm nay diễn ra suôn sẻ, chỉ dụ sắc phong thái tử của hoàng thượng chắc đã được ban xuống rồi nhỉ. Tôi chưa bao giờ đứng cùng anh, lại xứng đáng để anh làm như vậy sao? Vân Ly nhìn sắc mặt tôi, vẫn lấy miếng ngọc bội song ngư đó ra. Ngọc bội đã được anh sửa lại, nhưng vết nứt trên đó vẫn còn đó. Tôi ôm miếng ngọc bội gào khóc thảm thiết, nhưng lại chẳng thể làm được gì cho anh. Đến mùa thu thì sức khỏe hoàng thượng đã không còn tốt. Trong triều tiếng vang lập Ngũ hoàng tử làm thái tử ngày một cao. Hoàng thượng hoài niệm cố hoàng hậu là điều không cần phải bàn cãi, Ngũ hoàng tử từ trong bụng mẹ đã nhận hết sủng ái của hoàng thượng, nửa năm gần đây còn giao hết mọi sự vụ lớn nhỏ trong triều cho anh ta rèn luyện. Mùa hè lũ lụt nghiêm trọng, hoàng thượng phái Ngũ hoàng tử dẫn người đi cứu trợ thiên tai. Khổ nỗi Ngũ hoàng tử vừa bảo thủ vừa dùng người thân tín, lũ lụt không dứt được. Anh ta để mặc hàng vạn bách tính ở vùng thiên tai chịu khổ chịu nạn, tự mình lủi thủi quay về. Sau đó lại tra ra thân tín của Ngũ hoàng tử trong lần cứu trợ đó đã tham ô hàng vạn lượng bạc, hoàng thượng liền lệnh chém đầu tên thân tín đó ngay lập tức, và treo thủ cấp lên cửa Thừa Võ để răn đe. Mọi người đều cho rằng đây là lý do hoàng thượng chần chừ mãi không lập thái tử. Chỉ có tôi biết, hoàng thượng chỉ là trong lòng đã có người khác mà thôi. Tới mùa đông, hoàng thượng đã không thể xuống giường được nữa. Hơn nửa năm qua tôi ngày ngày trốn trong cung Vị Ương không chịu gặp người, nay lại không thể không đi thị tật. Hoàng thượng già đi nhiều, mái tóc trước kia chỉ lốm đốm bạc giờ đã trắng quá nửa. Ông thấy tôi cũng không ngạc nhiên, vẫn đối đãi với tôi như trước. Thay đổi duy nhất là, ông thường xuyên nhắc tới cố hoàng hậu trước mặt tôi. Thái tử điện hạ năm đó và đại nữ nhi Thích Phạn Âm của phủ Vinh Quốc Hầu thanh mai trúc mã, sau khi thành hôn cũng vô cùng ân ái. Chỉ là sau khi thái tử đăng cơ đã không cưỡng lại được sự cám dỗ của quyền sắc, từng đợt từng đợt người mới được đưa vào cung. Hoàng hậu nương nương đau lòng, đốt sạch tất cả các bức họa bệ hạ vẽ cho mình, hơn nữa trong suốt thai kỳ tâm trạng luôn u uất, cuối cùng chỉ để lại Ngũ hoàng tử còn trong tã lót. Một câu chuyện rất đơn giản, lãng tử quay đầu nhưng người cũ đã không còn. Từ sự sủng ái đột ngột của hoàng thượng dành cho tôi, đến việc trong bức họa hoàng thượng vẽ cho tôi người đó chỉ có sáu phần giống tôi, tôi liền biết mình là vật thế thân của người khác. Đến tận ngày nay, tôi mới với tư cách người xem mà chứng kiến đoạn tình cảm giữa đế hậu. Điều này khiến tôi nhớ tới cố nhân phương xa, chẳng biết giờ anh có ổn không? Sắc phong thái tử một ngày chưa ban, Ngũ hoàng tử một ngày chưa yên tâm. Phiêu Kỵ đại tướng quân lập chiến công ở phía Bắc, lời đồn trong triều lại nghiêng về phía Nhị hoàng tử. Ngũ hoàng tử và Thục Phi ngày ngày tới tẩm cung hoàng thượng thỉnh an, nhưng đều bị Khương công công cản ở ngoài cửa. Hoàng thượng chỉ đích danh thời gian này để tôi thị tật, họ cũng không có cách nào. Một đêm khuya, hoàng thượng vốn đã ngủ say nhưng đột nhiên kinh tỉnh. Khương công công bò lồm cồm chạy vào, vừa chạy vừa hét: "Bệ hạ không xong rồi, Ngũ hoàng tử tạo phản rồi! Quân phản loạn đã tới ngoài thành rồi!" Tôi sợ đến mặt cắt không còn giọt máu, vội vàng đi chăm sóc hoàng thượng đang ho sặc sụa vì giận dữ.