🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Kiềm dầu đỉnh cao với phấn phủ Black Magnet CARSLAN, giúp che phủ bóng dầu và chống nước, chống mồ hôi hiệu quả để lớp nền của nàng luôn mịn lì suốt cả ngày dài.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
"Người đang mang thai rồi mà còn không biết giữ gìn thân thể gì cả." Thẩm Tiêu đỡ lấy eo ta, kéo ta vào dưới tán ô giấy dầu. Ta không lên tiếng. Hắn lại dặn dò Tiểu Liên: "Đi hâm cho nương nương một ấm canh gừng." "Chờ chút, chuẩn bị thêm cả quất đường nữa." Ta không thích vị cay đắng, mỗi lần uống thuốc đều phải ngậm vài viên quất đường để xua đi vị đắng. "Thẩm Quyết đâu, sao hắn không đến tìm ta?" Nghĩ đến đây, lòng ta trào lên một nỗi bực dọc. Lời nói càng thêm vài phần lệ khí: "Ngươi ra đây làm gì, là không chịu nổi cảnh bọn họ lang có tình thiếp có ý sao." Hắn thở dài một tiếng. "Quay về thôi, sương xuân lạnh lẽo, cẩn thận kẻo bị cảm." Ta nảy sinh một nỗi cố chấp, dùng lực đẩy mạnh cơ thể đang dán sát vào ta ra phía sau. Không ngờ núi Mạc Tử gặp mưa trơn trượt, ta vốn đã đứng bên cạnh bậc thang, chân trượt khiến ta không kiểm soát được trọng tâm, ngã nhào xuống dưới. Trong khoảnh khắc nguy cấp, Thẩm Tiêu đã kéo được ta, nhưng hắn cũng chỉ kịp đổi hướng cho ta. Bên ngoài bậc thang là sườn núi Mạc Tử, đầy bùn lầy. Một người trượt xuống có lẽ có thể dễ dàng đứng dậy, nhưng Thẩm Tiêu còn đang ôm lấy ta. Hắn dùng lực bảo vệ ta trong lòng, cánh tay tạo thành một vòng tròn che chắn, cành cây vẫn không ngừng quẹt qua mặt ta, rát buốt. Thẩm Tiêu rên khẽ một tiếng, lưng va mạnh vào một gốc cây khô. Một luồng hơi nóng cuộn qua bụng dưới của ta, đau đến mức ta vã mồ hôi lạnh. Con ơi, con của mẹ. Thẩm Tiêu giữ chặt vai ta, ấn ta vào lồng ngực hắn, nước mưa thấm qua lớp áo ngoài, ướt sũng dính bết lên người ta. Người này nhìn thì lạnh lùng, nhưng lồng ngực lại ấm nóng. Mệt quá, thật muốn ngủ. Thẩm Tiêu luống cuống, chỉ biết quấn áo choàng lông cáo chặt hơn, hắn dường như lại biến thành đứa trẻ luống cuống năm xưa. Lúc đi học bị Thẩm Quyết vu oan làm hỏng bàn học của Thái phó, hắn cũng vụng về không biết nói năng như vậy, khiến ta tức quá phải đứng ra biện hộ cho hắn. "A Oanh, Hoàng huynh đã nói với nàng thế nào về việc phong Uyển Uyển làm Hoàng hậu?" Giọng Thẩm Tiêu cũng đang run rẩy như cơ thể hắn vậy. Ta chỉ cảm nhận được sự ẩm ướt dưới vạt váy, quên mất mình đã mở lời như thế nào: "Bị nàng ta uy hiếp, bảo vệ ta bình an." Phía sau hắn nói gì ta nghe không rõ lắm, đại để đều liên quan đến Thẩm Quyết. "A Oanh, nàng mau nhìn con rối gỗ này!" Ta cố gắng mướn mí mắt lên, liền thấy Thẩm Tiêu đang cầm một con rối gỗ đẽo gọt méo mó, đội mũ quan, là dáng vẻ của một bé trai. Đây chẳng phải là cái của Thẩm Quyết sao? Hắn cũng tặng ta một con rối gỗ dáng vẻ bé gái. Cũng xấu xí y hệt như cái này... Ta rất muốn chạm vào con rối gỗ này, nhưng ta không còn sức nữa. "Thẩm Tiêu, ngươi nói xem ta có phải rất xấu xa không." Ta ho hai tiếng, cảm giác luồng hơi nóng càng rõ rệt hơn. "Không xấu, A Oanh... A Oanh là nữ nương tốt nhất trên đời." "A Oanh..." Một giấc mơ thật lạnh lẽo, trong mơ có một bàn tay đang nâng lấy mặt ta. "A Oanh! Nàng đừng ngủ!" Lúc mở mắt ra lần nữa, ta đang nằm trên chiếc giường phượng của mình. Một cái đầu búi tóc nằm gục bên giường, là Tiểu Liên. Cổ họng đau rát, không phát ra tiếng được. Ta cắn đầu lưỡi, cố gắng sờ xuống bụng dưới, hơi nhô lên, vẫn còn. May quá. "Nương nương..." Tiểu Liên nhận ra ta đã tỉnh, ban đầu là mừng rỡ, sau đó "òa" một tiếng khóc nức nở. "Lúc thị vệ tìm thấy người, dưới thân người toàn là máu..." "Hoàng thượng nổi trận lôi đình, nói không bao giờ lên núi Mạc Tử nữa..." "Nương nương, Tiểu Liên sợ lắm, sợ người không tỉnh lại được..." Tiểu Liên nắm tay ta, nức nở nói. Con bé ngốc. Thẩm Quyết đến rất nhanh, Chu Uyển Uyển cũng đến, thật khiến ta hơi bất ngờ. Nàng ta quỳ bên giường ta sám hối, nói mình thực sự có tội. Thể hiện vô cùng bi thống, ta nhất thời không nhìn rõ là chân tình hay giả ý, lúc nàng ta định tự tát mình, Thẩm Quyết đã ngăn lại. "Lui xuống đi, để A Oanh nghỉ ngơi cho tốt." Thẩm Quyết cho tùy tùng cung nữ lui ra, nắm chặt tay ta, giọng khàn đục: "Tỉnh lại là tốt rồi, tỉnh lại là tốt rồi." Đúng vậy. Sự kỳ vọng của ta đối với Thẩm Quyết, tỉnh lại là tốt rồi. Thái y nói sau đại nạn này, thai nhi của ta hơi yếu, cần uống thuốc an thai mỗi ngày. Thuốc an thai đắng quá, ta uống xong là phải ăn quất đường, lúc bốc quất đường, ta liền nghĩ đến Thẩm Tiêu. Lúc tìm thấy ta trên núi Mạc Tử, có phải Thẩm Tiêu vẫn đang ôm lấy ta? Vậy Thẩm Quyết... Thẩm Quyết sao có thể tha cho hắn! Tâm thần ta rối loạn, lập tức gọi Tiểu Liên đến. "Lúc đó? Không có nha, Vinh thân vương vẫn luôn đứng bên cạnh nương nương." "Em nhìn thấy rõ mồn một, Bệ hạ còn khen thưởng Vương gia đã bảo vệ người chu toàn, ban thưởng vùng đất phong ở Tân Thục nữa." Ngập ngừng một lát, ta vẫn hỏi: "Vậy Vinh thân vương đó, có từng đến thăm ta không?" Tiểu Liên nheo mắt: "Tất nhiên là có đến, trước ngày Vương gia đi Tây Cảnh còn đến thăm nương nương mà." "Chỉ là lúc đó người chưa tỉnh." Tây Cảnh? Vùng đất biên thùy loạn lạc sao? Ta trầm tư, nhớ lại trước kia lúc đợi Thẩm Quyết dùng bữa ngoài ngự thư phòng, có loáng thoáng nghe thấy vài câu mắng nhiếc về "binh biến Tây Cảnh". Tân hoàng kế vị, kẻ có dã tâm lang sói rất nhiều. Thẩm Tiêu chiến công trác tuyệt, xưa kia từng theo phụ thân nhiều lần xuất chinh, liên tiếp đánh bại quân phản loạn, ngay cả người ít khi cười như phụ thân khi nhắc đến cũng hết lời khen ngợi hắn.