🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Làm sạch sâu bụi bẩn và lớp trang điểm một cách dịu nhẹ cho mọi loại da với nước tẩy trang Garnier Micellar Cleansing Water, nay đã có dung tích siêu tiết kiệm lên đến 700ml cho nàng thoải mái sử dụng mỗi ngày.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Năm Vĩnh An thứ ba, Thái tử Thẩm Quyết kế vị tân hoàng, tôn Thái tử phi Tiểu Chu thị làm Hoàng hậu. Trong đại điển đăng cơ, hắn sai người đến cung Trường Minh mời ta, nói Mẫu hậu không tới hắn thực sự hoảng sợ. Hoàng hậu nước mắt nước mũi ròng ròng an ủi ta: "A tỷ, tiên hoàng tạ thế, muội muội lại tân hôn, quả thực là bi hỉ không tương thông." Ta siết chặt tràng hạt trong tay, tâm bình khí hòa, không thèm liếc mắt nhìn nàng ta một cái. "Không sao, ai gia có hỉ rồi." Thẩm Quyết lôi ta vào tẩm cung của hắn, ném mạnh lên giường. Thái dương ta va vào chiếc gối ngọc lạnh lẽo, trước mắt tối sầm lại, lúc tỉnh táo lại đã thấy một gương mặt đang bừng bừng nổi giận. "Chuyện từ bao giờ?" Hắn dùng lực bóp chặt cằm ta. "Trẫm lần nào cũng đưa canh tránh thai, tận mắt nhìn ngươi uống xuống..." Ta nghiêng đầu ngậm lấy đầu ngón tay hắn: "Ngươi sốt sắng cưới Chu Uyển Uyển, chẳng phải là vì để có một đứa con sao... Vô ích thôi, chỉ có ta mới có thể sinh con cho ngươi!" Lời này không ngoa. Trước khi ta tiến cung, một bát hồng hoa đã được đưa tới trạch viện của Chu Uyển Uyển, ta cũng tận mắt nhìn nàng ta uống hết. "Sao nào, giờ ngươi sợ rồi?" Lúc đưa ta vào cung làm Tuyên phi, để ta hầu hạ mê hoặc chủ thượng, mớm thuốc độc cho tiên hoàng, sao ngươi không biết sợ đi. "Thẩm Quyết, ngươi sợ người đời suy đoán tiên hoàng đi được ba tháng, vì sao ta lại có thai một tháng?" "Hay là sợ người đời bàn tán Thánh thượng đương triều coi thường luân thường đạo lý, tằng tịu với người mẹ trên danh nghĩa của mình, chính là đương kim Thái hậu?" Ta gào thét đến khản cả giọng, đầu của đám thị vệ ngoài cửa càng cúi thấp hơn. "Ngươi điên rồi." Hắn ghét bỏ nhổ toẹt một tiếng. Đại điển đăng cơ bị ta làm cho rối tung rối mù, ngày hôm sau triều thần liên danh dâng sớ đàn hặc Thái hậu vô đức. Chuyện này là do Vinh thân vương Thẩm Tiêu nói với ta. Thẩm Quyết đã tăng thêm thủ vệ ở cung Trường Minh, ta không thể ra ngoài được nữa. "Ta mà là nàng, ta sẽ sớm mong đứa trẻ này không sinh ra được, kẻo sau này phải làm anh em với cha ruột." Ta và Thẩm Tiêu hiềm khích đã sâu, cái miệng hắn độc địa vô cùng. "Thế vẫn còn tốt hơn Vinh thân vương yêu mà không được gấp trăm lần." Ta cười đến híp cả mắt. Thẩm Tiêu thích Chu Uyển Uyển. Lúc nhỏ Thẩm Quyết và Thẩm Tiêu đi học, ta cùng Chu Uyển Uyển làm bạn học. Thái phó nói Chu Uyển Uyển tính tình nghịch ngợm cần giáo huấn, không giống trưởng tỷ Chu Oanh trầm ổn đoan trang, Thẩm Tiêu liền biện bạch rằng "thiếu nữ ngây thơ lãng mạn, hơn xa kẻ nhạt nhẽo vô vị", ta vẫn còn nhớ rõ lắm. "A Oanh, ta thực sự đã tưởng nàng sẽ gả cho Hoàng huynh đấy." "Để ngươi được ôm Uyển Uyển về nhà sao?" Thẩm Tiêu tức đến mức cơ mặt giật giật. Chắc chắn hắn đang nhớ lại cảnh tượng năm đó hắn đến phủ dâng sính lễ "cầu cưới diệu nhân linh động", bị ta xúi giục Chu Uyển Uyển xé nát sính thư từ hôn, quẫn bách đến mức nào. "Đừng nằm mơ nữa, giờ nàng ta là Hoàng hậu rồi." Ta vừa cười nhạo bóng lưng phẫn nộ rời đi của hắn, vừa cười đến rơi cả nước mắt. Ta cũng từng tưởng rằng mình sẽ gả cho Thẩm Quyết. Phụ thân từ nhỏ dạy ta biết thư đạt lễ, rèn luyện tâm tính, hỉ nộ không lộ ra mặt. Ông nói với ta: "A Oanh, hiền thục tự trì là điều kiện cần thiết để trở thành Thái tử phi." Ta đi cầu xin trước tượng Bồ Tát, vị trụ trì giải quẻ nói: "Tiểu nương tử đây là quẻ thượng thượng, tất được chuyên sủng, hưởng vinh hoa." "Chỉ là Phụ hoàng dường như càng ưu ái em út hơn." "Nàng có nguyện vì ta vào cung khuyên Phụ hoàng lập ta làm Thái tử không?" Lúc Thẩm Quyết nói lời này, đôi mắt hắn đỏ hoe, ta vô thức bẻ gãy quẻ xăm thượng thượng kia. "Nương nương... Thái y nói tâm trạng người phải ổn định, không nên nổi giận." Ta liếc nhìn cung nữ nhút nhát nọ: "Tiểu Liên đâu, gọi nàng ấy đến hầu hạ ai gia." Tiểu Liên là nha hoàn hồi môn của ta, nay cũng đã là chưởng sự cô cô rồi. Lúc Thẩm Tiêu rời đi có nguyền rủa ta: "Hoàng huynh sẽ không để đứa trẻ này sống đâu, nàng đừng có không biết điều", lời nói đó khiến ta thực sự hoảng loạn. Ba tháng đầu thai tượng không ổn định nhất, quả thực là quá nóng nảy rồi. "Liên cô cô đi lấy bánh táo chua cho nương nương rồi." Thẩm Quyết lại không có tâm địa độc ác như Thẩm Tiêu, tuy giả vờ cấm túc ta, nhưng chuyện ăn uống vẫn khá chu đáo. Nửa tháng nay, ta càng trở nên ham ngủ, thích ăn đồ chua, bánh táo chua là thứ ta thích nhất, ngày nào cũng phải ăn. Tiểu Liên bưng khay sứ từ cửa bước vào. "Lần này bánh táo chua nhìn màu đậm hơn nhiều nhỉ." Ta tiện tay lấy một miếng, ngửi qua còn thấy có mùi lạ. "Ngươi, lên đây ăn một miếng." Ta ra lệnh cho cung nữ nhút nhát lúc trước tiến lên. Cung nữ nọ khép nép, hai tay đón lấy miếng bánh từ tay Tiểu Liên, khẽ cắn một miếng nhỏ. Bánh táo chua chua mà không chát, vào miệng dai giòn, cung nữ này tuổi còn nhỏ, sắc mặt hồng nhuận, chắc là thấy vị cũng ngon nên tươi tỉnh tạ ơn ta. Ta lắc lắc đầu, là ta đa nghi quá rồi. "Nương... nương nương..." Tiểu Liên kinh hãi thốt lên. Cung nữ nọ thất khiếu chảy máu, "bịch" một tiếng ngã nhào xuống đất. Tiểu Liên vội vàng lao đến chắn trước mặt ta, muốn che mắt ta lại. Nhưng không kịp nữa, ta hít một hơi lạnh, bụng dưới bắt đầu có phản ứng. "Tiểu Liên, ai gia buồn nôn." "Nam công công, ngươi muốn cản ai gia?" Ta lườm vị thái giám tổng quản đang khép nép trước mặt, ánh mắt lão né tránh: "Nô tài không dám, chỉ là..." Chỉ là Hoàng hậu đang ở trong điện.