🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tự tin khoe cá tính với bộ set 24 móng tay giả đa dạng phong cách từ đính đá sang chảnh đến họa tiết nơ bướm ngọt ngào, giúp nàng sở hữu ngay bộ nail chuẩn salon ngay tại nhà chỉ trong tích tắc!
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Hắn cùng tôi ngồi bên cạnh giường, tôi chuyên chú bôi thuốc cho hắn, hắn không nổi giận, cũng không mắng tôi. Dựng ngón tay lên, để mặc tôi bôi thuốc. Nói đúng hơn là tôi gặp hắn, không có chuyện gì tốt. Chẳng thà nói, hắn gặp tôi càng không có chuyện gì tốt. Hắn không những bị trường học khai trừ, còn bị tôi kẹp vào tay, suýt chút nữa thì ngã xuống chết. "Khóc cái gì? Chẳng lẽ cậu xót tôi?" Tôi ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt có đuôi mắt xếch kia. "Cậu thật sự không đau sao?" "Vừa nãy không đau, bây giờ khá đau đấy!" "Bọn họ không phải nói cậu không có cảm giác đau sao?" Hắn trầm giọng nói: "Làm ơn đi, tôi là bằng xương bằng thịt, sao có thể không đau!" Nghe vậy tôi càng áy náy hơn. "Kìa, đừng khóc mà, cậu." "Tinh Nguyệt, con nói chuyện với ai đấy! Cứ lầm bầm mãi." Mẹ tôi ở ngoài cửa gọi tôi. "Dạ, mẹ." Tôi đáp lại một tiếng ra ngoài, giải thích rằng: "Con đang gọi điện thoại ạ!" Tôi đẩy Thẩm Thanh Hà một cái, nhỏ giọng nói: "Cậu xuống trước đi." Hắn đứng dậy liền đi về phía cửa phòng. Tôi kéo hắn lại, dùng ánh mắt ra hiệu phía cửa sổ. Hắn lắc đầu, nhỏ giọng nói: "Không ổn, tay tôi đau, không leo xuống được." "Đều tại cậu, ai bảo cậu nửa đêm leo cửa sổ nhà tôi." Hắn giơ tay lên, cho tôi xem thời gian trên đồng hồ của hắn: "Mới 8 giờ, cậu tưởng 12 giờ chắc!" Trong lúc đẩy đẩy kéo kéo, tiếng bước chân của mẹ tôi đã đến gần rồi. Tôi hoảng rồi. "Gọi anh đi, tôi đi liền." Tôi vò góc áo, nhìn chằm chằm hắn không nói lời nào. Cách một cánh cửa, giọng mẹ tôi lại vang lên, bà mất kiên nhẫn thúc giục tôi: "Mở cửa." Cửa mở rồi. Mẹ tôi kỳ quái xét nét tôi: "Đang làm gì thế?" "Ngủ... ạ." Lời vừa ra khỏi miệng, tôi hận không thể tự vả vào mồm mình, mẹ tôi rõ ràng là không tin. Mẹ tôi nhìn tôi hồi lâu, mặt tôi càng ngày càng đỏ, đầu cũng càng ngày càng vùi thấp xuống. Bà mở tủ quần áo của tôi ra, trống rỗng! Dưới gầm giường cũng trống rỗng! Phòng tôi chỉ lớn bấy nhiêu, nơi có thể giấu người chỉ có hai chỗ này, bà không cam lòng lại đẩy cửa sổ ra, nhìn ra ngoài một cái, đèn đường sáng choang, ngoài bóng cây ra thì chẳng có gì cả. "Đỏ mặt cái gì chứ." "Chắc là hơi nóng ạ!" Bà ừ một tiếng, rồi đi ra ngoài. Hồi lâu trước đó lần bà xem trộm nhật ký của tôi. Thật ra bên trong chỉ nhắc đến cái tên Thẩm Thanh Hà, và vài câu nói mập mờ. Lúc bà thẩm vấn, tôi vừa hoảng loạn lại để lộ sơ hở, càng giải thích thì càng loạn. Bà quá hiểu tôi rồi. Bà chưa bao giờ tin cái bộ lý lẽ đó của giáo viên, thứ có thể thuyết phục bà là Thẩm Thanh Hà bị trường khai trừ, cũng như thành tích không bị ảnh hưởng của tôi. Dù sao cũng sắp thi đại học rồi, giáo viên lại đưa ra bậc thang để xuống, bà không có lý do gì để không xuống. Khai giảng rồi, tôi có điện thoại nhưng không được mang đi, không liên lạc được với Thẩm Thanh Hà, cũng không biết tay hắn thế nào rồi. Hôm thứ sáu đó, tiết học cuối cùng là tiết thể dục, thời gian thư giãn duy nhất trong một tuần. Giáo viên thể dục không yêu cầu chúng tôi vận động. Mà để chúng tôi tùy ý chơi đùa trên sân vận động, thầy nói chúng tôi cũng vất vả lắm rồi, không cần thiết lúc nào cũng phải căng thẳng. Đang đi bộ trên sân vận động. Mặt đất trước mắt thình lình xuất hiện một đôi giày trắng, tầm mắt dời lên trên, là quần đồng phục cùng loại. Cuối cùng tầm mắt tôi dừng lại ở khuôn mặt bị vành mũ áo hoodie che khuất một nửa, đôi mắt hắn lấp lánh, dáng vẻ rất đẹp trai. Chỉ là lúc cười lên trông giống như một tên tiểu hỗn hỗn. Sao hắn vào được đây, leo tường à?? Hắn vài bước đi vòng qua tôi, chặn lối đi: "Lý Tinh Nguyệt, làm gì mà lạnh lùng thế?" "Tay cậu khỏi chưa?" "Quan tâm tôi à?" Tôi cúi đầu không nhìn hắn: "Tôi chỉ muốn biết tay cậu đã khỏi chưa thôi?" Hắn cười cười, giơ tay lên cho tôi xem, đã hết sưng rồi, trông có vẻ đã khỏi gần hết rồi. Lúc tự học buổi tối, Lý Vũ ôm một cuốn sách đi tới, cậu ấy đổi chỗ cho bạn cùng bàn của tôi. Sau đó trải cuốn sách ra, đẩy qua đây, ở giữa kẹp một chiếc điện thoại. "Lớp trưởng, làm ơn làm phúc! Làm giúp anh tôi câu hỏi này với." Tôi đóng sách lại, không thèm để ý. Giây tiếp theo, điện thoại lại tới rồi. Tin nhắn ở đầu dây bên kia là: 【 Lý Tinh Nguyệt, cậu dám không trả lời tin nhắn của tôi, tôi lập tức leo vào tìm cậu đấy. 】 Tôi thầm lườm hắn một cái. Tôi chỉ chỉ bóng người đang đứng ngoài cửa sổ, nói với Lý Vũ: "Cầm điện thoại đi, nếu bị tịch thu thì đừng có trách tôi đấy!" Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã đến trước thềm kỳ thi đại học. Càng gần đến lúc quan trọng này, tôi trái lại còn không thấy căng thẳng nữa. Tôi ôn tập lại lần cuối các đề bài một cách có trình tự. Sau bữa trưa, tôi thu dọn đồ đạc để đến trường. "Cậu con trai cưỡi xe đạp đằng sau là đang đuổi theo ai thế nhỉ?" "Không biết nữa, đuổi theo cả bảy tám trạm xe rồi." Tôi quay đầu lại từ trong những tiếng bàn tán, chỉ thấy Thẩm Thanh Hà hơi khom lưng, đạp xe thật nhanh, luồn lách giữa các làn xe. Quá nguy hiểm. Tôi gọi xe buýt dừng lại, xuống xe ở trạm gần nhất. Hắn đạp tới, phanh xe lại, đưa cho tôi một thứ nhỏ nhỏ, được bọc trong một cái túi phúc màu đỏ. "Đây là gì vậy?" Thẩm Thanh Hà thở hổn hển, đầy đầu là mồ hôi: "Lá bùa cầu nguyện kim bảng đề danh."