🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Trâm Cài Tóc Cho Nữ Chất Lượng Cao Phong Cách Vintage Hoa Tua Rua Phong Cách Cổ Xưa Kẹp Tóc
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Anh ấy xua xua tay, mím môi trêu chọc: "Được rồi được rồi, em về đi, chàng trai nào mà có phúc thế không biết." Tôi toe toét cười, gian kế đã thành. Tổ trưởng quay lại chỗ ngồi là đẩy luôn việc tăng ca đi, rồi bắt đầu cùng những người khác hóng hớt chuyện của tôi. "Trách không được không chịu yêu đương nhé, hóa ra trong lòng sớm đã có người rồi." "Làm nghề gì thế nhỉ?" Đang tám chuyện thì đột nhiên thấy sếp đi tới, áp suất không khí xung quanh rất thấp. Tôi liếc nhìn, sắc mặt anh ta đen như nhọ nồi, chắc là bị tổ trưởng từ chối nên trong lòng không thoải mái. Tổ trưởng vội chạy đến bên sếp: "Sếp ơi, tiểu Viên cực kỳ muốn cống hiến cho công ty, phục vụ sếp, nhưng mà cô ấy đã định ngày về quê xem mắt rồi. Tuổi cô ấy cũng không còn nhỏ, nếu không gả đi được thì khó ăn nói với bố mẹ, thế nên mới không cách nào tăng ca được. Tôi đã sàng lọc danh sách tất cả các nhân viên nữ phù hợp trong công ty, đang định trình lên sếp đây ạ." Nói đến đoạn sau, tổ trưởng hạ thấp giọng. Hơi thở của tôi cũng nín lại theo. Nhưng sếp không nói lời nào, chỉ nhìn chằm chằm vào tôi. Có đến mức đó không, chỉ là không định tăng ca thôi mà, tên tư bản vạn ác kia, bộ không cho phép sao? Nhưng tại sao tôi lại thấy chột dạ thế này. Tôi càng vùi đầu xuống thấp, nhưng vẫn không thoát khỏi việc bị sếp gọi tên: "Hứa Gia Viên, đi theo tôi vào văn phòng một lát." Nói xong anh ta quay người bỏ đi không thèm ngoảnh lại. Tôi bước những bước nhỏ líu ríu đi theo sếp vào văn phòng. Anh ta ngồi ngả ra chiếc ghế sếp bằng da đen, nhìn tôi, cười lạnh: "Về quê xem mắt?" Tôi gật đầu, thấy sắc mặt sếp không tốt, vội vàng nói: "Sếp, em thực sự rất muốn đóng góp cho công ty, nhưng đúng là dưới quê đã hẹn người ta trước rồi, không tiện đẩy đi ạ." "Nếu sếp có nhiệm vụ khác, em mang về nhà làm cũng được mà." Tiểu Hứa hèn mọn, đi làm thật không dễ dàng. Làm việc thì thôi đi, lại còn phải nhìn sắc mặt người khác, hu hu. Đã đến mức này rồi mà sếp vẫn chưa nguôi giận: "Cô còn nhớ cô vào công ty bằng cách nào không?" Tôi cúi đầu, đây là lần đầu tiên anh ta nhắc lại chuyện vào công ty năm xưa. Năm đó kinh tế khó khăn, đi đâu cũng không tìm được việc, bỗng nhiên nhớ ra người đàn anh khóa trên tự mở công ty, tôi muối mặt nhắn tin WeChat. Lúc đó anh ta lập tức trả lời tôi: "Đến đi." Đến cả phỏng vấn cũng không có mà cho tôi vào công ty luôn. Đêm đầu tiên nhận việc tôi đã cảm ơn anh ta, hứa sẽ tận tâm tận lực, cống hiến hết mình cho công ty để báo đáp tấm lòng hào hiệp của đàn anh. Lúc nói lời đó là thật lòng, dù sao sau khi thuê nhà xong tôi chẳng còn đồng nào để mời anh ta lấy một bữa cơm, chỉ có thể dùng lời lẽ bày tỏ lòng cảm ơn chân thành. Nhưng lời hứa lúc nào cũng không đáng tin bằng vật chất, đi làm rồi ngày nào cũng không muốn dậy, cảm thấy mình như đang bị bóc lột mỗi ngày, lòng biết ơn cũng vì thế mà mài mòn đi gần hết, cảm thấy mình đi làm đúng giờ về đúng giờ đã là thành ý lớn nhất rồi. Lúc này anh ta nhắc lại chuyện xưa, tôi thấy hơi hổ thẹn. Ngón tay anh ta gõ gõ xuống mặt bàn gỗ đỏ tạo ra những tiếng "đát đát đát": "Cúi đầu thấp thế làm gì, tôi có phải là hổ đâu." Tôi càng vùi thấp hơn. Sếp chẳng lẽ không đáng sợ hơn sao? Tiếng gõ bàn đột ngột dừng lại, tim tôi thắt lại. "Cô đi cùng tôi về nhà, ăn cơm xong tối giao thừa, ngày hôm sau tôi lập tức đưa cô về." Dứt lời, tôi "vâng" một tiếng. Sực tỉnh lại, tôi nhíu mày nhìn anh ta, hả? Về nhà cùng anh ta? Anh ta không phải đi kéo đầu tư sao, tại sao có thể về nhà ăn Tết? "Đúng vậy, tìm mẹ tôi đầu tư. Điều kiện của bà là bắt tôi dẫn bạn gái về nhà." Tôi vội vàng từ chối: "Không không không, việc này em không đảm đương nổi đâu, sếp tìm người khác đi. Em da mặt mỏng, nhát gan, lại không biết diễn kịch, giả làm bạn gái sếp không được đâu." "Cô không cần diễn, cứ đi theo tôi là được." Tôi cạn lời luôn, mẹ anh ta có phải kẻ ngốc đâu, tôi chẳng làm gì mà có thể giấu trời qua biển sao? Tôi không tin. "Cứ thế đi, tối giao thừa tan làm đừng đi đâu, tôi đưa cô về. Ra ngoài đi." Anh ta tỏ vẻ chuyện đã quyết, liếc nhìn về phía cửa ý bảo tôi đi ra. Tôi bỗng nhiên thấy hổ thẹn vì lòng hổ thẹn vừa mới nhen nhóm khi nãy. Cái loại người gì vậy, làm sếp là có thể hoàn toàn không cân nhắc đến ý kiến của người khác mà trực tiếp chiếm dụng thời gian đêm giao thừa của tôi sao? Quay lại chỗ ngồi, tôi ủ rũ không thôi. Tổ trưởng liếc tôi một cái: "Mặt như mất sổ gạo thế kia, vẫn phải đi tăng ca hả?" Tôi gật đầu. "Nghĩ thoáng đi, tăng ca hy sinh thời gian đổi lấy tiền bạc cũng được mà. Sẵn tiện cũng có thể mượn chuyện này thử thách đối tượng xem mắt của em xem người ta có sẵn lòng đợi em không." "Không, lòng người là thứ không thể đem ra thử thách nhất." Nếu đã tin tưởng thì tự nhiên không cần thử thách, nếu đã không tin thì càng không cần thử thách. Tôi không muốn để anh Tần Nhất phải chờ. Khoảng một tuần trước kỳ nghỉ, tôi xin nghỉ ốm. "Tổ trưởng, em sốt cao bốn mươi độ rồi, xin nghỉ một tuần ạ." Công việc sớm đã xong xuôi, lúc này xin nghỉ cũng không ảnh hưởng gì. "Sếp, em bị cảm sốt rồi. Việc đóng giả bạn gái sếp mau đổi người khác đi, đừng để lỡ việc." Thực ra ban đầu tôi định trước Tết một hai ngày sẽ giả vờ trẹo chân. Chân mà trẹo thì chắc chắn sẽ không bắt tôi đi tăng ca đêm giao thừa, nhưng tôi hơi lo sếp sẽ không kịp xoay xở. Cân nhắc kỹ, tôi đã mua vật liệu thạch cao trước một tuần để quấn vào chân mình. Giả vờ què, tôi đúng là thông minh quá đi mà. Quấn xong thì đi lại hơi bất tiện, nên tôi không đóng cửa sổ. Kết quả là sáng hôm sau dậy bắt đầu hắt hơi liên tục, lúc này đầu óc choáng váng, vốn định giả què, kết quả lại bị cảm thật. Nhìn điện thoại, cả tổ trưởng và sếp đều không trả lời. Tôi đành rúc trong chăn, mắt cứ lúc nhắm lúc mở. Cuối cùng cũng ngủ thiếp đi. Lúc mở mắt ra lần nữa trời đã tối, tôi lọ mọ bò dậy thì ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, mùi dầu muối và thịt thoang thoảng. Tôi liếm môi, chống người dậy, tự lẩm bẩm: "Thơm quá, mình đói đến mức sinh ra ảo giác rồi sao?"