🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Áo Thun Ôm Body Giữ Nhiệt Cổ Cao 8 Phân, Tay Dài JUSTDUN C20 – Chất Cotton Dày Dặn, Tôn Dáng
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
"Vậy chẳng phải quá tốt sao?" "Thế nào? Em có thấy rung động không, Viên Viên?" Tôi lắc đầu, Tết này tôi nhất định phải về nhà. Hơn nữa chuyện bất thường tất có điều gian trá. Lương gấp mười mà tổ trưởng không tự làm, trừ khi chuyện này rất hóc búa. "Không phải anh không muốn làm, chuyện này chỉ có em mới đi được, bắt buộc phải là con gái, còn phải trẻ trung xinh đẹp." Quả nhiên chẳng phải chuyện gì tốt lành, chuyện gì mà cứ phải là con gái trẻ đẹp mới được, đàn ông chết hết rồi à? Tôi chớp chớp mắt, giả vờ như không hiểu. Tổ trưởng nghiến răng: "Trong tổ có ba nam ba nữ, nữ thì một người đã kết hôn, một người có con rồi, chỉ còn mỗi em độc thân. Nhiệm vụ cũng đơn giản thôi, là đi cùng sếp kéo đầu tư, việc đàm phán sếp lo, em chỉ cần ngồi bên cạnh anh ta là được." "Sao không tìm Ni Ni hay Rose bên bộ phận quảng cáo ấy ạ? Người mẫu chuyên nghiệp xinh đẹp thế không tìm, tìm người bộ phận mình làm gì?" Tổ trưởng ngả người ra sau, nheo mắt nhìn tôi: "Nhưng sếp chỉ đích danh tổ một bộ phận kế hoạch, và bảo chuyện này chỉ nói với tổ mình thôi, mà trong tổ chỉ có em đủ tiêu chuẩn." "Nói nhỏ với anh xem, em với sếp có quan hệ gì thế?" Tổ trưởng đột nhiên ghé sát lại hóng hớt. Tôi lùi lại, mắt đảo liên hồi. Quan hệ thì tất nhiên là có, tôi vào được Húc Hoa hoàn toàn là nhờ anh ta. Nhưng chúng tôi chỉ là bạn học đại học thôi. Anh ta là trưởng bộ phận tổ chức khóa trên tôi một năm, tôi là phó bộ phận khóa dưới. Sau khi tốt nghiệp anh ta làm sếp, còn tôi, vì năng lực xuất chúng nên được anh ta đào về công ty làm nhân viên thôi. Chẳng muốn nhắc lại chuyện xưa, tôi cười xòa: "Quan hệ gì được chứ, anh thấy sếp nói với em câu nào chưa, em chào anh ta toàn trưng ra bộ mặt lạnh như tiền." Nói chính xác thì là tôi đã đắc tội với anh ta. Lúc đó tôi mới vào công ty được một tháng, sau khi nhận lương ngày thứ ba, anh ta nhắn tin WeChat bảo đi ăn cơm, bảo tôi tan làm đợi anh ta. Tôi trả lời bừa là để sau hãy ăn, rồi tan làm lẻn về luôn. Khi nhìn thấy tin nhắn thì tôi đã tiêu sạch lương rồi, cùng lắm chỉ mời anh ta nổi một bát mì kéo thôi. Nhưng lúc đó tôi thấy mì kéo không xứng với thân phận của anh ta, nên vì chột dạ mà bỏ chạy. Sau này tôi hối hận vô cùng, biết thế cứ mời anh ta ăn bát mì là được, vừa bày tỏ được lòng cảm ơn vừa có thể giả nghèo giả khổ, nhưng lúc đó tôi mới chân ướt chân ráo vào đời. Quá ngốc. Sau đó anh ta gặp tôi là mặt lạnh tanh, rõ ràng chỉ nợ anh ta một bữa cơm mà cứ như nợ anh ta mười triệu tệ vậy. Sau này tôi cũng định bụng mời lại, nhưng anh ta cũng bận lắm, ở công ty không họp thì cũng là gọi điện thoại, lúc họp thì vô cùng nghiêm túc. Thế là tôi dập tắt luôn ý định mời khách, từ quan hệ bạn học chuyển thành quan hệ cấp trên trên trên và cấp dưới dưới dưới. Khoảng cách quá lớn, tóm lại là tôi sợ. Tổ trưởng không gặng hỏi nữa, lại khuyên tôi cân nhắc việc tăng ca dịp Tết. Anh ấy bảo sếp nói tổ một làm rất tốt năm nay, nếu vụ này cuối năm thành công, cả tổ tăng lương không thành vấn đề. Tôi gật đầu cười tươi rói, luôn miệng vâng vâng: "Tối về em thương lượng với mẹ đã." Tổ làm tốt được tăng lương và việc tôi ở lại tăng ca kéo đầu tư là hai chuyện khác nhau, nhưng tổ trưởng lại gộp chúng làm một. Nếu tôi trực tiếp từ chối, sang năm cả tổ không được tăng lương thì tất cả sẽ thành lỗi của tôi. Tôi mỉm cười không nói, thái độ rất tốt, nhưng tuyệt đối không bày tỏ quan điểm. Cuối cùng tổ trưởng bảo tôi về nói chuyện kỹ với mẹ, rồi bảo đi làm việc đi. Buổi họp 1-1 này mới kết thúc. Trước khi tan làm, tổ trưởng còn túm lấy tôi nhắc tối về nhớ nói chuyện với gia đình, rồi sáng mai cho anh ấy câu trả lời. Tôi lại vâng dạ một hồi rồi mới ba chân bốn cẳng chạy ra ga tàu điện ngầm. Về đến nhà, đang định nhắn tin cho anh Tần Nhất thì anh đã gọi điện đến trước. "Viên Viên, anh gọi điện để bảo em một tiếng, đừng vì anh mà đặc biệt xin nghỉ phép nhé, công việc của em là quan trọng nhất." Tôi thở dài, anh Tần Nhất lúc nào cũng nghĩ cho tôi như vậy. Năm đó khi thi đại học, thẻ dự thi của tôi không biết lạc đâu mất, chỉ còn mười phút nữa là bắt đầu thi, tôi khóc nức nở. Anh Tần Nhất chẳng nói chẳng rằng chạy biến về phía quán ăn, bảo tôi cứ vào phòng thi đợi anh. Trước giờ thi một phút, anh đã mang thẻ dự thi đến cho tôi, nhưng bản thân anh lại bị muộn giờ. Phần nghe tiếng Anh hoàn toàn là đánh bừa, cuối cùng chỉ được 120 điểm. Thiếu mất 3 điểm so với trường anh mong muốn, nên không thể ở cùng thành phố với tôi. Thế là anh mới đồng ý theo lời mẹ, ra nước ngoài du học. Đây là lần đầu tiên anh về nước, tôi tuyệt đối không thể cho anh leo cây. Tôi đành liều mình nói: "Phép xin xong rồi, anh cứ đợi đấy." "Thật sao?" Tôi nghe thấy giọng anh Tần Nhất ở đầu dây bên kia đột nhiên từ trầm ổn trở nên nhẹ nhõm, chút do dự cuối cùng trong lòng tôi cũng tan biến. "Tất nhiên rồi." Bất kể thế nào tôi cũng nhất định phải về. Ngày hôm sau đi làm, tôi mua trà sữa cho mỗi người trong tổ một ly, rồi kéo tổ trưởng vào phòng trà. Tôi kể với anh ấy rằng người tôi chờ đợi hơn mười năm Tết này về tìm tôi, nếu lỡ mất đại sự cả đời này thì khó mà giải quyết được. Đúng vậy, tôi đã bất chấp tất cả rồi, nói anh trai ruột chờ tôi về thì không ăn thua, nhưng nói đối tượng thầm mến nhiều năm thì chắc chắn hiệu quả. Đến tuổi bị giục cưới là quy luật, đến tuổi đi xem mắt mà bị ngăn cản thì chắc chắn là thiên lý bất dung. "Em nhất định phải về!" Tổ trưởng vừa hút trà sữa vừa nheo mắt nhìn tôi: "Trùng hợp thế sao?" Tôi mở ảnh đại diện của Tần Nhất cho anh ấy xem. "Cậu nhóc này cũng đẹp trai đấy, một chín một mười với sếp mình rồi." Hừ, sếp sao mà đẹp trai bằng anh tôi được? "Tổ trưởng, thà phá mười ngôi chùa còn hơn hủy một mối hôn sự mà anh." Tôi chắp tay nhìn anh ấy.