🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Làm sạch sâu bụi bẩn và lớp trang điểm một cách dịu nhẹ cho mọi loại da với nước tẩy trang Garnier Micellar Cleansing Water, nay đã có dung tích siêu tiết kiệm lên đến 700ml cho nàng thoải mái sử dụng mỗi ngày.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Đùng! "Cầu Bệ hạ nể tình nhà họ Tô và nhà họ Triệu năm xưa có công phò trợ, tha cho cả nhà họ Tô và nhà họ Triệu mạng sống!" Đùng! "Cầu Bệ hạ nể tình nhà họ Tô và nhà họ Triệu năm xưa có công phò trợ, tha cho cả nhà họ Tô và nhà họ Triệu mạng sống!" Đùng! ... Chẳng biết đã quỳ bao lâu, dập đầu bao lâu. Tôi chỉ thấy trước mắt tối sầm, trán sưng đỏ, toàn thân đau quặn vô cùng. Nhưng bên trong vẫn không có một chút động tĩnh nào. Tôi biết hắn bây giờ đang ở bên trong. Hắn chỉ là không muốn gặp tôi thôi. Lý Uẩn... lòng dạ hắn thật sắt đá quá. Hoàng công công thấy vậy dường như có chút không đành lòng: "Nương nương, Bệ hạ sẽ không gặp người đâu, hôm nay trời lạnh thế này người thân thể lại kém, hay là sớm về nghỉ ngơi đi thôi." Tôi không nói lời nào. Trong kẽ mắt dường như thoáng thấy có một bóng hình mảnh mai yểu điệu chậm rãi đi về phía này. Người đó mặc một bộ phượng bào màu đỏ, trên đầu cài trâm châu sợi vàng, búi tóc cài phượng sai, da trắng như tuyết, đôi má ửng hồng, nhìn là biết được người ta nâng niu trong lòng bàn tay cưng chiều đến mức nhuận sắc, quyến rũ động lòng người. Là Lục Thanh Ca. Lục Thanh Ca chỉ mới đi đến trước cửa điện Tuyên Chính, Hoàng công công liền gật đầu khom lưng cười nịnh bợ: "Hoàng hậu nương nương tới rồi, mau mau mời vào, Bệ hạ đã đợi người lâu lắm rồi..." Lục Thanh Ca mỉm cười nhẹ: "Công công không cần khách sáo như vậy, tôi hiện giờ vẫn chưa phải Hoàng hậu." Hoàng công công nói: "Người sớm muộn gì cũng là như thế. Hôm nay là hay ngày mai là thì có gì khác biệt đâu?" Lục Thanh Ca cong môi, quay đầu lại nhìn tôi một cái giữa trời băng tuyết. Cái nhìn đó lạnh lùng hờ hững, như đóa sen thanh cao trắng ngần không vướng bụi trần. Nàng ta cao cao tại thượng như thế, như viên minh châu rạng rỡ như thế, là thứ mà dáng vẻ tiều tụy vì bệnh tật dày vò hiện giờ của tôi vạn phần không bì kịp. Hèn chi mấy tiểu cung nữ thái giám sau lưng thường nói Lục Thanh Ca và Lý Uẩn là kim đồng ngọc nữ, thiên tác chi hợp. Cho dù họ có gặp nhau muộn màng vẫn có thể tình đầu ý hợp, tình sâu không đổi, nắm tay nhau đến già. Còn tôi chỉ là một trò cười mà thôi. Tuyết rơi như thác đổ thấm ướt vai tôi. Lạnh. Lạnh quá. Tôi lạnh đến run rẩy. Trong lúc thẫn thờ, phía dưới dường như có dòng nước ấm chảy ra. Máu và tuyết lẫn lộn vào nhau. Màu đỏ rực rỡ và màu trắng tinh khôi đan xen, điểm tô cho màn tuyết trắng xóa này một sắc thái diễm lệ. Ngày hôm đó trước cửa điện Tuyên Chính tôi đã ngất đi, cuối cùng vẫn là Kỳ Nguyệt và một đám thái giám Loan Phượng cung đỡ về. Tôi chỉ nhớ mình dường như đã ngủ một giấc thật dài, thật sâu. Đến khi tỉnh lại lần nữa đầu dường như đau càng dữ dội hơn. Tôi ngẩn ra một giây, rồi dùng sức chống vào thành giường bò dậy, vừa xỏ giày vừa gọi tên Kỳ Nguyệt, Kỳ Nguyệt chạy tới, tôi chộp lấy tay cô ấy: "Mau, mau đưa tôi đến điện Tuyên Chính, tôi muốn gặp Lý Uẩn..." Kỳ Nguyệt mím chặt môi, đỏ mắt nhìn tôi, nghẹn ngào nói: "Nương nương, không kịp nữa rồi..." Người tôi cứng đờ. Không kịp nữa rồi? "Cái gì không kịp nữa rồi?" Tôi đột nhiên siết chặt tay cô ấy: "Cô đang nói gì thế? Cái gì không kịp nữa rồi?!" Kỳ Nguyệt rơi lệ, đột ngột quỳ xuống: "Nương nương, người đã hôn mê suốt ba ngày trời, nửa canh giờ trước Tướng gia và Phiêu Kỵ đại tướng quân đã... đã..." Người tôi đột nhiên loạng choạng lùi lại một bước, sợi dây căng thẳng nào đó dưới đáy lòng bỗng chốc đứt đoạn... Kỳ Nguyệt định tới đỡ tôi nhưng tôi mạnh bạo đẩy tay cô ấy ra, giày cũng chẳng kịp xỏ, sải bước lao ra ngoài cửa. Tôi vừa chạy vừa trào ra một ngụm máu lớn trong cổ họng, tôi dùng tay áo lau máu đi một cái rồi dốc hết sức bình sinh điên cuồng chạy đến cửa Huyền Vũ. Ngoài cửa Huyền Vũ. Khắp nơi đều là máu chưa được dọn sạch. Tôi biết đống máu này là của ai. Của cha tôi, của cậu tôi, của muội muội, của mợ tôi, của biểu huynh, còn có cô em họ nhỏ mà mợ tôi vừa sinh năm ngoái, còn có tiểu nha đầu Tử Tô đã cùng tôi trưởng thành từ nhỏ, còn có cậu tiểu sai Thạch Đầu thường lén giúp tôi chép sách thay tôi ra ngoài mua bánh Phù Dung. Tôi đạp lên máu của họ, từng bước, từng bước chậm rãi đi về phía trước. Mỗi một bước đều như đạp lên đao kiếm. Đau quá, đau quá. Tại hiện trường ngoài quan giám trảm còn có vài tên Ngự lâm quân chưa đi, tôi bỗng điên cuồng túm lấy cổ áo một tên Ngự lâm quân gào thét: "Người đâu? Họ đâu rồi?!" Tên Ngự lâm quân sợ hãi chỉ chỉ về phía mấy chiếc chiếu cói mà quan binh đang cuốn lại không xa. Tôi buông tay ra, lao điên cuồng về phía đó, gạt phắt một tên quan binh ra, trải chiếc chiếu cói ra. Một cái đầu lộc cộc rơi ra, lăn mấy vòng trên đất. Đó là cha tôi. Tôi ngơ ngác đứng chết trân tại chỗ, lặng đi mấy giây, rồi ôm chặt cái đầu đó vào lòng, lau sạch vết máu trên mặt ông, lúc thì cười lúc thì khóc. Mấy tên quan binh nhìn tôi, chán ghét tôi nhưng không dám động vào tôi. Đám Kỳ Nguyệt đuổi kịp tới định đưa tôi về. Nhưng tôi ôm cái đầu đó bắt đầu đi mở những chiếc chiếu cói khác. Cậu ơi…