Hứa Hẹn Giang Sơn, Đổi Lấy Tro Tàn - Ngoại truyện Lý Uẩn
🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Trâm Cài Tóc Cho Nữ Chất Lượng Cao Phong Cách Vintage Hoa Tua Rua Phong Cách Cổ Xưa Kẹp Tóc
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Đây là ngày thứ ba tôi ôm thi cốt của Kiều Kiều nhi của mình.
Tôi như đang nâng niu một mảnh sứ dễ vỡ, hết sức cẩn thận.
Mắt tôi đỏ rực, hốc mắt đã khô khốc không còn rơi nổi nước mắt.
"Kiều Kiều nhi, nàng tỉnh lại đi, anh Uẩn ở đây mà..."
"Anh Uẩn có lỗi với nàng, đều là lỗi của ta, nàng tỉnh lại đi, ta mặc cho nàng đánh mắng, mặc cho nàng chém giết có được không?"
"Chỉ cần nàng có thể tỉnh lại, anh Uẩn cầu xin nàng, cầu xin nàng đấy..."
Nhưng nàng không hề đáp lại tôi.
Khuôn mặt nhỏ nhắn vốn sinh động ấy không còn một chút sinh khí, dường như chẳng thèm mở mắt nhìn tôi lấy một lần nữa.
Tôi dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau sạch tro bụi trên mặt nàng.
Kiều Kiều nhi của tôi hồi nhỏ rất yêu cái đẹp, cho dù là đi dạo phố mua một xâu kẹo hồ lô cũng phải trang điểm cho mình thật tinh tế mới chịu ra cửa.
Nhưng bây giờ nàng quần áo bị cháy rách nát, trên người còn bị bỏng sẹo khắp nơi, ngay cả trên mặt...
Nhưng không sao hết.
Nàng luôn là cô gái xinh đẹp nhất thiên hạ, cũng là cô gái tốt nhất, tốt nhất thiên hạ.
Tôi lớn hơn nàng ba tuổi, tôi vẫn còn nhớ ngày đầu gặp nàng, nàng đang ăn vụng bánh Phù Dung trong cung của mẫu hậu.
Lúc đó nàng mới cao đến thắt lưng tôi, tôi vừa đưa tay ra là có thể chạm tới đỉnh đầu nàng.
Lông mi nàng vừa dài vừa dày, đôi mắt to ngấn nước nhìn như loài động vật nhỏ nào đó khiến người ta không kìm lòng được mà nảy sinh thương xót.
Bị tôi nhìn trộm, nàng nhỏ tuổi như thế mà cũng biết đỏ mặt.
Bàn tay nhỏ của nàng túm lấy tay áo tôi, đôi môi nhỏ có hai cái răng sún đóng mở, nhỏ giọng bảo tôi đừng nói cho Hoàng hậu di mẫu của nàng biết.
Tôi trêu nàng, bắt nàng chia cho tôi một nửa bánh Phù Dung.
Cái sinh linh nhỏ bé ấy luyến tiếc mãi hồi lâu mới miễn cưỡng chia cho tôi một chút xíu.
Thực ra tôi biết mẫu hậu vốn chẳng hề thích cái đứa nhỏ ngốc nghếch nhà họ Lục kia, ứng cử viên Thái tử phi của tôi tuyệt đối không thể là một kẻ ngốc.
Mẫu hậu ưng ý cháu gái của bà hơn, chính là cái cục bột nhỏ cao mới đến thắt lưng tôi còn thơm tho mùi sữa này.
Đứa nhỏ ngốc nghếch nhà họ Lục kia với tôi chẳng có thâm thù đại hận gì, tôi không ghét bỏ.
Nếu đổi Thái tử phi của tôi thành cục bột nhỏ này, tôi...
Tôi thật khó tưởng tượng phải đợi bao lâu nàng mới trưởng thành.
Nhưng tôi không kháng cự.
Cục bột nhỏ rất bám tôi, cũng rất nghe lời, có điều khó dỗ dành, mùa đông giá rét lại thích mặc váy áo mỏng manh, đêm khuya cứ nhất định đòi ăn bánh Phù Dung của Vọng Hương lâu.
May mà những yêu cầu này thực hiện không khó.
Lúc đó nàng mềm mại, ngọt ngào, mặc dù trên người còn nồng mùi sữa nhưng chỉ cần nàng nũng nịu với tôi, gọi tôi một tiếng anh Uẩn là tim tôi như tan chảy.
Tôi hận không thể mang tất cả trân bảo trên thế gian này đến trước mặt nàng.
Sau đó phụ hoàng ban hôn cho tôi.
Cô bé u uất không vui, bệnh một trận nằm trên giường mấy ngày cũng không chịu gặp tôi.
Thời gian đó hầu như ngày nào tôi cũng lén đi thăm nàng.
Tôi không muốn nhìn thấy nàng đau lòng buồn bã.
Không muốn nhìn thấy nàng có bất cứ chuyện gì không vui.
Chỉ cần nàng có thể cười với tôi một cái, đừng nói là dẫn quân xuất trận, cho dù là lên núi đao xuống biển lửa thì đã sao?
Tôi đều sẵn lòng.
Tôi cẩn thận cưng chiều nàng che chở nàng trưởng thành, coi nàng là người quan trọng nhất trong sinh mệnh của mình, hận không thể dâng cả trái tim đến trước mặt nàng.
Nàng xứng đáng lấy tất cả mọi thứ trên đời này để đổi lấy.
Tôi nói với nàng: "Kiều Kiều nhi là cô gái tốt nhất thiên hạ, anh Uẩn sẽ lấy cả thiên hạ làm sính lễ cưới muội làm vợ."
Biên cương ba năm, liếm máu đầu đao, mỗi lần vào sinh ra tử tôi đều lần hồi nhớ lại những bức thư tín nàng viết cho tôi mới có thể sống sót được.
Tôi biết cô gái nhỏ của tôi vẫn đang đợi tôi ở thành Trường An.
Cứ như vậy tôi càng đánh càng hăng, chỉ trong vòng ba năm ngắn ngủi đã đại bại Nam Chiếu, cuối cùng có thể khải hoàn.
Tôi không thể đợi được nữa để gặp nàng.
Nàng đã trưởng thành chưa, cao lên chưa, có phải vẫn thích dở tính khí tiểu thư không, có phải vẫn dùng giọng nói mềm mỏng gọi tôi là anh Uẩn không.
Mang theo sự mong chờ đó tôi đã trở về.
Có lẽ chuyện ngoài ý muốn duy nhất chính là tôi bị thương trên đường về, một y nữ đã cứu tôi.
Nàng ta xuất hiện một cách tình cờ trong thung lũng không bóng người đó, tình cờ cứu được tôi.
Nàng ta có đôi lông mày viễn sơn rất đẹp, y hệt như Kiều Kiều nhi của tôi vậy.
Lúc đầu tôi chỉ thấy nàng ta giống nàng chứ không hề để ý thêm.
Nếu cô gái nhỏ của tôi lớn lên, nảy nở ra thì chắc chắn còn đẹp hơn nàng ta nhiều.
Đẹp hơn nàng ta gấp ngàn lần vạn lần.
Sau đó trở về thành Trường An, trong đầu tôi chỉ một mực muốn gặp cô gái của mình.
Nhưng tôi quái dị phát hiện ra hễ cứ nghĩ đến nàng là cơn đau đầu sẽ phát tác dữ dội một cách khó hiểu, như bị rìu từng nhát từng nhát đẽo vào.
Chỉ khi gặp Lục Thanh Ca cơn đau kịch liệt đó mới dịu bớt.
Mà thật là quái quỷ, tôi đi đâu thế mà đều có thể đụng trúng nàng ta.
Nhưng trong vài lần hiếm hoi gặp gỡ Kiều Kiều nhi, rõ ràng tôi có rất nhiều, rất nhiều lời muốn nói với nàng: có ăn uống hẳn hoi không, có kén ăn không, có lại mặc váy mỏng vào mùa đông giá rét không, có chịu khó đọc sách luyện chữ không, những ngày không gửi thư cho tôi có phải ngày nào cũng nhớ tôi không...
Tôi biết Kiều Kiều nhi của tôi rất vất vả học thêu thùa may vá, tôi muốn nói với nàng rằng nàng đừng dụng công như vậy, nàng chỉ cần đứng đó thôi đã là báu vật trong lòng tôi rồi.
Nhưng những lời đó rõ ràng mỗi khi định thốt ra đều bị một niềm tin mạnh mẽ thu hồi lại...
Mỗi một lần tôi đều không thể thốt ra được.
Càng đáng sợ hơn là.
Trong đầu tôi bắt đầu dần dần bị Lục Thanh Ca chiếm trọn, nàng ta giống như một cái cây ngày càng lớn, đâm chồi nảy lộc trong não tôi và ngày càng bành trướng.
Tôi thậm chí vì nàng ta mà cãi nhau với cô gái nhỏ của mình, không muốn tin tưởng nàng.
Cảm giác này thật đáng sợ.
Tôi không kiểm soát được ý thức của mình, thậm chí đôi khi không kiểm soát được hành động của mình.
Tôi có một dự cảm.
Tôi sắp không còn là tôi nữa rồi...
Sau đó tôi đăng cơ.
Việc đầu tiên tôi vốn định làm chính là phong cô gái nhỏ của mình làm hậu.
Nhưng tôi không làm.
Tôi không những không làm mà trong đêm phong nàng làm Quý phi tôi thậm chí còn không đến Loan Phượng cung của nàng mà trực tiếp xuất cung đi tìm Lục Thanh Ca.
Tôi đúng là điên rồi.
Hồi thiếu thời tôi lập chí sau khi đăng cơ sẽ làm một vị minh quân cần chính ái dân, tôi lập chí phải bình định bốn phương, giữ cho bốn phương yên ổn, để thiên hạ thái bình, biển lặng sông trong.
Thế mà tôi vừa đăng cơ đã vì một người đàn bà mà mặc vi phục xuất cung đi theo nàng ta quậy phá!
Tôi không dám tưởng tượng đây là việc tôi làm ra.
Tôi càng không dám tưởng tượng cô gái nhỏ của tôi sẽ thất vọng đến nhường nào.
Mà sau đó sự kiểm soát đối với cơ thể này của tôi dường như ngày càng yếu đi.
Tôi trơ mắt nhìn mình đưa Lục Thanh Ca về cung, trơ mắt nhìn ánh sáng trong mắt cô gái nhỏ của tôi lịm dần.
Tôi tuyệt vọng giãy dụa trong thức hải nhưng tôi bị nhốt trong cái xác này, trơ mắt nhìn chủ nhân của cái xác này tùy ý làm tổn thương cô gái của tôi.
Thậm chí còn tát nàng một cái.
Đó là cô gái tôi nâng niu trên đầu quả tim mà, sao tôi có thể ra tay đánh nàng.
Sau đó nàng gọi tôi là anh Uẩn.
Nàng khóc hỏi tôi: Chúng ta sao lại trở nên thế này?
Tim tôi tan nát rồi.
Tôi muốn nói không phải như vậy, không phải như vậy đâu.
Tôi nỗ lực muốn phát ra tiếng nói, tôi nỗ lực thoát khỏi xiềng xích, nỗ lực muốn ôm nàng, tôi vuốt ve khóe môi nàng: "Kiều Kiều nhi, có đau không..."
Nàng khóc rồi.
Tôi bế nàng lên.
Đây là lần đầu tiên tôi giành lại được ý thức chủ quan của mình.
Lần thứ hai là Lý Khác gan to bằng trời dám dòm ngó nàng.
Cung nhân xì xào bàn tán gần đây Cảnh Vương thường xuyên qua lại Loan Phượng cung, lòng tôi như có kiến đục khoét, tôi muốn đến Loan Phượng cung ôm nàng vào lòng nhưng tôi không đi được.
Cho đến tối đó giữa đêm khuya Lý Khác vẫn dừng chân tại Loan Phượng cung, còn cùng nàng đàn múa hòa hợp.
Tôi vốn dĩ nên ở lại đợi Lục Thanh Ca sinh nở nhưng tôi đã thoát ra một cách gào thét, rồi đùng đùng nổi giận xách kiếm hận không thể đến Loan Phượng cung chém chết Lý Khác ngay tại chỗ.
Nàng là vợ tôi.
Tôi không cho phép bất cứ ai dòm ngó nàng.
Nhưng nàng lại kiên quyết chắn trước mặt Lý Khác.
Cuối cùng tôi vẫn không thể hạ thủ được.
Tôi biết thời gian tôi có thể giành lại quyền kiểm soát là có hạn nên tôi đau đớn gọi tên nàng hết lần này đến lần khác.
"Kiều Kiều nhi đừng khóc, anh Uẩn sẽ xót..."
"Kiều Kiều nhi, đừng rời xa ta..."
Tôi kiệt sức chìm vào giấc ngủ sâu.
Sau đó cô gái nhỏ của tôi mang thai.
Tôi hầu như đã có thể tưởng tượng được con của chúng tôi sẽ xinh đẹp, đáng yêu đến nhường nào.
Nhưng Lục Thanh Ca ép tôi phải loại bỏ đứa trẻ này, tôi trơ mắt nhìn chính mình sai người đưa tới một bát thuốc phá thai.
Tôi gào thét hung hãn trong thức hải.
Nhưng lại chẳng làm được gì cả.
Tôi phải giết nàng ta.
Tôi phải giết nàng ta!
Không.
Tôi phải giết chính mình.
Nhưng mỗi khi tôi có ý thức tự sát đầu tôi sẽ đau như bị rìu đục mở, đau đến mức tôi trực tiếp ngất lịm đi.
Về sau tôi lại chìm vào giấc ngủ sâu lần nữa, lần này tôi đã tìm thấy cách có thể giành lại quyền kiểm soát hoàn toàn, chỉ cần tôi tỉnh lại lần nữa tôi sẽ không bị kiểm soát nữa.
Cô gái nhỏ của tôi ơi, nàng đừng khóc nhé.
Nàng đợi tôi một chút, đợi tôi một chút thôi.
Đến khi tôi có ý thức trở lại nàng đã điên rồi.
Mà trên tay tôi đã nhuốm đầy máu của nhà họ Tô và nhà họ Triệu.
Tôi luống cuống chân tay, tôi kinh hoàng bất an, tôi biết nàng sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi nữa.
Nàng nói nàng hận tôi.
Nàng hận không thể bắt tôi đi chết.
Được thôi.
Đã vậy thì đợi tôi giành lại quyền ý thức hoàn toàn, lúc đó tôi sẽ để nàng đích thân giết tôi.
Trước thềm đại điển phong hậu hài cốt nhà họ Tô và nhà họ Triệu còn chưa lạnh mà Lục Thanh Ca lại kéo tôi vui vẻ thử mặc giá y, giống như việc tôi vì nàng ta mà giết bao nhiêu người, bao nhiêu người chết là lẽ đương nhiên vậy.
Nàng ta thậm chí còn cảm thấy ngọt ngào vô cùng.
Người phát cháo chữa bệnh cho bách tính là nàng ta, người vui sướng nhìn nhà họ Tô họ Triệu diệt môn cũng là nàng ta.
Thế giới của nàng ta dường như cả thế giới đều đang xoay quanh nàng ta vậy.
Lần cuối cùng là trong đại điển phong hậu.
Thái giám thân hành dâng thánh chỉ phong hậu lên, chỉ đợi ấn chương hạ xuống nàng ta sẽ là Hoàng hậu danh chính ngôn thuận.
Nhưng tôi sẽ không cưới nàng ta làm vợ đâu, tôi không bao giờ làm thế.
Vợ tôi chỉ có thể là Tô Cẩm Sắt.
Tôi tận mắt nhìn nàng trưởng thành, lại liếm máu đầu đao chỉ để cưới nàng về nhà.
Nàng rõ ràng là chấp niệm cả đời của tôi mà.
Tay tôi cầm ngọc tỷ kìm nén mãi không hạ xuống, gân xanh trên muội bàn tay lồi lên, lòng bàn tay tôi dùng sức đến run rẩy.
Lục Thanh Ca nháy mắt ra hiệu hỏi tôi: "Sao vậy? Chẳng lẽ hối hận rồi, anh hối hận rồi thì tôi không gả cho anh nữa đâu."
Tôi lạnh lùng liếc nàng ta một cái.
Một tiểu cung nữ chẳng biết từ góc nào lao đến trước mặt tôi, tôi nhận ra cô ấy, cô ấy là Kỳ Nguyệt, là tỳ nữ bên cạnh nàng.
Kỳ Nguyệt khóc quỳ trước mặt tôi: "Hoàng thượng, Loan Phượng cung cháy rồi, nương nương còn bị kẹt bên trong... Hoàng thượng, người mau đi cứu nương nương đi Hoàng thượng ơi..."
Hoàng công công quát tháo: "Gỗ đá! Ngày đại hỷ dám làm va chạm cái xú quế của Hoàng thượng nương nương! Còn không mau lôi xuống..."
Tay tôi cầm ngọc tỷ cuối cùng siết chặt, ném sang một bên: "Phóng tứ!"
Trong đại điển lập tức quỳ rạp đầy người nhưng tôi chẳng màng gì nữa rồi, tôi bước xuống thềm sải bước chạy về hướng Loan Phượng cung, phía sau Lục Thanh Ca gọi tên tôi, túm lấy tay áo tôi, tôi phũ phàng hất nàng ta ngã xuống đất...
Nhưng khi chạy đến Loan Phượng cung chỉ thấy được lửa đỏ ngợp trời.
Mà cô gái nhỏ của tôi còn ở bên trong mà, nàng có một mình thôi sẽ đau biết bao, sợ hãi biết bao...
Tôi muốn xông vào đám cháy nhưng có người ngăn tôi lại.
Tôi mạnh bạo đá văng người đó ra, khóe môi trào ra một ngụm máu tươi.
Tôi xông vào đám cháy, mặc cho lửa lớn thiêu đốt mắt mình, quần áo mình, cuối cùng đã tìm thấy bóng dáng nàng trong góc.
Khi tôi thấy toàn bộ nửa người dưới của nàng đều bị ngọn lửa thiêu rụi, trên mặt cũng đang có tàn lửa, khoảnh khắc đó tim tôi như bị ai bóp nát, nghiền nát, đau đến mức tứ chi bách cốt của tôi đều đang run rẩy co thắt.
Tôi ôm nàng vào lòng xông ra khỏi đám cháy, hết lần này đến lần khác tuyệt vọng và bất lực gọi tên nàng.
Cả thế giới của tôi đều sụp đổ trước mặt tôi rồi.
Suốt ba ngày trời tôi luôn ôm nàng trong lòng.
Giống như nếu làm vậy nàng sẽ chưa từng rời xa tôi.
Buổi tối ngày thứ ba Lục Thanh Ca rốt cuộc không ngồi yên được nữa.
Nàng ta đứng sau lưng tôi chất vấn: "Lý Uẩn, anh đang làm cái gì vậy? Anh rốt cuộc người anh yêu là cô ta hay là tôi?"
Yêu?
Thật nực cười làm sao.
Tôi bỗng hỏi: "Cô rốt cuộc là ai? Lục Thanh Ca mới tỉnh táo lại ba tháng không thể nào y thuật thuần thục như vậy được, cô rốt cuộc là ai?! Nói!"
Lục Thanh Ca ngẩn ra.
Nàng ta dường như chưa chuẩn bị kỹ để trả lời câu hỏi này, càng dường như không thích nghi được với sự lạnh lùng của tôi.
"Ta không cần biết cô là ai, tất cả kết thúc rồi..."
Tôi mạnh bạo đâm kiếm vào tim nàng ta, tôi thấy nàng ta trừng to mắt, không thể tin được, bị tổn thương và tuyệt vọng lại đau khổ nhìn tôi.
Nhưng tôi chỉ thấy vô cùng ghê tởm.
Tôi sợ nàng ta chết không thấu, tôi sợ nàng ta tiếp tục kiểm soát thể xác tôi, tôi từng nhát từng nhát đâm vào nàng ta, tôi nhìn thấy khóe miệng nàng ta nôn ra máu, nhìn thấy khuôn mặt nàng ta dần vặn vẹo, nhìn thấy nàng ta cuối cùng tắt thở.
Cuối cùng tôi dùng khăn gấm lau sạch máu trên tay và mặt, lần nữa chậm rãi đi đến bên cạnh Kiều Kiều nhi của mình, giống như lúc nhỏ vậy, dùng đầu ngón tay khẽ vuốt ve mặt nàng.
"Lý Uẩn đời này chỉ yêu Tô Cẩm Sắt."
"Nếu câu này có nửa lời giả dối thì phạt tôi không được nhập lục đạo luân hồi, mãi mãi không được siêu sinh."
Tôi nói đi nói lại hết lần này đến lần khác, hy vọng nàng có thể đáp lại tôi, hy vọng nàng có thể tin tưởng tôi.
Nhưng tôi biết.
Nàng không bao giờ nghe thấy được nữa rồi.
Tôi đâm một con dao găm vào tim mình, rồi dùng sức ôm chặt lấy nàng.
Xin lỗi nhé, nàng đừng sợ.
Anh Uẩn đến bầu bạn với nàng đây.
Tôi như đang nâng niu một mảnh sứ dễ vỡ, hết sức cẩn thận.
Mắt tôi đỏ rực, hốc mắt đã khô khốc không còn rơi nổi nước mắt.
"Kiều Kiều nhi, nàng tỉnh lại đi, anh Uẩn ở đây mà..."
"Anh Uẩn có lỗi với nàng, đều là lỗi của ta, nàng tỉnh lại đi, ta mặc cho nàng đánh mắng, mặc cho nàng chém giết có được không?"
"Chỉ cần nàng có thể tỉnh lại, anh Uẩn cầu xin nàng, cầu xin nàng đấy..."
Nhưng nàng không hề đáp lại tôi.
Khuôn mặt nhỏ nhắn vốn sinh động ấy không còn một chút sinh khí, dường như chẳng thèm mở mắt nhìn tôi lấy một lần nữa.
Tôi dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau sạch tro bụi trên mặt nàng.
Kiều Kiều nhi của tôi hồi nhỏ rất yêu cái đẹp, cho dù là đi dạo phố mua một xâu kẹo hồ lô cũng phải trang điểm cho mình thật tinh tế mới chịu ra cửa.
Nhưng bây giờ nàng quần áo bị cháy rách nát, trên người còn bị bỏng sẹo khắp nơi, ngay cả trên mặt...
Nhưng không sao hết.
Nàng luôn là cô gái xinh đẹp nhất thiên hạ, cũng là cô gái tốt nhất, tốt nhất thiên hạ.
Tôi lớn hơn nàng ba tuổi, tôi vẫn còn nhớ ngày đầu gặp nàng, nàng đang ăn vụng bánh Phù Dung trong cung của mẫu hậu.
Lúc đó nàng mới cao đến thắt lưng tôi, tôi vừa đưa tay ra là có thể chạm tới đỉnh đầu nàng.
Lông mi nàng vừa dài vừa dày, đôi mắt to ngấn nước nhìn như loài động vật nhỏ nào đó khiến người ta không kìm lòng được mà nảy sinh thương xót.
Bị tôi nhìn trộm, nàng nhỏ tuổi như thế mà cũng biết đỏ mặt.
Bàn tay nhỏ của nàng túm lấy tay áo tôi, đôi môi nhỏ có hai cái răng sún đóng mở, nhỏ giọng bảo tôi đừng nói cho Hoàng hậu di mẫu của nàng biết.
Tôi trêu nàng, bắt nàng chia cho tôi một nửa bánh Phù Dung.
Cái sinh linh nhỏ bé ấy luyến tiếc mãi hồi lâu mới miễn cưỡng chia cho tôi một chút xíu.
Thực ra tôi biết mẫu hậu vốn chẳng hề thích cái đứa nhỏ ngốc nghếch nhà họ Lục kia, ứng cử viên Thái tử phi của tôi tuyệt đối không thể là một kẻ ngốc.
Mẫu hậu ưng ý cháu gái của bà hơn, chính là cái cục bột nhỏ cao mới đến thắt lưng tôi còn thơm tho mùi sữa này.
Đứa nhỏ ngốc nghếch nhà họ Lục kia với tôi chẳng có thâm thù đại hận gì, tôi không ghét bỏ.
Nếu đổi Thái tử phi của tôi thành cục bột nhỏ này, tôi...
Tôi thật khó tưởng tượng phải đợi bao lâu nàng mới trưởng thành.
Nhưng tôi không kháng cự.
Cục bột nhỏ rất bám tôi, cũng rất nghe lời, có điều khó dỗ dành, mùa đông giá rét lại thích mặc váy áo mỏng manh, đêm khuya cứ nhất định đòi ăn bánh Phù Dung của Vọng Hương lâu.
May mà những yêu cầu này thực hiện không khó.
Lúc đó nàng mềm mại, ngọt ngào, mặc dù trên người còn nồng mùi sữa nhưng chỉ cần nàng nũng nịu với tôi, gọi tôi một tiếng anh Uẩn là tim tôi như tan chảy.
Tôi hận không thể mang tất cả trân bảo trên thế gian này đến trước mặt nàng.
Sau đó phụ hoàng ban hôn cho tôi.
Cô bé u uất không vui, bệnh một trận nằm trên giường mấy ngày cũng không chịu gặp tôi.
Thời gian đó hầu như ngày nào tôi cũng lén đi thăm nàng.
Tôi không muốn nhìn thấy nàng đau lòng buồn bã.
Không muốn nhìn thấy nàng có bất cứ chuyện gì không vui.
Chỉ cần nàng có thể cười với tôi một cái, đừng nói là dẫn quân xuất trận, cho dù là lên núi đao xuống biển lửa thì đã sao?
Tôi đều sẵn lòng.
Tôi cẩn thận cưng chiều nàng che chở nàng trưởng thành, coi nàng là người quan trọng nhất trong sinh mệnh của mình, hận không thể dâng cả trái tim đến trước mặt nàng.
Nàng xứng đáng lấy tất cả mọi thứ trên đời này để đổi lấy.
Tôi nói với nàng: "Kiều Kiều nhi là cô gái tốt nhất thiên hạ, anh Uẩn sẽ lấy cả thiên hạ làm sính lễ cưới muội làm vợ."
Biên cương ba năm, liếm máu đầu đao, mỗi lần vào sinh ra tử tôi đều lần hồi nhớ lại những bức thư tín nàng viết cho tôi mới có thể sống sót được.
Tôi biết cô gái nhỏ của tôi vẫn đang đợi tôi ở thành Trường An.
Cứ như vậy tôi càng đánh càng hăng, chỉ trong vòng ba năm ngắn ngủi đã đại bại Nam Chiếu, cuối cùng có thể khải hoàn.
Tôi không thể đợi được nữa để gặp nàng.
Nàng đã trưởng thành chưa, cao lên chưa, có phải vẫn thích dở tính khí tiểu thư không, có phải vẫn dùng giọng nói mềm mỏng gọi tôi là anh Uẩn không.
Mang theo sự mong chờ đó tôi đã trở về.
Có lẽ chuyện ngoài ý muốn duy nhất chính là tôi bị thương trên đường về, một y nữ đã cứu tôi.
Nàng ta xuất hiện một cách tình cờ trong thung lũng không bóng người đó, tình cờ cứu được tôi.
Nàng ta có đôi lông mày viễn sơn rất đẹp, y hệt như Kiều Kiều nhi của tôi vậy.
Lúc đầu tôi chỉ thấy nàng ta giống nàng chứ không hề để ý thêm.
Nếu cô gái nhỏ của tôi lớn lên, nảy nở ra thì chắc chắn còn đẹp hơn nàng ta nhiều.
Đẹp hơn nàng ta gấp ngàn lần vạn lần.
Sau đó trở về thành Trường An, trong đầu tôi chỉ một mực muốn gặp cô gái của mình.
Nhưng tôi quái dị phát hiện ra hễ cứ nghĩ đến nàng là cơn đau đầu sẽ phát tác dữ dội một cách khó hiểu, như bị rìu từng nhát từng nhát đẽo vào.
Chỉ khi gặp Lục Thanh Ca cơn đau kịch liệt đó mới dịu bớt.
Mà thật là quái quỷ, tôi đi đâu thế mà đều có thể đụng trúng nàng ta.
Nhưng trong vài lần hiếm hoi gặp gỡ Kiều Kiều nhi, rõ ràng tôi có rất nhiều, rất nhiều lời muốn nói với nàng: có ăn uống hẳn hoi không, có kén ăn không, có lại mặc váy mỏng vào mùa đông giá rét không, có chịu khó đọc sách luyện chữ không, những ngày không gửi thư cho tôi có phải ngày nào cũng nhớ tôi không...
Tôi biết Kiều Kiều nhi của tôi rất vất vả học thêu thùa may vá, tôi muốn nói với nàng rằng nàng đừng dụng công như vậy, nàng chỉ cần đứng đó thôi đã là báu vật trong lòng tôi rồi.
Nhưng những lời đó rõ ràng mỗi khi định thốt ra đều bị một niềm tin mạnh mẽ thu hồi lại...
Mỗi một lần tôi đều không thể thốt ra được.
Càng đáng sợ hơn là.
Trong đầu tôi bắt đầu dần dần bị Lục Thanh Ca chiếm trọn, nàng ta giống như một cái cây ngày càng lớn, đâm chồi nảy lộc trong não tôi và ngày càng bành trướng.
Tôi thậm chí vì nàng ta mà cãi nhau với cô gái nhỏ của mình, không muốn tin tưởng nàng.
Cảm giác này thật đáng sợ.
Tôi không kiểm soát được ý thức của mình, thậm chí đôi khi không kiểm soát được hành động của mình.
Tôi có một dự cảm.
Tôi sắp không còn là tôi nữa rồi...
Sau đó tôi đăng cơ.
Việc đầu tiên tôi vốn định làm chính là phong cô gái nhỏ của mình làm hậu.
Nhưng tôi không làm.
Tôi không những không làm mà trong đêm phong nàng làm Quý phi tôi thậm chí còn không đến Loan Phượng cung của nàng mà trực tiếp xuất cung đi tìm Lục Thanh Ca.
Tôi đúng là điên rồi.
Hồi thiếu thời tôi lập chí sau khi đăng cơ sẽ làm một vị minh quân cần chính ái dân, tôi lập chí phải bình định bốn phương, giữ cho bốn phương yên ổn, để thiên hạ thái bình, biển lặng sông trong.
Thế mà tôi vừa đăng cơ đã vì một người đàn bà mà mặc vi phục xuất cung đi theo nàng ta quậy phá!
Tôi không dám tưởng tượng đây là việc tôi làm ra.
Tôi càng không dám tưởng tượng cô gái nhỏ của tôi sẽ thất vọng đến nhường nào.
Mà sau đó sự kiểm soát đối với cơ thể này của tôi dường như ngày càng yếu đi.
Tôi trơ mắt nhìn mình đưa Lục Thanh Ca về cung, trơ mắt nhìn ánh sáng trong mắt cô gái nhỏ của tôi lịm dần.
Tôi tuyệt vọng giãy dụa trong thức hải nhưng tôi bị nhốt trong cái xác này, trơ mắt nhìn chủ nhân của cái xác này tùy ý làm tổn thương cô gái của tôi.
Thậm chí còn tát nàng một cái.
Đó là cô gái tôi nâng niu trên đầu quả tim mà, sao tôi có thể ra tay đánh nàng.
Sau đó nàng gọi tôi là anh Uẩn.
Nàng khóc hỏi tôi: Chúng ta sao lại trở nên thế này?
Tim tôi tan nát rồi.
Tôi muốn nói không phải như vậy, không phải như vậy đâu.
Tôi nỗ lực muốn phát ra tiếng nói, tôi nỗ lực thoát khỏi xiềng xích, nỗ lực muốn ôm nàng, tôi vuốt ve khóe môi nàng: "Kiều Kiều nhi, có đau không..."
Nàng khóc rồi.
Tôi bế nàng lên.
Đây là lần đầu tiên tôi giành lại được ý thức chủ quan của mình.
Lần thứ hai là Lý Khác gan to bằng trời dám dòm ngó nàng.
Cung nhân xì xào bàn tán gần đây Cảnh Vương thường xuyên qua lại Loan Phượng cung, lòng tôi như có kiến đục khoét, tôi muốn đến Loan Phượng cung ôm nàng vào lòng nhưng tôi không đi được.
Cho đến tối đó giữa đêm khuya Lý Khác vẫn dừng chân tại Loan Phượng cung, còn cùng nàng đàn múa hòa hợp.
Tôi vốn dĩ nên ở lại đợi Lục Thanh Ca sinh nở nhưng tôi đã thoát ra một cách gào thét, rồi đùng đùng nổi giận xách kiếm hận không thể đến Loan Phượng cung chém chết Lý Khác ngay tại chỗ.
Nàng là vợ tôi.
Tôi không cho phép bất cứ ai dòm ngó nàng.
Nhưng nàng lại kiên quyết chắn trước mặt Lý Khác.
Cuối cùng tôi vẫn không thể hạ thủ được.
Tôi biết thời gian tôi có thể giành lại quyền kiểm soát là có hạn nên tôi đau đớn gọi tên nàng hết lần này đến lần khác.
"Kiều Kiều nhi đừng khóc, anh Uẩn sẽ xót..."
"Kiều Kiều nhi, đừng rời xa ta..."
Tôi kiệt sức chìm vào giấc ngủ sâu.
Sau đó cô gái nhỏ của tôi mang thai.
Tôi hầu như đã có thể tưởng tượng được con của chúng tôi sẽ xinh đẹp, đáng yêu đến nhường nào.
Nhưng Lục Thanh Ca ép tôi phải loại bỏ đứa trẻ này, tôi trơ mắt nhìn chính mình sai người đưa tới một bát thuốc phá thai.
Tôi gào thét hung hãn trong thức hải.
Nhưng lại chẳng làm được gì cả.
Tôi phải giết nàng ta.
Tôi phải giết nàng ta!
Không.
Tôi phải giết chính mình.
Nhưng mỗi khi tôi có ý thức tự sát đầu tôi sẽ đau như bị rìu đục mở, đau đến mức tôi trực tiếp ngất lịm đi.
Về sau tôi lại chìm vào giấc ngủ sâu lần nữa, lần này tôi đã tìm thấy cách có thể giành lại quyền kiểm soát hoàn toàn, chỉ cần tôi tỉnh lại lần nữa tôi sẽ không bị kiểm soát nữa.
Cô gái nhỏ của tôi ơi, nàng đừng khóc nhé.
Nàng đợi tôi một chút, đợi tôi một chút thôi.
Đến khi tôi có ý thức trở lại nàng đã điên rồi.
Mà trên tay tôi đã nhuốm đầy máu của nhà họ Tô và nhà họ Triệu.
Tôi luống cuống chân tay, tôi kinh hoàng bất an, tôi biết nàng sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi nữa.
Nàng nói nàng hận tôi.
Nàng hận không thể bắt tôi đi chết.
Được thôi.
Đã vậy thì đợi tôi giành lại quyền ý thức hoàn toàn, lúc đó tôi sẽ để nàng đích thân giết tôi.
Trước thềm đại điển phong hậu hài cốt nhà họ Tô và nhà họ Triệu còn chưa lạnh mà Lục Thanh Ca lại kéo tôi vui vẻ thử mặc giá y, giống như việc tôi vì nàng ta mà giết bao nhiêu người, bao nhiêu người chết là lẽ đương nhiên vậy.
Nàng ta thậm chí còn cảm thấy ngọt ngào vô cùng.
Người phát cháo chữa bệnh cho bách tính là nàng ta, người vui sướng nhìn nhà họ Tô họ Triệu diệt môn cũng là nàng ta.
Thế giới của nàng ta dường như cả thế giới đều đang xoay quanh nàng ta vậy.
Lần cuối cùng là trong đại điển phong hậu.
Thái giám thân hành dâng thánh chỉ phong hậu lên, chỉ đợi ấn chương hạ xuống nàng ta sẽ là Hoàng hậu danh chính ngôn thuận.
Nhưng tôi sẽ không cưới nàng ta làm vợ đâu, tôi không bao giờ làm thế.
Vợ tôi chỉ có thể là Tô Cẩm Sắt.
Tôi tận mắt nhìn nàng trưởng thành, lại liếm máu đầu đao chỉ để cưới nàng về nhà.
Nàng rõ ràng là chấp niệm cả đời của tôi mà.
Tay tôi cầm ngọc tỷ kìm nén mãi không hạ xuống, gân xanh trên muội bàn tay lồi lên, lòng bàn tay tôi dùng sức đến run rẩy.
Lục Thanh Ca nháy mắt ra hiệu hỏi tôi: "Sao vậy? Chẳng lẽ hối hận rồi, anh hối hận rồi thì tôi không gả cho anh nữa đâu."
Tôi lạnh lùng liếc nàng ta một cái.
Một tiểu cung nữ chẳng biết từ góc nào lao đến trước mặt tôi, tôi nhận ra cô ấy, cô ấy là Kỳ Nguyệt, là tỳ nữ bên cạnh nàng.
Kỳ Nguyệt khóc quỳ trước mặt tôi: "Hoàng thượng, Loan Phượng cung cháy rồi, nương nương còn bị kẹt bên trong... Hoàng thượng, người mau đi cứu nương nương đi Hoàng thượng ơi..."
Hoàng công công quát tháo: "Gỗ đá! Ngày đại hỷ dám làm va chạm cái xú quế của Hoàng thượng nương nương! Còn không mau lôi xuống..."
Tay tôi cầm ngọc tỷ cuối cùng siết chặt, ném sang một bên: "Phóng tứ!"
Trong đại điển lập tức quỳ rạp đầy người nhưng tôi chẳng màng gì nữa rồi, tôi bước xuống thềm sải bước chạy về hướng Loan Phượng cung, phía sau Lục Thanh Ca gọi tên tôi, túm lấy tay áo tôi, tôi phũ phàng hất nàng ta ngã xuống đất...
Nhưng khi chạy đến Loan Phượng cung chỉ thấy được lửa đỏ ngợp trời.
Mà cô gái nhỏ của tôi còn ở bên trong mà, nàng có một mình thôi sẽ đau biết bao, sợ hãi biết bao...
Tôi muốn xông vào đám cháy nhưng có người ngăn tôi lại.
Tôi mạnh bạo đá văng người đó ra, khóe môi trào ra một ngụm máu tươi.
Tôi xông vào đám cháy, mặc cho lửa lớn thiêu đốt mắt mình, quần áo mình, cuối cùng đã tìm thấy bóng dáng nàng trong góc.
Khi tôi thấy toàn bộ nửa người dưới của nàng đều bị ngọn lửa thiêu rụi, trên mặt cũng đang có tàn lửa, khoảnh khắc đó tim tôi như bị ai bóp nát, nghiền nát, đau đến mức tứ chi bách cốt của tôi đều đang run rẩy co thắt.
Tôi ôm nàng vào lòng xông ra khỏi đám cháy, hết lần này đến lần khác tuyệt vọng và bất lực gọi tên nàng.
Cả thế giới của tôi đều sụp đổ trước mặt tôi rồi.
Suốt ba ngày trời tôi luôn ôm nàng trong lòng.
Giống như nếu làm vậy nàng sẽ chưa từng rời xa tôi.
Buổi tối ngày thứ ba Lục Thanh Ca rốt cuộc không ngồi yên được nữa.
Nàng ta đứng sau lưng tôi chất vấn: "Lý Uẩn, anh đang làm cái gì vậy? Anh rốt cuộc người anh yêu là cô ta hay là tôi?"
Yêu?
Thật nực cười làm sao.
Tôi bỗng hỏi: "Cô rốt cuộc là ai? Lục Thanh Ca mới tỉnh táo lại ba tháng không thể nào y thuật thuần thục như vậy được, cô rốt cuộc là ai?! Nói!"
Lục Thanh Ca ngẩn ra.
Nàng ta dường như chưa chuẩn bị kỹ để trả lời câu hỏi này, càng dường như không thích nghi được với sự lạnh lùng của tôi.
"Ta không cần biết cô là ai, tất cả kết thúc rồi..."
Tôi mạnh bạo đâm kiếm vào tim nàng ta, tôi thấy nàng ta trừng to mắt, không thể tin được, bị tổn thương và tuyệt vọng lại đau khổ nhìn tôi.
Nhưng tôi chỉ thấy vô cùng ghê tởm.
Tôi sợ nàng ta chết không thấu, tôi sợ nàng ta tiếp tục kiểm soát thể xác tôi, tôi từng nhát từng nhát đâm vào nàng ta, tôi nhìn thấy khóe miệng nàng ta nôn ra máu, nhìn thấy khuôn mặt nàng ta dần vặn vẹo, nhìn thấy nàng ta cuối cùng tắt thở.
Cuối cùng tôi dùng khăn gấm lau sạch máu trên tay và mặt, lần nữa chậm rãi đi đến bên cạnh Kiều Kiều nhi của mình, giống như lúc nhỏ vậy, dùng đầu ngón tay khẽ vuốt ve mặt nàng.
"Lý Uẩn đời này chỉ yêu Tô Cẩm Sắt."
"Nếu câu này có nửa lời giả dối thì phạt tôi không được nhập lục đạo luân hồi, mãi mãi không được siêu sinh."
Tôi nói đi nói lại hết lần này đến lần khác, hy vọng nàng có thể đáp lại tôi, hy vọng nàng có thể tin tưởng tôi.
Nhưng tôi biết.
Nàng không bao giờ nghe thấy được nữa rồi.
Tôi đâm một con dao găm vào tim mình, rồi dùng sức ôm chặt lấy nàng.
Xin lỗi nhé, nàng đừng sợ.
Anh Uẩn đến bầu bạn với nàng đây.
Truyện Được Đề Xuất Khác
Tổng Tài Hối Hận: Vợ Cũ Đã Lên Máy Bay
Tác giả: Tây Thi cô nương
Độc Mỹ Nữ Đại Gian Thần Tạo Phản
Tác giả: Diệc Ngũ Diệc Thập
Con Gái Nuôi Tỷ Phú: Trọng Sinh Trả Thù Bằng Sự Đổi Vai
Tác giả: Nekoya