🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Siêu tiết kiệm và tiện lợi cho cả gia đình với dòng giấy vệ sinh treo tường TopGia làm từ bột giấy thiên nhiên an toàn, thiết kế 4 lớp dày dặn, siêu dai với tận 1280 tờ cho bạn thoải mái sử dụng!
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Tôi không muốn bước tiếp một mình nữa. Như vậy đau khổ quá. Tôi muốn sớm gặp được cha, gặp cậu, gặp di mẫu, tôi muốn sà vào lòng họ nói với họ rằng Kiều Kiều nhi ở thế gian này đã chịu biết bao uất ức... Tôi còn muốn gặp Lý Khác. Tôi phải chân thành nói với anh ấy một câu xin lỗi, vì tôi thật không đáng mà. Còn có Lý Uẩn. Còn có Lý Uẩn nữa. Tôi muốn hắn phải nhớ kỹ tôi. Mãi mãi nhớ kỹ tôi. Chính hắn đã phụ tôi, chính hắn đã có lỗi với tôi. Ngũ tạng lục phủ dường như lại đau âm ỉ, cơ thể lúc nào cũng đang chịu một sự dằn vặt. Tôi mặt trắng bệch nuốt vị tanh ngọt trong cổ họng xuống, bước đi gian nan đến trước ngọn nến, cầm đuốc âm thầm châm lửa. Ánh nến rạng rỡ. Soi sáng khuôn mặt trắng bệch của tôi. Tôi dùng lửa nến châm vào màn giường, rèm châu, bình phong, sập mềm từng thứ một, mặc cho ngọn lửa ngày càng lớn, cuối cùng giường chiếu, ghế gỗ, tủ kệ thảy đều bốc cháy ngùn ngụt. Tôi nghe thấy tiếng cung nhân bên ngoài kêu cứu hỏa. Tôi thấy vô số cung nữ thái giám bưng chậu nước tràn về phía này. Nhưng không kịp nữa rồi. Lửa lớn đã thiêu rụi cả Loan Phượng cung, ngọn lửa đã bén tới vạt áo tôi, tôi có thể cảm nhận được làn da mình đang bị lửa đốt nhưng tôi dường như đã không còn thấy đau nữa. Có máu tươi từ miệng tôi trào ra xối xả, tôi không còn chống đỡ nổi nữa, rũ rượi vịn lấy chiếc ghế bên cạnh ngã xuống đất. Trong lúc thẫn thờ tôi dường như thấy một bóng hình mặc hỷ bào màu đỏ tươi lảo đảo chạy về phía mình. Cách một màn lửa ngợp trời tôi khó lòng nhìn rõ thần sắc của hắn. Nhưng tôi biết. Nhất định là tôi nhìn nhầm rồi. Lý Uẩn sao có thể xuất hiện ở đây chứ. Hôm nay là ngày đại hỷ của hắn mà. Thiếu niên lang của tôi cuối cùng đã được toại nguyện, cưới người con gái hắn yêu làm vợ rồi. Nhất định là giả. Là ảo giác. Tôi thấy bóng hình ảo giác đó như điên cuồng muốn xông vào đám cháy nhưng bị cung nhân ngăn lại. Tôi thấy hắn hung hãn đá văng một tên cung nhân. Tôi thấy hắn trước màn lửa ngợp trời phun ra một ngụm máu tươi. Cũng là giả thôi. Là tôi nhìn nhầm rồi. Trên người hắn dường như còn mặc áo cổn miện màu đỏ dùng cho đại điển, đầu đội kim tương châu, thắt lưng quấn cửu lưu ngọc, đẹp y như vô số lần trong mộng của tôi. Chỉ tiếc là... màu đỏ rực rỡ ấy đời này tôi không mặc lên người được nữa rồi. Tôi bỗng nhớ lại năm ấy hắn đi xa biên ải, tôi đã gửi cho hắn từng bức thư tín. "Gió có hẹn hoa chẳng lỡ, năm tháng gấm hoa biết nơi nào. Hoàng hôn buông ráng hồng độ, nhớ chàng sáng sáng lại đêm đêm." "Từ sau khi biệt ly nhớ lúc tương phùng, mấy hồi hồn mộng cùng chàng chung." Hồi nhỏ thích thơ của một người, hưng phấn viết trên giấy rằng: "Nhân sinh nhược chỉ như sơ kiến, hà sự thu phong bi họa phiến." Lại chẳng biết câu sau là: "Đẳng nhàn khước biến cố nhân tâm, khước đạo cố nhân tâm dị biến." Tôi bỗng nhớ lại tiệc mừng công năm ấy hắn thắng trận trở về. Tối hôm đó tôi đã trang điểm cho mình thật đẹp, tôi muốn hắn thấy dáng vẻ xinh đẹp của tôi khi trưởng thành. Nhưng tôi trưởng thành rồi... hắn lại không cần tôi nữa. Tôi lại nhớ lại ngày ấy trước cửa Huyền Vũ giữa trời tuyết trắng xóa, hắn đã nhìn tôi dịu dàng đến thế, cho dù tuyết rơi ngập trời cũng không thổi tan được tình ý trong mắt hắn. Tôi tin lúc đó hắn nhất định là yêu tôi. Giống như tôi cũng kiên định yêu hắn vậy. Hắn từng cùng tôi nấu rượu thanh mai, cũng từng vì tôi cưỡi ngựa dẫm nát biên quan. Tôi cũng từng dùng sự ngưỡng mộ và yêu mến vô hạn mong chờ hắn có thể bình an khải hoàn. Đến lúc đó chúng tôi có thể trở thành đôi phu thê khiến cả thiên hạ phải ngưỡng mộ. Nhưng tôi biết. Thiếu niên lang của tôi thực ra đã chết lâu rồi. Đã chết vào ba năm trước, chết trên chiến trường biên cương. Kẻ trở về chỉ là một cái xác không hồn có dung mạo y hệt hắn mà thôi. Còn bây giờ tôi đi gặp anh ấy đây. Ngọn lửa vô tri vô giác đã cháy đến gò má tôi. Khóe môi tôi an nhiên cong lên, lặng lẽ nhắm mắt lại. Trong lúc thẫn thờ tôi dường như lại nghe thấy anh ấy dịu dàng nói bên tai: Đợi ta trở về. Được thôi. Tôi đợi. Lần sau không được nói lời không giữ lời nữa nhé. ... Thiếp vờn thanh mai tựa tường ngắn, chàng cưỡi ngựa trắng cạnh dương liễu. Tường đầu ngựa trên xa nhìn nhau, vừa thấy biết chàng liền đứt ruột. Người thiếu nữ chớm nở tình đầu ấy mãi mãi không đợi được vị thiếu niên lang nói sẽ cưới nàng về.