🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Siêu tiết kiệm và tiện lợi cho cả gia đình với dòng giấy vệ sinh treo tường TopGia làm từ bột giấy thiên nhiên an toàn, thiết kế 4 lớp dày dặn, siêu dai với tận 1280 tờ cho bạn thoải mái sử dụng!
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Cha tôi là quân nhân thô kệch, sao nuôi ra được đứa con gái dịu dàng tinh tế, tôi hay đòi chém đòi giết cũng là do thấy nhiều rồi. "Như vậy cũng tốt." Nguyên Kỳ nói: "Làm Hoàng hậu, không sợ thấy máu cũng không phải chuyện xấu." Lời này nghe cứ như thể tôi thực sự đã giết người vậy. Tôi phản bác: "Thần thiếp chưa từng..." "Trẫm biết." Nguyên Kỳ nói: "Trẫm chỉ là... nhắc nhở Hoàng hậu một câu thôi." Lúc đó tôi không hiểu ẩn ý trong lời nói của hắn. Nhưng vì thái y nói bệnh đã khỏi, Nguyên Kỳ tự nhiên phải kiểm nghiệm, hậu cung lâu ngày không có người mới, Nguyên Kỳ đã để mắt tới một nữ tỳ gảy tì bà. Cô ruột tức đến vỗ đùi: "Nương nương sao có thể để người ta nẫng tay trên như vậy." Tôi buồn cười: "Hắn có được hay không còn chưa biết, vội vàng cái gì." Cô nói: "Thái y đều là những kẻ tinh đời, dám để Bệ hạ thử thì chắc chắn là đã khỏi rồi." Chuyện này tôi thực ra biết rõ, nhưng vì cái danh nghĩa "thử" này mà tôi luôn thấy lấn cấn trong lòng. Ngày hôm sau tôi đã gặp vị mỹ nhân mới này, Nguyên Kỳ cùng cô ta ngắm trăng ở ngự hoa viên, tôi đến không đúng lúc nhưng đã chạm mặt thì đành đâm lao phải theo lao mà ngồi xuống. Mỹ nhân hành lễ với tôi, tôi gật đầu, bảo cô ta gảy một khúc nghe thử. Nguyên Kỳ hỏi: "Hoàng hậu muốn nghe khúc gì?" Tôi nói: "Nghe khúc Quảng Lăng Tán đi." Mỹ nhân lúng túng nhìn tôi, Nguyên Kỳ cười lớn bảo: "Hoàng hậu thật là..." rồi nói với mỹ nhân: "Cứ gảy một khúc nào nàng thạo nhất là được." Tôi cười không nói gì thêm. Tì bà tôi nghe hay nhất là do Lý Nhược gảy, bà ta cầm kỳ thi họa món nào cũng thông thạo, đến giờ vẫn chưa ai vượt qua được. Dứt khúc nhạc, Nguyên Kỳ hỏi tôi: "Hoàng hậu có muốn gảy không?" "Thần thiếp không biết." Nguyên Kỳ chống cằm liếc tôi một cái, bộ dạng rõ ràng là không tin, tôi không còn cách nào đành cầm lấy tì bà nói: "Gảy không hay, Bệ hạ đừng chê cười là được." Nguyên Kỳ gật đầu. Tiếng đàn của tôi quả thật không ra sao, lúc Lý Nhược gảy tôi có học theo vài lần, thích nhất là khúc Thanh Bình Lạc. Nghe nhạc nhớ người, chẳng biết Nguyên Kỳ có phải cũng nghĩ đến Lý Nhược không, khi khúc nhạc kết thúc hắn cứ thẫn thờ nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm. Tôi khó hiểu quay đầu đi. Nguyên Kỳ nở nụ cười rạng rỡ: "Đây là lần thứ hai trẫm nghe Hoàng hậu gảy nhạc." Còn có lần thứ nhất sao? "Hoàng hậu chắc không nhớ đâu, nàng từng gảy cho Thái hậu nghe một lần, trẫm lúc đó đứng ngoài cửa cũng đã nghe thấy." Tôi nhớ rồi. Thái hậu lâm bệnh tôi vào cung thăm, mẹ tôi rất được lòng Thái hậu nên bà cũng rất quý tôi. Tôi vì muốn dỗ bà vui nên đã gảy khúc nhạc vừa mới học được, chính là khúc Thanh Bình Lạc này, nhưng tiếng tì bà rời rạc như cưa gỗ làm Thái hậu cười đến thắt ruột, bảo tôi sau này đừng bao giờ gảy nữa. Tôi nói: "Nếu không phải vì hoàn cảnh không hợp, con đã múa cho Thái hậu xem đoạn thương pháp con vừa học." Thái hậu ngạc nhiên: "Cha con vậy mà lại để con học cái đó sao?" Tôi thì thầm: "Con lén học đấy, cha con không biết đâu." Thái hậu lại được một trận cười lớn. Tôi hoàn toàn không biết Nguyên Kỳ lúc đó cũng đứng ngoài cung. "Những chuyện Hoàng hậu không biết đâu chỉ có một hai việc này." Nguyên Kỳ cảm thán, đứng dậy nói: "Trời tối rồi, Hoàng hậu nghỉ ngơi sớm đi." Nói xong hắn dắt mỹ nhân rời đi, để lại mình tôi đầy hoang mang. Mùa hè đằng đẵng, tì bà mỹ nhân cũng chỉ được Bệ hạ sủng ái trong ba tháng. Chuyện này tôi nhìn rất thoáng, Cao Phi lại đầy vẻ đắc ý, đúng rồi, giờ bà ta không phải Cao Phi mà là Cao Quý phi rồi, anh trai bà ta trị thủy có công, Bệ hạ ban ân thăng vị cho bà ta. Bà ta gặp chuyện vui nên sắc mặt càng thêm kiều diễm, đến cung tôi với vẻ mặt hớn hở nói về hộp đông châu Bệ hạ mới ban cho, hỏi tôi nên làm thành thứ gì thì đẹp. Tôi nói: "Đông châu quý giá, kết thành chuỗi hạt là tốt nhất." Cao Quý phi nói: "Ý kiến Hoàng hậu rất hay, nhưng thần thiếp đã có một chuỗi hạt đông châu rồi nên không muốn làm thêm cái nữa." "Thần thiếp vừa hay có làm mấy đôi giày, hay là đính lên giày đi, Hoàng hậu thấy sao?" Trong lòng đã có ý định rồi thì còn đến hỏi tôi làm gì. Tôi thờ ơ đáp: "Ý hay đó." Chỉ là quá xa xỉ. Viên trân châu giá trị liên thành thế kia, tôi chẳng nỡ đính lên mặt giày đâu. Tôi ngáp một cái, Cao Quý phi tinh ý hỏi: "Nương nương mệt rồi sao?" Tôi gật đầu: "Dạo gần đây chẳng hiểu sao lúc nào cũng thấy buồn ngủ." Sắc mặt Cao Quý phi thay đổi: "Nương nương chẳng lẽ là có hỷ sự?" Tôi ngẩn người rồi phì cười: "Tất nhiên là không phải." Cao Quý phi lo lắng thái quá rồi. Nếu tôi mang thai thì đương nhiên tốt, nhưng không có tôi cũng chẳng vội, vì cả cung này cũng chẳng ai mang thai, ai sinh con thì cũng đều tính là con của tôi cả. Nhưng đúng là tôi rất hay ngủ. Cô ruột không yên tâm, tìm thái y đến khám cho tôi, cũng chẳng khám ra bệnh gì, chỉ nói mùa hè hay buồn ngủ cũng là chuyện thường, kê đơn thuốc cho tôi uống. Uống thuốc vào tôi thấy đắng ngắt tận cổ họng. Ban đêm Nguyên Kỳ đến thăm, thấy tôi đang uống thuốc hắn mím môi, cho người lui ra rồi đi đến bên giường hỏi tôi thế nào. Bộ dạng đó của hắn làm ai không biết lại tưởng tôi sắp chết đến nơi. Tôi cười: "Dáng vẻ này của Bệ hạ cứ như thể thần thiếp mệnh chẳng còn bao lâu." Nguyên Kỳ quở trách: "Nói bậy." "Hoàng hậu phải sống thọ trăm tuổi." Lời này nghe thật đa tình, tôi không ngờ hắn lại phản ứng như vậy, ngẩn ra một lát rồi nói: "Bệ hạ, thần thiếp nói đùa thôi mà." Nguyên Kỳ nói: "Trẫm không nói đùa, Hoàng hậu nhất định phải thọ trăm tuổi, sau này dù trẫm không còn nữa, Hoàng hậu còn phải làm Thái hậu, Thái hoàng thái hậu." Hồi nhỏ tôi thấy làm Thái hậu đúng là công việc tốt nhất trần đời, giờ nhìn lại chỉ thấy cười cho sự vô tri thời trẻ. "Thần thiếp nhớ Thái hậu." Tôi nói: "Hồi đó Thái hậu hay bảo: Thái tử điện hạ còn nhỏ mà đầu óc nặng nề quá, bà ước gì có thể vay của cháu một chút vô tri thì hay biết mấy." Nguyên Kỳ ngạc nhiên: "Hoàng tổ mẫu chưa bao giờ nói với trẫm chuyện đó."