🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Phải lòng ngay từ cái nhìn đầu tiên với má hồng kem OFÉLIA Lolli Liquid Blush, chất kem mướt mịn như tan vào da cho hiệu ứng đôi má ửng hồng tự nhiên, trong trẻo đúng chuẩn nàng thơ.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
"Ai đến cũng không gặp." Hắn khựng lại một chút, hỏi: "Ai đến?" "Hoàng hậu nương nương đến ạ." Tôi và Nguyên Kỳ nhìn nhau trân trối. "Bệ hạ vạn phúc." Tôi hành lễ. Nguyên Kỳ ngẩn ra, dường như đang xác định xem tôi là thật hay giả, hồi lâu mới khẽ ho một tiếng, đứng dậy đi về phía tôi hỏi: "Hoàng hậu sao lại đến đây." Tôi nói nhớ Bệ hạ vất vả nên đặc biệt mang canh sâm tới. Nói rồi tôi đưa liễn trà qua, Nguyên Kỳ không nhận, chỉ tay lên bàn nói: "Hoàng hậu cứ để đó đi." Tôi mím môi đặt xuống. Có lẽ vì có tôi ở đó, Nguyên Kỳ không ngồi nữa mà cứ đi quanh bàn, vừa đi vừa nói Hoàng hậu có lòng. Tôi muốn thân cận với hắn, hắn đi thì tôi cũng đi theo, thế là hai chúng tôi đi vòng quanh cái bàn được ba vòng. Nguyên Kỳ có thấy kỳ lạ không thì tôi không biết, nhưng tôi thấy hành động này quá nực cười, bèn đứng lại hỏi: "Bệ hạ không uống sao?" Nguyên Kỳ liếc tôi một cái, lại nhanh chóng quay đi, bảo: "Uống ngay đây." Tôi cứ thế im lặng chờ đợi, Nguyên Kỳ không còn cách nào, bưng liễn trà lên uống cạn một hơi. "Nóng!" Tôi vừa dứt lời, đã thấy Nguyên Kỳ như con mèo bị kim đâm, lập tức dựng đứng lông tóc, phù phù thổi hơi thè lưỡi. Tôi giật mình, vội chạy lại định giúp hắn xem thế nào. "Không, không cần." Nguyên Kỳ né tôi, hốt hoảng lùi lại phía sau, tôi lại tiến tới, tay hắn vô tình gạt đổ cả đống tấu chương trên bàn. Tuyết rơi trắng đất. Tôi đứng ngẩn ra đó, cố nhịn để không khóc. Thật quá bắt nạt người khác. Làm Hoàng hậu đến nước này thì uất ức quá rồi. Nguyên Kỳ chắc cũng biết mình quá đáng, lần đầu tiên tôi thấy hắn lúng túng, hồi lâu mới nói: "Hoàng hậu đừng trách, là..." Nguyên nhân là gì, hắn là Hoàng đế tự nhiên sẽ không nói với tôi, tôi hít mũi một cái, cũng không làm mình làm mẩy khóc nháo. Thân là Hoàng hậu phải có phong thái của Hoàng hậu. Hồi lâu tôi gật đầu nói: "Là thần thiếp thất lễ." Sau đó cúi xuống nhặt tấu chương. Nguyên Kỳ cũng cúi xuống nhặt cùng. Việc duy nhất Đế hậu cùng làm với nhau, ngoài chén rượu giao bôi ngày đại hôn, lại là cùng nhau nhặt tấu chương, đúng là chuyện chưa từng có. Nhặt xong quyển cuối cùng, tôi đặt tấu chương lên bàn, Nguyên Kỳ nói: "Làm phiền Hoàng hậu rồi." Tôi uể oải đáp một tiếng không dám, cúi người lấy lại liễn trà rỗng. Thứ này để đây cũng chướng mắt, thà mang đi cho xong. Lúc cúi xuống, lọn tóc tôi lướt qua mu bàn tay Nguyên Kỳ, mu bàn tay hắn lập tức run bắn lên, rồi tôi thấy vô số nốt da gà dày đặc nổi lên như măng mọc sau mưa. "Chuyện này..." Tôi hơi kinh ngạc ngẩng đầu nhìn hắn, Nguyên Kỳ lập tức xoay người quay lưng lại với tôi: "Cái đó, Hoàng hậu lui xuống trước đi, trẫm còn phải phê tấu chương." Tôi "ồ" một tiếng, đi được hai bước lại đột nhiên xoay người giả vờ vấp ngã, ngã không lệch một phân vào lòng Nguyên Kỳ. Nguyên Kỳ cứng đờ người, sau đó đỡ tôi dậy, dặn tôi cẩn thận. Tôi nói vâng. Nếu tôi không nhìn thấy đôi tai đỏ rực của hắn, thì chuyện này dường như cũng chẳng có gì to tát. Nhưng vì tôi đã thấy, nên không khỏi nghĩ ngợi thêm. Đường đường là Hoàng đế, chứ có phải chàng trai mới lớn đâu, sao lại sợ sự gần gũi của tôi như tránh tà vậy, tôi vừa đi vừa nhớ lại, dường như ngày đại hôn cũng không thấy hắn có chứng bệnh này. "Đột nhiên lại không được sao?" Tôi thầm nghĩ. Về cung tôi liền sai người mang đến Sổ khởi cư (nhật ký sinh hoạt của vua) nửa năm gần đây. Nguyên Kỳ trong nửa năm này vậy mà không triệu kiến bất kỳ phi tần nào, trên Sổ khởi cư chỉ có tên tôi, nhưng lần nào Ngài đến chỗ tôi, trời đất chứng giám, hai chúng tôi đều nằm ngủ rất ngay ngắn. Tôi bắt đầu suy ngẫm. Chứng bệnh này chắc không phải bệnh cũ, nếu không đã chẳng có Đại hoàng tử yểu mệnh, hơn nữa đêm đại hôn mọi chuyện vẫn bình thường. Không phải bệnh cũ, vậy là bệnh mới phát? Đã có bệnh thì Nguyên Kỳ không thể không tìm thái y, thế là tôi lại bảo Thái y viện trình sổ khám mạch bình an nửa năm qua lên. Người khám cho Hoàng đế là một thái y trẻ tuổi, họ Vũ. "Vũ thái y?" Tôi nhìn hắn từ trên xuống dưới, ừm, đúng là rất trẻ, gương mặt còn đầy nét trẻ con, nếu không phải ở trong cung tôi sẽ tưởng là thiếu gia nhà nào. "Vâng." Vũ thái y quy củ hành lễ, dường như không hiểu sao tôi lại tìm hắn, bèn mạo muội hỏi: "Không biết Nương nương triệu hạ quan đến có điều gì sai bảo?" Tôi nói: "Không có việc gì, chỉ là thấy gần đây Bệ hạ ăn uống không ngon, gọi ngươi đến hỏi thăm chút." Vũ thái y: "Bệ hạ mọi chuyện đều tốt, còn việc Nương nương nói Ngài chán ăn có lẽ là do trời nắng nóng." "Bệ hạ xưa nay không chịu được nóng sao?" "Vâng, Bệ hạ thích mát mẻ." Tôi vẫy tay ra hiệu hắn lại gần một chút. Vũ thái y thận trọng xáp lại, cảnh giác hỏi: "Nương nương?" Tôi cúi người ghé sát tai hắn nói nhỏ: "Ta muốn Vũ thái y phối cho bổn cung một ít thuốc!" "..." Vũ thái y há hốc mồm: "Ý Nương nương là?" Tôi nói ngươi cũng biết đấy, bổn cung là Hoàng hậu, vì giang sơn xã tắc, phải có tử duệ mới xứng đáng với thiên hạ. Vũ thái y há hốc miệng. Tôi mỉm cười: "Vũ thái y không nghe nhầm đâu, bổn cung chính là ý đó." Tôi chính là cái ý đó. Vũ thái y chắc bị tôi dọa cho mất mật, vội vàng cáo từ.