🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Trâm Cài Tóc Cho Nữ Chất Lượng Cao Phong Cách Vintage Hoa Tua Rua Phong Cách Cổ Xưa Kẹp Tóc
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Tôi chỉ cảm thấy, hắn không nên đồng ý để tôi làm Thái tử phi này. Hắn không đồng ý thì tôi còn có thể là chính mình, hắn đồng ý rồi thì sau này tôi chỉ có thể làm đồng minh của hắn. Nhưng tôi không muốn làm người đồng minh của Hoàng đế. "Điện hạ nên chọn một nữ tử như Lý Nhược làm vợ, làm Thái tử phi." Nguyên Kỳ ngẩn ra, dường như không ngờ tôi lại táo bạo như vậy. Chính tôi cũng giật mình kinh ngạc, nhưng không hề hối hận, bướng bỉnh cứng đầu không chịu thua. Nguyên Kỳ im lặng nhìn tôi một cái, rồi bất chợt mỉm cười: "Lý Nhược đã là Quảng Bình Vương phi rồi, A Thả sau này đừng nói lời như vậy nữa." Tôi dù sao cũng không gan to bằng trời, hắn vừa dứt lời tôi liền vội vàng gật đầu muốn bỏ đi. "Còn nữa-" Nguyên Kỳ gọi tôi lại: "Sau này đừng có tùy tiện leo cây nữa, dù sao thân phận của muội giờ đã khác rồi." Hắn nói xong liền bước vào cung Thái hậu, để lại mình tôi đứng trên bậc thang dài mà tim đập loạn xạ. Hắn thực ra chuyện gì cũng biết. Tôi và hắn ban hôn mới được hai tháng thì Tiên đế băng hà, gặp lúc quốc tang, cha tôi thừa cơ dâng sớ xin hoãn hôn ước, để tôi ở lại phủ thêm ba năm nữa. Ba năm sau, tôi được kiệu rước qua cửa Thái Cực vào cung, trực tiếp làm Hoàng hậu. Cha tôi nói: "Như vậy oai phong hơn làm Thái tử phi nhiều." Cha tôi toại nguyện, nhưng trong triều không chỉ một lần có người phản đối chuyện này, Nguyên Kỳ đã một tay dẹp bỏ mọi lời ra tiếng vào. Nên tôi nghĩ hắn có thích tôi. Nhưng sự yêu thích của hắn cũng giống như sự yêu thích của tôi, trao đi không nhiều. "A Thả đang nghĩ gì vậy?" Nguyên Kỳ đột nhiên dịu dàng hỏi tôi. Có lẽ hôm nay trong cung thực sự yên tĩnh, thi thoảng có tiếng chim hót, hoa rụng đầy sân, ngọn cây rung rinh theo gió, làm người ta chìm vào những hồi ức cũ. "Thiếp đang nghĩ, Bệ hạ có lẽ nên tuyển tú rồi." Nguyên Kỳ ngẩn người. Tôi quay đầu nhìn hắn, mỉm cười nói: "Người trong hậu cung quá ít, Bệ hạ hiện giờ vẫn chưa có tử duệ, nên rộng nạp tú nữ vào cung để kéo dài huyết thống hoàng gia." Nguyên Kỳ: "... Hoàng hậu thật chu đáo." Tôi đáp vâng, Nguyên Kỳ thở dài một tiếng, hắn ngước nhìn mái hiên rồi khẽ cười: "Cũng tốt." Hắn nói: "Có Hoàng hậu ở đây, trẫm lúc nào cũng yên tâm." Có hắn ở đó, tôi cũng luôn yên tâm. Hậu cung không cần những tình ái thừa thãi, mọi thứ cứ như thế này là vừa vặn nhất. Cha tôi trấn giữ biên cương cả đời, cuối cùng cũng được an hưởng tuổi già. Tôi giữ đúng bổn phận, cả đời được bình an vô sự. Vị trí Hoàng hậu trung cung này, tôi nhất định phải ngồi thật lâu, thật vững, sau này sẽ là Thái hậu, Thái hoàng thái hậu. Còn về Nguyên Kỳ, sử sách sẽ lưu danh hắn, tôi nghĩ đó chắc chắn là một vị minh quân nghìn thu, công lao đặt trên vạn dân. Trong thâm cung này, chúng tôi đều sẽ đạt được điều mình muốn.