🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Hô biến" đôi môi trở nên căng mọng và tràn đầy sức sống với son bóng Maybelline Lifter Gloss chứa thành phần Hyaluronic Acid giúp dưỡng ẩm chuyên sâu, mang lại hiệu ứng môi mướt mịn tự nhiên như những viên kẹo ngọt.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Hầu phủ bị vây ngày đêm đều có binh lính canh giữ người nhà họ Tống toàn bộ vào ngục bị giam giữ trong căn ngục canh gác nghiêm ngặt nhất. Thông địch phản quốc. Cái mũ tày trời cứ thế chụp xuống. Người tinh mắt đều nhìn ra được Tĩnh An Hầu hai năm nay dần rút lui khỏi triều đình tránh xa vòng xoáy ban đầu chính là đang minh triết bảo thân (giữ mình sáng suốt). Nói cách khác thế hệ đực rựa phủ Tĩnh An Hầu một người ẩn cư một người tàn tật. Nhà họ Tống trên triều đình coi như chẳng còn sóng gió gì nữa. Theo lý mà nói Tĩnh An Hầu đã làm đến mức này dù sao cũng là tước hầu Thánh thượng chẳng có lý do gì dồn vào đường cùng khả năng duy nhất —— là cuộc liên hôn đó. Tân đế không thể rời xa nhà họ Chu nhưng lại kiêng dè thế lực của nhà họ Chu trong quân vốn định đợi lần này Chu Sở đại thắng trở về sẽ ban công chúa cho hắn để hắn làm phò mã cũng là nhân cơ hội trói buộc lợi ích giữa nhà họ Chu và hoàng thất. Không ngờ nhà họ Tống và nhà họ Chu thần tốc tổ chức tiệc định thân ý định phò mã thế là tan thành mây khói. Chu Sở có thành thân hay không không phải quan trọng nhất quan trọng nhất là cô dâu họ Tống. Hoàng đế ban đầu đối với người nhà họ Tống vẫn rất hài lòng. Tĩnh An Hầu biết điều hiểu lúc nào nên xuất hiện lúc nào nên rút lui Tống Phương càng là tấm gương để khuyến khích tướng sĩ vì nước ra sức ông thậm chí định sau này tìm cơ hội phong thêm cho Tĩnh An Hầu một hư hàm. Chỉ là cuộc hôn nhân này đến không đúng lúc chút nào. Hắn Chu Sở lấy ai cũng được dù văn hay võ dù kinh diễm hay tầm thường hoàng đế đều chẳng có ý kiến gì thậm chí còn ban cho phủ Tuy Viễn Hầu mấy rương quà mừng. Nhưng quyết định không thể là người nhà họ Tống. Người nhà họ Tống tay không thực quyền nhưng tầm ảnh hưởng trong dân gian là cực lớn. Danh hiệu văn từ phú lệ (lời văn hoa mỹ giàu sang) của Tĩnh An Hầu lừng lẫy bốn phương sự tích thiếu niên anh hùng của Tống Phương càng là nhà nhà đều biết. Thế lực của Tống gia và Chu gia một khi kết hợp mối đe dọa đối với ngai vàng của ông sau này là không cần bàn cãi. Xích đạm? Trung tâm? (Lòng đỏ? Lòng trung?) Có gì bảo đảm không? Năm năm mười năm hay hai mươi năm? Hoàng đế không có thời gian để kiểm nghiệm. Thứ ông muốn chưa bao giờ là lời nói tâm can của lão thần trung hậu thứ ông muốn là vĩnh tuyệt hậu hoạn (mối họa sau này dứt hẳn) đổi lại bằng sự nhuốm máu. Tay mắt của nhà họ Chu ở kinh thành hành động rất nhanh ngày thứ năm sau khi sự việc xảy ra Tuy Viễn Hầu ở nơi cách xa kinh thành ngàn dặm đã nhận được tin Tống gia gặp chuyện. Gân xanh trên tay nổi lên tờ thư gần như bị bóp biến dạng. Vài nhịp thở sau lại một lần nữa được giơ lên góc tờ giấy tuyên thành bén lửa giận cứ thế bị đốt thành tro. Ý của Thánh thượng vị hầu gia tâm tư thâm trầm này hiểu rất rõ. Đối với hoàng đế sự kiêu dũng của nhà họ Chu là một con dao hai lưỡi dùng tốt thì có thể thu phục thành trì mở mang bờ cõi. Dùng không tốt một chút sơ sẩy là có thể lung lay chính mình họa đến bản thân. Dưới một người trên vạn người sợ nhất điều gì? Là sự kiêng dè. Sự nghi ngờ của hoàng đế chưa bao giờ nhẹ hơn bất kỳ một thám tử Đại Lý Tự nào ngược lại còn nặng hơn nhiều. Ông ta nghi ngờ một phần kẻ làm thần tử phải cẩn thận mười phần. Chỉ cần đi sai một bước là có nguy cơ tru di cửu tộc. Ông hiểu rõ thứ trên vai mình gánh vác cũng biết hoàng đế coi trọng điều gì vì vậy nhiều năm qua cẩn thận từng li từng tí sợ một chút đại ý đổi lại nỗi hối hận cả đời. Chẳng ngờ cuối cùng lại liên lụy đến Tống gia. Đặt bút Tuy Viễn Hầu viết vài bức thư đơn giản dặn dò bạn cũ ở kinh thành chiếu cố nhiều cho người nhà họ Tống rồi thả chim bồ câu đưa thư. Ánh trăng như nước bóng tre in chồng chất lên nhau. Người nhà họ Tống không ngoại lệ toàn bộ vào ngục. Chu Sở vẫn đang ở trong quân cùng phó quan bàn bạc chiến thuật mới hắn không nhìn thấy chim bồ câu đưa thư càng không nhìn thấy thư tới. Tuy Viễn Hầu không biết mở lời thế nào thậm chí nảy ra ý định cứ thế giấu con trai. Nhưng biết hay không biết rốt cuộc chỉ là vấn đề thời gian Chu Sở rốt cuộc cũng sẽ có ngày biết được chân tướng. Chỉ là Tuy Viễn Hầu không ngờ ngày đó lại đến nhanh như vậy. Hai tháng sau khi Tống gia vào ngục lại có thánh chỉ tới. Là đạo khẩu dụ. Vị đại công công trong cung bôn ba hơn nửa tháng rốt cuộc cũng đến được Mạc Bắc gặp Tuy Viễn Hầu cũng chẳng hàm hồ sau vài câu hàn huyên đơn giản liền bắt đầu truyền dụ. Giọng của đại công công giòn tan tiếng lại vừa cao vừa mảnh. "Phụng thiên thừa vận hoàng đế chiếu viết Tĩnh An Hầu Tống Hành thông địch phản quốc cả phủ Tĩnh An Hầu theo tội xử trảm tước bỏ hiệu tước con cháu đời sau vĩnh viễn không được làm quan!" "Đích nữ phủ Tĩnh An Hầu Tống Y Xuân xét thấy đã đính hôn với phủ Tuy Viễn Hầu là người của phủ Tuy Viễn Hầu đặc cách tha tội lưu đày." Ông ta vừa dừng lại liền có người hầu hiểu chuyện trong phủ dâng tiền trà nước lên đại công công cân nhắc phần lượng này lập tức cười đến híp cả mắt thế là lại nịnh nọt vài câu. "Ái chà hầu gia đúng là nhận được thánh quyến (sự sủng ái của thánh thượng) lớn lao quá cơ cái vị hoàng thượng này biết Tống cô nương và hầu phủ có quan hệ nên đặc ý nới lỏng đấy." "Hầu gia chắc hẳn đã nghe tin từ sớm rồi nhỉ? Tạp gia biết ngài và Tĩnh An Hầu quan hệ tốt nhưng thế sự chính là thế này đây nói đổi là đổi chẳng có chuẩn mực gì cả." "Hầu gia có được phần thánh sủng này của hoàng thượng cứ đợi những ngày tốt lành phía sau đi!" Đại công công nói xong cũng không rườm rà hành lễ rồi quay người đi luôn. Độc nhất để lại những người nhà họ Chu với sắc mặt khác nhau trong sảnh đường. Chu Sở trên mặt chẳng có gì bất thường chỉ một mình ngồi trong góc một ngụm trà một ngụm rượu. Nam nhi trong quân đều phải dính chút rượu. Chu Sở không ghét uống rượu nhưng chẳng thích thưởng trà.