🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Phải lòng ngay từ cái nhìn đầu tiên với má hồng kem OFÉLIA Lolli Liquid Blush, chất kem mướt mịn như tan vào da cho hiệu ứng đôi má ửng hồng tự nhiên, trong trẻo đúng chuẩn nàng thơ.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Lo lắng hiệu suất làm việc của Tống phủ thậm chí còn chuẩn bị sẵn cả những vật dụng nhà gái cần luôn. Cứ như vậy dưới sự chung sức đồng lòng của người nhà họ Chu và người nhà họ Tống thời gian chuẩn bị tiệc định thân được rút ngắn đáng kể, "nạp thái, vấn danh, nạp cát, nạp trưng" một hơi hoàn thành. Đầu óc Tống Y Xuân còn chưa kịp phản ứng thì trên người đã mặc lên bộ lục thường. Định thân dù sao cũng khác với thành thân nên trang phục cũng có sự khác biệt. Nhưng quần áo của cô dù không có đường kim mũi chỉ phức tạp như giá y nhưng thành phẩm lại chẳng thua kém chút nào về sự tinh tế. Người thực hiện là lão thợ may của phủ Tĩnh An Hầu, chất liệu với họa tiết tường vân bát tiên làm nền được cắt may vừa vặn lại kết hợp với thêu hoa văn bác cổ khiến dáng vẻ thiếu nữ như nước, mày mắt hóa thành sóng. Như đóa phù cừ chi hà của lịch, u lan bạch chỉ chi phân phương. Khách khứa qua lại không ai không ngưỡng mộ nhà họ Chu thu được một nàng dâu hiền. Lộ diện ở tiền sảnh xong liền chẳng còn việc gì cần Tống Y Xuân ứng phó, con gái nhà lành da mặt mỏng nhanh chóng chạy như bay về viện Tương Vân. Cả phủ từ trên xuống dưới đều đang bận rộn Tống Y Xuân một mình ngồi trong phòng nghịch chiếc lược được tặng trong nghi thức sáng nay. Chạm khắc tinh xảo long phụng trình tường. "Kết phát dữ quân tri, tương dĩ yếu chung lão." (Kết tóc cùng chàng hay, nguyện cùng sống đến già.) Bất chợt nghĩ đến ý nghĩa mỗ mỗ giảng khi đưa chiếc lược tay Tống Y Xuân bỗng run lên một cái. Chiếc lược rơi xuống đất đang định nhặt thì đã có người nhanh tay hơn. Ngọc sơn khuynh đảo. Đập vào mắt là một mảng đỏ rực rỡ động lòng người. Con ngươi người đàn ông sâu thẳm nếp mí nhạt, đuôi mắt cong ưu mỹ mày mắt bình thản như đầm sâu. Kim quan hoa phục giống như đất trời non sông được nhuộm đỏ bởi ánh hoàng hôn càng làm tôn lên làn da trắng trẻo nhưng lại không có vẻ nhợt nhạt. Cô hơi mất tự nhiên quay đầu đi. "Sao nào? Tránh tôi à?" Chu Sở lại tiến gần thêm một bước. "Làm gì có?" Tống Y Xuân ép mình đối diện với đôi mắt hắn. Chu Sở đặt chiếc lược đó lại vào tay cô. "Không có là tốt rồi hy vọng lần sau tôi quay lại cũng đừng có tránh tôi." Thông thường Tống Y Xuân hay phải tranh luận với hắn vài câu. Tuy nhiên lần này cô lại nghe ra một ý nghĩa khác từ câu nói này. "Anh lại sắp đi à? Đi đâu?" Chu Sở bị cô hỏi đến mức khựng lại trong lòng thấy có chút buồn cười nhướng mày hỏi ngược lại. "Cô nói xem?" Tống Y Xuân thấy đầu óc mình hôm nay chẳng được linh hoạt cho lắm... "Vâng Chu tiểu tướng quân là tiểu nhân quên mất." "Ngài đây là thiếu niên tướng quân oai phong lắm bận rộn vì nước ra sức mà." Tống Y Xuân không biết hôm nay làm sao nữa rõ ràng trong lòng không nghĩ như vậy nhưng lời nói ra lại cứ kỳ kỳ. May mà Chu Sở có vẻ không để ý. Hắn lại tiến thêm một bước tay phải chống lên bàn trang điểm của cô cằm khẽ chạm vào trán cô Tống Y Xuân cả người gần như tựa hẳn vào trong lòng hắn. Động tác này nhìn qua khá mang tính xâm chiếm nhưng Chu Sở có ý kiểm soát khoảng cách giữa hai người nên Tống Y Xuân không thấy bị mạo phạm. Hơi thở của người đàn ông phả vào mặt Tống Y Xuân nơi đầu mũi quanh quẩn mùi tuyết tùng thanh khiết nhất thời chỉ thấy cảm quan bị phóng đại vô hạn đầu óc như muốn đình công. Hơi thở phả ra nóng hổi. Mà cái nóng đó nhanh chóng từ những giọt li ti hội tụ thành dòng chảy cô cảm thấy máu toàn thân mình đang cuộn trào. Kim quang thụy giang nguyệt lạc mãn hồ hồng nhật phá thủy. Cô gái nghe thấy nhịp tim mình đập thình thình. "Tống Y Xuân đợi tôi về." "Ngày Bắc cảnh đại thắng tết Nguyên Tiêu năm sau." "Tôi tới cưới cô." Trong lòng cô rất loạn nhưng cứ quỷ xui thần khiến mà đáp lời. "Được."
Chu Sở trước khi đi có hỏi Tống Y Xuân ngày xuất quân cô có đến tiễn không. Tống Y Xuân trong lòng nghĩ giờ họ cũng là quan hệ định thân rồi không lâu sau sẽ thành thân. Hắn sẽ trở thành chồng cô cô cũng sẽ trở thành vợ hắn. Yêu cầu của chồng vợ có lý do gì mà không đồng ý chứ? Nghĩ như vậy liền nhận lời. Sau bữa tối cô tiễn Chu Sở đến cuối hẻm. Đám trẻ ăn xin xung quanh rất đông đều biết gần đây đa số là nhà quyền quý ở nên cứ canh giờ mà đến cầu may. Bình thường có thị vệ hầu phủ đuổi đi nhưng hôm nay khác thường đa số nhân mã đều ở trong phủ bảo vệ nên mới cho đám trẻ ăn xin này cơ hội. Chu Sở suốt chặng đường bảo vệ cô đi. Đám lưu dân ăn xin đó thấy thanh kiếm trong tay Chu Sở đều chẳng dám động đậy thu mình trong góc tường run rẩy đến một ánh mắt cũng chẳng dám liếc qua. Trong số họ từ người già bệnh nặng yếu ớt đến đứa trẻ mới học đi người nào người nấy mặt vàng vọt hốc hác đôi mắt to đến đáng sợ nhưng nhìn lại khô héo. "Thế đạo loạn rồi." "Tôi không có ở kinh bảo vệ tốt bản thân." Chu Sở thu kiếm lại nhưng người vẫn che chắn kỹ phía trước một bàn tay vòng qua nắm lấy cổ tay cô. Tống Y Xuân đi phía sau nhỏ giọng phàn nàn. "Chu Sở tôi có phải trẻ con nữa đâu có gì mà phải lo?" "Hơn nữa đợi anh đánh xong trận về chẳng phải đều tốt rồi sao." Chỉ là lời còn chưa dứt cô liền thấy tay mình bị thắt chặt. Chu Sở không biết làm sao lại tăng thêm lực đạo dắt cô rẽ vào một lối hẻm khác ngữ khí đầy sự nghiêm túc. "Nghe tôi nói đây."