🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Muốn làm gà ủ muối ngon chuẩn vị tại nhà thì nhất định phải có bảo bối bột gia vị Bu Phương Ẩm Thực này nhé. Chỉ với một hộp 333g, bạn có thể chế biến được tận 3 đến 4 con gà (dưới 1kg/con), giúp thớ thịt đậm đà, da vàng ươm bắt mắt mà không cần nêm nếm cầu kỳ. Thành phần tự nhiên, an toàn, mang đến hương vị đặc trưng khó cưỡng, ăn là ghiền ngay lập tức!
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Giọng nói hơi khàn run rẩy. “Trước khi đi nước ngoài. Tôi gửi tin nhắn cho em. Nhưng em ngay cả một lời níu kéo cũng không nói. “Đợi đến khi tôi quay về. Em đã biến mất rồi. “Không biết từ khi nào. Tôi cứ như một người ngoài cuộc trong cuộc đời em. Có cũng được, không có cũng không sao. “Em sinh con không nói cho tôi biết. Em bỏ con chạy trốn cũng giấu tôi. Tôi là hồng thủy mãnh thú (tai họa lớn) sao? Khiến em lần lượt bỏ chạy?” Tôi nhìn nước mắt mình nhỏ xuống sàn nhà. Tạo thành những vệt nước. “Tin tức khách sạn. Là tôi đưa cho tòa soạn của em.” Tôi ngước mắt nhìn anh ấy. Nhíu mày. Tôi đã ăn dưa của chính mình thì thôi đi. Anh ấy còn tự mình ra mặt tự bóc phốt sao? “Ai bảo em lại chạy trốn.” Nói ra câu này. Anh ấy cười. Một nụ cười bi thương. “Vậy Tống Thi thì sao? Ngay cả Summer cũng nói anh muốn tìm mẹ kế cho nó rồi.” Tôi vẫn không thể lờ đi cặp đôi này của Thẩm Dực. “Đôi khi tôi đưa Summer đến phim trường. Nên họ khá quen thuộc. “Tôi và Tống Thi chỉ là mối quan hệ hợp tác. Hôm ở khách sạn. Là cô ta nhận được tin. Tự mình chạy đến khách sạn.” “Vậy tại sao anh không thanh minh?” Tôi không thể bình tĩnh được. Vì Thẩm Dực muốn tính nợ cũ. Thì tính cho triệt để đi. “Em có quan tâm không?” Trong mắt Thẩm Dực. Tôi hẳn là một người phụ nữ đầy mưu mô giống như lời mẹ anh ấy nói. Tôi còn bỏ rơi con trai ruột của mình. Càng không thể tha thứ. Tôi vốn muốn bồi dưỡng tình cảm với Summer thêm một thời gian. Mới tìm một cơ hội thích hợp. Nói cho bé biết. Tôi chính là mẹ ruột của bé. Nhưng hiện thực lại không như tôi mong muốn. Ngày hôm sau. Mẹ của Thẩm Dực đã tìm đến nhà tôi. So với sáu năm trước. Thời gian không để lại nhiều dấu vết trên khuôn mặt bà. Bà dẫn theo mấy người vệ sĩ. Không mời mà đến. Vô cùng ghét bỏ nhìn căn phòng cho thuê của tôi. “Cô Hạ. Mấy ngày nay làm phiền cô chăm sóc cháu trai tôi rồi. Đây coi như là thù lao cho cô.” Tôi nhìn số tiền trên bàn. Đột nhiên hiểu ra hành động Summer tối qua đưa tiền cho tôi. Muốn dùng tiền mua một người mẹ vĩnh viễn ở bên bé là từ đâu mà ra. “Tôi không cần tiền của bà. Mời bà rời khỏi nhà tôi.” Tôi che chắn Summer phía sau. Mục đích của bà Thẩm rất rõ ràng. “Vậy được. Vậy tôi đưa cháu đi trước. Summer. Đi thôi. Về nhà với bà nội.” Bà Thẩm ra hiệu với Summer. Nhưng lại bị đứa bé từ chối. Bé ôm chặt chân tôi. Mắt đã hơi đỏ hoe. Bé đương nhiên không hiểu những khúc mắc giữa người lớn chúng tôi. Nhưng bé hẳn hiểu. Bà nội của bé đến để chia cắt chúng tôi. “Con không muốn về nhà. Mẹ là do con tự dùng tiền mua. Con muốn ở nhà mẹ.” Bà Thẩm không cho tôi và con quá nhiều cơ hội. Trực tiếp bảo vệ sĩ bế đứa bé lên. Chuẩn bị đi ra ngoài. “Mọi người đang làm gì?” Giọng Thẩm Dực vang như tiếng chuông. Summer như thấy được cứu tinh. Vùng vẫy chạy đến bên cạnh Thẩm Dực. “Bố. Bố không đến nữa. Bà nội sẽ chia cắt con với mẹ mất.” Thẩm Dực cách một khoảng nhìn tôi một cái. Trong mắt anh ấy có cảm xúc tôi không thể đọc được. Bị chính con trai mình nhìn thấy cảnh này. Lại còn bị cháu trai tố cáo. Bà Thẩm có chút mất mặt. Bà ho nhẹ hai tiếng: “Con đến đúng lúc lắm. Mẹ nói cho con biết. Là người phụ nữ này dụ dỗ Summer. Summer nhà mình mấy ngày nay đều sống trong căn nhà nhỏ như thế này. Không biết đã chịu bao nhiêu ấm ức.” “Mẹ. Miên Miên là mẹ ruột của Thiên Thiên!” Thẩm Dực nói. “Con vừa gặp người phụ nữ này là lại hồ đồ rồi sao? Một người phụ nữ như vậy. Con còn bảo vệ cô ta?” Thẩm Dực ôm đứa bé lên. Chậm rãi đi đến bên cạnh tôi. Mặt không đổi sắc: “Con đến là để chống lưng cho cô ấy. Không phải đến để nghe mẹ nói đạo lý.” Bà Thẩm: “Mẹ nhất định phải đưa Summer về nhà.” Thẩm Dực bất lực thở dài. Nháy mắt với tôi. Rồi bảo người khác bế Summer đi. Tuy tôi rất không nỡ. Nhưng cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn bà Thẩm đưa con đi. Trước khi bà Thẩm rời đi. Bà trừng mắt nhìn tôi một cái.