Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
"Bản cung... vừa nãy luôn ở cùng Cố đại nhân, chắc chắn không phải ngài ấy làm." Ta không nhịn được liếc nhìn Cố Ngôn một cái, đôi mắt ấm áp của hắn cũng đang nhìn ta. "Hơn nữa, Cố đại nhân vừa nhìn đã biết là chính nhân quân tử, sao có thể làm chuyện bỉ ổi như vậy..." "Không phải...", Trần Tuân còn định nói gì đó. Hoàng huynh xua tay, ngắt lời: "Đã tìm một vòng rồi, đều không thấy ai làm. Có lẽ là đám phi tặc đó. Gần đây Đông Cung không được yên tĩnh, đêm xuống luôn có mấy tên trộm nhép lén lút." Nói đến đây hoàng huynh nổi giận, đập mạnh xuống bàn một cái, chấn động đến mức trong bữa tiệc im phăng phắc. "Bản cung nuôi bao nhiêu thị vệ thế này không biết để làm gì! Truyền lệnh xuống, tất cả thị vệ Đông Cung phạt bổng lộc ba tháng, sau này tăng cường tuần tra, nếu còn có tên trộm nào làm người bị thương hay trộm đồ, thì tất cả cút khỏi Đông Cung hết cho ta!" Trần Tuân vẫn không chịu bỏ qua. Mãi đến khi thị vệ tìm thấy quần áo trả lại cho hắn, Trần Tuân mới chịu thôi. Tan tiệc, ta vô thức đi tìm bóng dáng Cố Ngôn, nhưng hắn đã biến mất rồi. Lúc này hoàng huynh kéo ta lại, nói nhỏ: "Đi theo ta." Ta theo hoàng huynh đi vào nội thất, những người xung quanh đều im lặng lui xuống. "Sao vậy?", ta thản nhiên ngồi xuống một bên. Hoàng huynh hơi giận: "Muội lấy quần áo của Trần Tuân làm gì?" "À đúng rồi! Hoàng huynh, muội nói huynh nghe, tên khốn Trần Tuân đó vừa nãy ở sau hòn non bộ tằng tịu với tì nữ của huynh đấy!" Hoàng huynh thở dài một tiếng: "Đó là ta cố ý sắp xếp. Muội động vào quần áo của Trần Tuân, bị hắn phát hiện. Hắn ngược lại còn diễn một màn khổ nhục kế, muốn cắn ngược lại ta." Ta bỗng nhiên nghĩ ra: "Tiểu Ngọc đâu? Muội lệnh cho nàng đi tìm huynh, nàng đâu rồi?" Hoàng huynh liếc ta một cái: "Cũng may người bên cạnh ta thông minh, nàng đã bị ta chặn lại, bây giờ đang ở trong xe ngựa của muội." Nghe thấy Tiểu Ngọc bình an, ta mới yên lòng. "Vị Cố đại nhân đó, là người mới bên cạnh huynh à?", ta ướm hỏi. "Hắn là tân khoa trạng nguyên, đối với ta rất trung thành.", hoàng huynh nhếch môi, "Sao nào? Bị hắn mê hoặc rồi à?" "Muội làm gì có? Muội chỉ hỏi thôi mà." Ta thẹn thùng. Hoàng huynh thong thả nói: "Hắn là một khúc xương khó gặm đấy. Trước đó phụ hoàng có ý định ban hôn, hắn nói cái gì mà tính mạng đã hứa cho một vị ân công, chuyện hôn sự không thể tự mình quyết định." Ân công? Hứa mạng? "Huynh ấy thật sự nói vậy sao?" Hoàng huynh thấy ta vô cùng để tâm, liền nói thêm nhiều: "Đúng vậy. Hắn nói mình không cha không mẹ, sau này nhất định phải tìm được ân công, phụng thờ như cha anh, thường trực bên cạnh." Chẳng trách trông quen mắt thế. Hóa ra... Cố Ngôn chính là tên mặt trắng năm đó. Ơn một giọt nước phải báo đáp bằng một dòng suối. Nếu ta đã cứu hắn, vậy để hắn ở bên cạnh ta cũng là điều nên làm. Có điều không cần thiết để hắn biết bản công chúa chính là "ân công" vừa lùn vừa béo năm đó. Ta thường xuyên đến phủ hoàng huynh để chặn Cố Ngôn. Hắn lại cứ hễ nhìn thấy ta là lui bước rời đi. Cái tên ngốc Cố Ngôn này thật kỳ lạ, rõ ràng hôm ép ta vào gốc cây thân mật lưu luyến như thế, sao ta chủ động tìm hắn mà hắn cứ trốn tránh mãi vậy? "Công chúa, thần lúc đó do bất đắc dĩ, không còn cách nào mới mạo phạm công chúa." "Công chúa, nam nữ thụ thụ bất thân. Giữa thanh thiên bạch nhật, người đừng có quàng cổ thần nữa." "Công chúa... như vậy không được..." Nhìn vẻ mặt thẹn thùng phẫn nộ của hắn, ta ngược lại càng thêm hưng phấn... hì hì hì. Hôm nay ta chặn hắn ở hoa viên Đông Cung. Cố ý cả người mềm nhũn, dán sát vào người hắn. Hắn lại diễn trò trinh tiết liệt nam, nói chỉ sợ sẽ phụ lòng ta. Vốn là muốn dẫn dắt hắn, để hắn biết báo ơn và thành thân có thể vẹn cả đôi đường. Ta cố tình nũng nịu, dịu dàng hỏi: "Ngài đi báo ơn và việc phụ lòng ta thì có liên quan gì đến nhau?" Không ngờ hắn bi thương nói: "Ân công người ấy... người ấy muốn ta làm thái giám." Ờ. Không phải. Lúc đó ta không có ý này... Cái tên ngốc Cố Ngôn này hiểu lầm rồi. Nhưng ta không thể giải thích. Ta không muốn hắn biết hồi nhỏ ta là một "nữ Trương Phi". Từ đó về sau, ta tăng cường quyến rũ... à không, tăng cường nỗ lực đối xử tốt với hắn. Ta không tin, đối mặt với sự dịu dàng của bản công chúa, hắn còn có thể giữ mình như ngọc kiên định không dời mà đi làm thái giám được. Kinh thành thời tiết khô hanh, cứ cách mấy ngày ta lại chọn một ít hoa quả tươi sai người đem đến phủ Cố Ngôn. Cố Ngôn sống thanh liêm kín tiếng, tiểu sai trong phủ chỉ có vài người, đối mặt với uy nghiêm của bản công chúa, họ không dám không nhận. Ta còn đặc biệt tìm người may cho hắn mấy bộ quần áo, màu tro thuốc lá, màu trắng lụa, màu xanh trúc, đều là những kiểu dáng hợp với vẻ thanh tú thư sinh của hắn. Thấy ta đích thân mang quần áo sang, trên khuôn mặt như ngọc trắng của Cố Ngôn hơi ửng hồng. Hắn u u nói: "Công chúa, người đích thân đến tệ xá e là sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của người." Ta không quan tâm nói: "Thì đã sao, dù sao bản cung cũng để mắt đến ngài rồi, bọn họ có nói lời ra tiếng vào thì càng chứng tỏ chúng ta là một đôi." Ta lắc lắc quần áo trong tay: "Đây là quần áo ta đích thân sai người may đấy, bình thường ngài mặc giản dị quá. Mau xem xem ngài có thích không!" Cố Ngôn khó xử nói: "Thần không thể nhận." Ta nhướng mày: "Vậy ta sẽ đi mách hoàng huynh chuyện ngài đè ta lên cây." Cố Ngôn vươn tay nhận lấy quần áo: "Đa tạ công chúa đã quan tâm." Hắn giống như một con búp bê vậy, ngoan ngoãn nghe lời mặc thử từng bộ quần áo cho ta xem. Con mắt nhìn của bản công chúa đúng là tốt, quả nhiên tuấn tú y như ta tưởng tượng.