🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Áo khoác cổ tròn tay dài thiết kế cardigan - Áo len dệt với họa tiết cardigan, phong cách Hàn Quốc, tính bao dung mạnh mẽ
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Chân trời hửng sáng, hơi sương ẩm lạnh buổi sớm vẫn chưa tan, ta kéo theo cung nữ Tiểu Ngọc thân cận nhất bên mình, khoác thêm một chiếc áo choàng màu trơn, lặng lẽ trèo lên xe ngựa. Xe ngựa lắc lư đi ra khỏi cung. Ta khá thận trọng, xe dừng lại hồi lâu, xác nhận xung quanh không có ai hai chúng ta mới trèo xuống. Trong kịch bản nói dân gian có chợ búa, có tửu lầu, có cửa tiệm, có tài tử giai nhân, có văn nhân mặc khách. Xung quanh ta trống huếch trống hoác, đến một bóng người cũng không có. Ngõ nhỏ quanh co khúc khuỷu. Giấy dán cửa sổ, cửa trước của nhà dân đều khác hẳn trong cung, vô cùng cũ kỹ. Ta và Tiểu Ngọc, một thấp một cao, một béo một gầy, đứng trên con đường nhỏ vắng vẻ, trong lòng không khỏi cảm thấy rợn người. Tiểu Ngọc nhìn quanh bốn phía, cúi người nói nhỏ vào tai ta: "Công chúa, chỗ này đáng sợ quá. Chúng ta quay lại xe ngựa đi, đợi lát nữa phu xe quay lại, bảo ông ta đưa chúng ta về cung." Trong lòng ta không vui: "Khó khăn lắm mới ra ngoài được, sao có thể lập tức về cung? Gần đây chắc chắn có người, hỏi người ta xem quanh đây có chỗ nào chơi vui. Chơi xong rồi chúng ta lại quay về xe ngựa." "Công chúa chuyện này..." Lông mày và mắt Tiểu Ngọc nhăn nhúm lại một chỗ, đầy vẻ lo lắng. Ta ngắt lời: "Ở ngoài đừng gọi ta là công chúa." Tiểu Ngọc há miệng còn muốn nói thêm gì đó. Đột nhiên, cuối ngõ truyền đến tiếng động, giống như thứ gì đó ngã xuống đất, sau đó lại là mấy tiếng động trầm đục liên tiếp. Ta đắc ý nói: "Ngươi xem, đây chẳng phải có người rồi sao!" Chẳng kịp xem phản ứng của Tiểu Ngọc thế nào, ta vội vàng chạy về hướng có tiếng động. Đến cuối ngõ, rẽ một cái, ta nhìn thấy bốn năm gã đàn ông vây thành một vòng, đang đá túi bụi vào người đang co rúm dưới đất. Người đó chắc là bị trói chặt hai chân, bịt miệng, bất động, chỉ có thể phát ra mấy tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Ờ... Họ đang bận, ta tốt nhất là không nên làm phiền các đại hán này. Vừa định quay đầu chạy thì nghe thấy bọn họ mắng chửi om sòm. "Trông cái bộ dạng này, nhìn cái là biết ngay một ngôi sao chổi!" "Mới đến chưa được mấy ngày đã gây ra chuyện, cứ đánh chết quách cho xong!" "Ngày nào cũng nhìn cái mặt thối kia của nó, lão tử sớm đã muốn đập nó rồi!" Sao ra đến ngoài cung rồi mà vẫn gặp phải những kẻ tiểu nhân nông cạn thô bỉ, lấy tướng mạo để đánh giá người khác thế này? Nỗi khổ của hắn ta đều hiểu. Chỉ có điều ta là công chúa, không ai dám đánh ta. Nếu như ta cũng là một bình dân, liệu có phải sẽ...... Tiểu Ngọc thở hổn hển chạy đến bên cạnh ta, nhìn thấy cảnh hỗn loạn, lập tức sợ đến trắng bệch mặt, túm lấy cánh tay ta muốn kéo ta đi. Không được! Cho dù ta là bình dân cũng không thể vì diện mạo mà bị bắt nạt! Thoát khỏi bàn tay kìm kẹp của Tiểu Ngọc, ta hét lớn về phía mấy người kia: "Dừng tay!" "Đứa con nít ranh! Cút xa ra! Làm lão tử giật mình!" Tiểu Ngọc rõ ràng còn sợ hơn cả ta, nhưng đối mặt với sự vô lễ của gã đàn ông, nàng lập tức lớn tiếng quát tháo: "Láo xược!" Tuy ta không mặc quần áo để lộ thân phận. Nhưng áo choàng trong cung dùng loại lụa là thượng hạng, thêu thùa của danh gia. Đứng ở đó, rõ ràng là gia thế không tầm thường. Cộng thêm tiếng quát của Tiểu Ngọc, họ chắc là tưởng ta là tiểu chủ nhân của nhà quyền quý nào đó. Nhìn người đang thoi thóp dưới đất, ta nghiêm giọng nói: "Thả hắn ra!" Gã đại hán đứng ngoài cùng nghếch cổ, đầy vẻ tự tin: "Nó là người hầu được bán vào viện này, chúng tao muốn làm gì thì mày không quản được!" "Ngươi mua bao nhiêu tiền, ta trả gấp đôi, bán hắn cho ta!" Mấy người đó nhìn nhau, như thể đang dùng ánh mắt trao đổi gì đó, hồi lâu sau, vẫn là gã đại hán đó nói: "Hai mươi lượng bạc! Ngươi đưa hai mươi lượng bạc ta sẽ bán nó cho ngươi!" Mẫu phi chưa bao giờ cho ta tiền, ta không biết hai mươi lượng bạc là bao nhiêu. Trên người ta chỉ có hai chiếc vòng tay vàng, bốn chiếc nhẫn vàng. Ta chậm rãi quay người, tháo xuống một chiếc vòng vàng, vén một góc áo choàng, khẽ hỏi Tiểu Ngọc: "Ngươi xem cái này đủ hai mươi lượng bạc không?" Tiểu Ngọc vẻ mặt khó xử: "Cái này... cái này hơi quá nhiều rồi." Đủ là được. Ta đưa chiếc vòng vàng ra trước mắt họ. Gã đại hán cứng giọng bảo mấy người kia canh chừng ta thật chặt, không được để ta chạy thoát. Hắn vội vã chạy vào trong viện lấy văn khế bán thân của người kia. Một tay giao vòng vàng, một tay giao văn khế. Lấy được vòng vàng xong, mấy người đó lập tức biến mất. Ta không bận tâm, vội vàng tiến lên xem người đang cuộn tròn dưới đất. Hắn mặc một bộ đồ vải thô rách nát rộng thùng thình, lộ ra nhiều mảng da thịt trắng trẻo, trên đó đầy vết bùn đất và vết bầm tím. Tay chân miệng mũi đều bị dây thừng trói chặt, tóc tai rũ rượi che khuất khuôn mặt, chỉ có thể thấp thoáng thấy đôi mắt sáng ngời đang nhìn chằm chằm vào ta, đáy mắt đầy lệ. Ta cởi trói cho hắn. Hắn vuốt lại quần áo và mái tóc bẩn thỉu rắm rối, cả khuôn mặt liền hiện ra trước mắt ta. Thiếu niên chắc là không lớn hơn ta mấy tuổi, nhưng da hắn mịn màng như ngọc, lông mày dài như liễu, sống mũi cao thẳng, đôi mắt ấm áp đa tình, chỉ là hiện giờ đang rưng rưng lệ, càng thêm vẻ đáng thương. Đáng ghét! Ta cứu nhầm người rồi, hắn lớn lên còn đẹp hơn mẫu phi ta vài phần. Ta đặt văn khế bán thân xuống đất, quay người định rời đi. Hắn chống tay vào tường, vội vàng đứng dậy, loạng choạng đi về phía ta, giọng nói yếu ớt: "Tiểu ân công xin dừng bước." Ta đờ người tại chỗ. Tiểu ân công? Ta chỉ khoác chiếc áo choàng thôi, đâu có cải nam trang! "Làm gì?", ta quay đầu lại, gắt gỏng nói. Hắn giờ đang yếu, nói không ra hơi, nhưng lại có thêm một loại vẻ đẹp yếu ớt. "Đa tạ tiểu ân công ra tay tương trợ. Ta bị gian nhân hãm hại sa sút đến nông nỗi này, thật sự không nuốt trôi cơn giận này. Đợi ta báo thù xong nhất định sẽ tìm đến ân công, thường trực bên cạnh người, kết cỏ ngậm vành để báo đáp ơn cứu mạng."