🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Áo Lót Nữ Áo Bra Nữ Visecret Bra Áo Không Dây Nâng Vòng 1 Không Gọng Có Mút Đệm Gom Quả Chống Xệ -- 250455
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Mặc một bộ y phục màu xanh da trời, một thiếu niên nửa lớn lặng lẽ, văn tú nội liễm, dáng người đoan chính. Tôi kéo một con diều còn lớn hơn cả mình, lảo đảo đi tới, dụi mắt nức nở. "Ca ca, diều của muội bị hỏng rồi." Lúc đó tôi bốn tuổi, không biết thả diều, chỉ thấy con diều hình chim én nhỏ xinh đẹp, cầm chơi bừa thôi. Cung nhân bên ngoài điện vào bẩm báo. Còn Hạ Yến đứng trên bậc đá, đã đi đến trước mặt tôi. Chàng quỳ xuống lau khuôn mặt đẫm nước mắt cho tôi, nhẹ giọng hỏi. "Văn Nghi công chúa, có thể cho thần xem con diều này không?" Hạ Yến đẹp trai, lại còn vẻ mặt hòa nhã. Trông có vẻ chỉ trong chớp mắt là có thể sửa xong con diều cho tôi. Tôi liền đẩy con diều về phía trước mặt chàng. "Nè," lông mi tôi vẫn còn vương nước mắt, mong đợi nói, "Có sửa được không?" "Thần cố gắng thử xem." Chàng nhận lấy con diều, còn chưa kịp xem xét gì, ca ca đã vội vàng chạy ra. Ca ca ôm tôi lên dỗ dành, nói sẽ tặng tôi một con diều y hệt. Tôi được lời hứa, lập tức vứt con diều cũ ra khỏi đầu. Ngày hôm sau, tôi nhận được hai con diều y hệt nhau. Ngoài con diều mới ca ca tặng, con diều cũ kia cũng đã được Hạ Yến sửa chữa xong. Chàng đưa con diều cho tôi, nói. "Công chúa đã có diều mới, con này cứ giữ lại làm dự phòng đi." Tôi loáng thoáng nhớ, sáng hôm đó, sương mù dày đặc. Cảnh vật trước mắt đều mờ ảo. Chỉ có dung mạo của Hạ Yến là rõ ràng, tôi đã ghi nhớ sâu sắc trong lòng. Hạ Yến làm bạn học không được mấy năm. Nhưng những năm đó, lại là lúc công việc học tập của ca ca nặng nề nhất. Chàng không có thời gian chơi đùa với tôi, lại không đành lòng thấy đôi mắt tròn xoe của tôi mất đi vẻ tinh nghịch, mím môi khóc, liền để Hạ Yến đảm nhận vai trò trông trẻ. Lúc đầu tôi còn hơi không vui, vì Hạ Yến lại khác với ca ca. Nhưng rất nhanh, tôi đã nếm được vị ngọt. Hạ Yến đối với tôi có thể nói là bách y bách thuận. Có thể vì tôi là công chúa, có thể vì tôi là trẻ con, cũng có thể vì tính tình chàng tốt. Tóm lại, tôi muốn làm gì, chàng đều không phản đối. Nếu tôi gây họa, Hạ Yến liền ôm tôi lên, một tay bế tôi, một tay bịt miệng tôi, dẫn tôi nhanh chóng trốn khỏi hiện trường vụ việc. Tôi khúc khích cười, thấy rất vui. Hạ Yến thì vẻ mặt bất lực nói: "Công chúa, sau này không được như vậy nữa." Nếu là ca ca, chắc chắn sẽ nghiêm mặt huấn tôi. Sau này, tôi thậm chí không cần ca ca mở lời nữa, vừa vào Đông Cung là đi thẳng đến chỗ Hạ Yến. Ôm lấy chân chàng nịnh nọt: "Hạ Yến ca ca, đi chơi không?" Ca ca ruột dựa vào lưng ghế, khẽ nhướn mày. "Gọi ai là ca ca đó?" Chàng ném cây bút xuống, bế tôi lên đùi. Vừa lau mồ hôi trên trán cho tôi, vừa nói. "Nó mới vào cung được mấy ngày? Muội đã không nhận ra ai là ca ca rồi à?" Thực ra chàng không giận, chỉ là trêu tôi thôi. Nói xong, lại hỏi Hạ Yến. "Trông trẻ không dễ nhỉ? Ngươi đừng nhìn Văn Nghi ngoan ngoãn, thực ra rất hay quậy phá, khoảng thời gian này vất vả cho ngươi rồi." "Ngươi cũng đừng quá chiều nó, nếu không, đợi nó nắm rõ tính tốt của ngươi, có thể trèo lên đầu ngươi, làm loạn không kiêng nể gì." Tôi mở to mắt, nhìn Hạ Yến rồi lại nhìn ca ca. "Ca ca, muội nghe hiểu đó, huynh nói xấu muội." "Ôi," ca ca cười híp mắt véo mũi tôi, "Quên mất tiểu quỷ tinh ranh này giờ đã nghe hiểu lời hay ý dở rồi." Hạ Yến không nghe theo lời khuyên của ca ca. Chàng cho rằng tôi còn nhỏ, nên cứ tùy ý chơi đùa, đợi lớn lên, muốn chơi cũng chưa chắc có cơ hội. Thực tế, chàng nói đúng. Thậm chí không cần lớn lắm, tôi đã hiểu mình là một công chúa, không thể muốn làm gì thì làm một cách vô tư lự. Chỉ có một điều, đó là tôi vẫn rất dựa dẫm vào Hạ Yến. Dựa dẫm đến mức nào? Chính là khi chàng mười bốn tuổi kết thúc cuộc sống bạn học của Thái Tử, phải rời cung về phủ, tôi níu lấy tay chàng không cho đi, khóc đến đỏ cả mặt. Hạ Yến và ca ca đều dở khóc dở cười, nói chỉ là về nhà thôi, đều ở kinh thành, sau này sẽ thường xuyên gặp nhau. Tôi mới chịu buông tay. Tôi ngước mắt trông theo Hạ Yến rời đi, trong lòng mong đợi lần sau chàng vào cung là ngày mai hay ngày kia. Tối đa không được quá ba ngày. Tuy nhiên, sự đời không thể luôn như ý tôi. Sau khi Hạ Yến rời cung, chàng đi theo cha và anh trai ra chiến trường rèn luyện. Văn triều vật chất phong phú, dân cư đông đúc, quốc lực cường thịnh, thỉnh thoảng có ngoại tộc xâm phạm biên giới, cũng sẽ nhanh chóng bị trấn áp. Điều kiện như vậy, đủ để cung cấp cơ hội rèn luyện tốt cho những người mới vào nghề binh. Vì vậy, Hạ Yến ở biên giới gần bốn năm. Giữa chừng chàng có về vài lần, nhưng đều vội vàng, chúng tôi thậm chí không có cơ hội ngồi xuống nói chuyện. Chỉ nhớ mỗi lần gặp chàng, chàng đều cao lớn anh vũ hơn lần trước, khí chất cũng càng thêm bức người. Cho đến ngày chàng mười tám tuổi trở về Dục Kinh. Tuyết lớn bay lả tả, tôi đứng trên thành lầu, xa xa đối mặt với Hạ Yến cưỡi ngựa vào thành. Ký ức thơ ấu đã hoàn toàn thay đổi. Hạ Yến thanh tú ôn hòa hoàn toàn biến mất, thay vào đó là Hạ Yến mặc áo giáp, đeo trường kiếm, lông mày kiên nghị. Tôi hơi sững sờ. Hóa ra Hạ Yến đã là một người đàn ông trưởng thành như thế này rồi. Tôi rụt người vào trong áo choàng, đột nhiên có chút bối rối — Chúng tôi đều không còn là trẻ con nữa, chàng còn có thích ở bên tôi không? Chàng hẳn còn nhớ trước đây chúng tôi rất thân nhau chứ?