🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
[CÓ KHOÁ KÉO PHÍA SAU] Chân váy nữ vải Lông Thỏ phong cách Y2K,Chân váy nữ chữ A có lót trong dáng ngắn DAZZI V03
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Khương Minh không quen với cuộc sống trên tàu cho lắm, hắn đã say sóng nửa tháng rồi. Hắn mê man, cả người trông có vẻ mềm mỏng dễ nựng. Một ngày, ta thấy hắn đang thêu thùa. Ta khen hắn thật lợi hại, vẻ mặt đầy sùng bái. Nhưng ta hỏi hắn thêu gì, hắn sống chết không nói. Ta chỉ có thể tung chiêu cuối, sau khi quyến rũ người ta rồi... ta cũng không nỡ không cho hắn. Nhưng ngay cả như vậy hắn cũng không nói. Sau đó, ta cũng chẳng thèm quan tâm đến hắn nữa. Nhưng không quá hai ngày, Khương Minh đã đem món đồ thêu tặng cho ta. —— Là chiếc khăn tay năm đó ta vẽ cho hắn. "Huynh... huynh nhặt về được hả!" Khương Minh gật đầu, "Ta đã học rất lâu, cũng luyện rất lâu, tặng cô." Những đường kim mũi chỉ dày đặc, cũng không biết hắn nghĩ thế nào mà lại tự mình đi học thêu. "Còn cái hộp gỗ nhỏ này cũng tặng Vân nương." Ta mở ra, bên trong có đủ loại mẫu mã trâm cài tóc bằng vàng. Khương Minh nói, "Cứ mỗi khi nhìn thấy trâm vàng, ta lại nhớ đến lúc cô giấu nó trong gối." Mắt ta cay xè, hỏi Khương Minh: "Làm gì thế, làm sính lễ hả, ta đã nói rồi huynh phải ở rể." Khương Minh lắc đầu: "Ta đã làm sai một việc, Vân nương có thể tha lỗi cho ta không." Khương Minh nói: "Ban đầu là ta đã đề nghị Vương gia nạp cô làm thiếp, ta luôn không dám nói cho cô biết, ta tưởng..." Chẳng trách có một khoảng thời gian, hắn luôn lo âu bồn chồn. Ta tiếp lời hắn nói: "Huynh tưởng ta là hạng nha hoàn sẽ leo lên giường chủ tử chứ gì. Lúc đầu ta đúng là có ý định leo lên giường, chỉ có điều không phải giường của Lý Trinh, mà là giường của huynh, nếu huynh không tìm chuyện cho ta, thì con của chúng ta giờ đã quấn lấy huynh, đòi huynh dạy nó kiếm thuật rồi." Khương Minh muốn nói lại thôi một hồi rồi mới nói: "Vân nương, ảnh vệ chúng ta từ nhỏ đã uống thuốc tuyệt tử, ta sẽ không có con. Nếu cô thích trẻ con, ta... ta, chỉ cần là con của cô, ta đều coi như con đẻ." "Thật hả?" Khương Minh gật đầu. Ta phàn nàn: "Vậy sao huynh không nói sớm." Khương Minh bỗng nhiên ngoảnh mặt đi, thấp giọng nói: "Chỉ là sau đó, ta phải giết chết người đàn ông đó." Hử? Ta ngẩn ra một lát, mới hiểu ý của Khương Minh, hắn muốn để ta sinh con với người đàn ông khác. Ta tức giận quát: "Huynh có ý gì, ta là hạng đàn bà lẳng lơ vậy sao. Ta ngoài huynh ra thì còn người đàn ông nào nữa, uổng công ta vì huynh mà giữ thân như ngọc bao nhiêu năm nay. Những lời ta nói trước đây đều là lừa Lý Trinh cả, huynh... huynh muốn làm ta tức chết hả." Khương Minh nhận lỗi với ta, "Ngày đó Vân nương ở trong đại lao nói thật quá, ta cứ tưởng cô đã phải chịu rất nhiều khổ sở." Ta ném cho hắn một cuốn bí kíp phòng trung, bảo hắn tự đi mà học. Nhưng cuốn sách này không thể tự học một mình được,