🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Áo Thun Ôm Body Giữ Nhiệt Cổ Cao 8 Phân, Tay Dài JUSTDUN C20 – Chất Cotton Dày Dặn, Tôn Dáng
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Ta rót nước cho Lý Trinh, trong đó có bỏ thuốc ngủ. Thuốc và trâm cài đầu song kiếm hợp bích. Lý Trinh ngủ một giấc đến sáng, khi tỉnh dậy hắn nổi trận lôi đình. Hắn hỏi Khương Minh: "Tại sao bổn vương lại ở đây?" Khương Minh kể lại tình hình, Lý Trinh giận dữ nói: "Ngươi không thể đưa bổn vương đi được sao, đi chịu phạt đi." Ta nói: "Chê ta thì thả ta đi, ngài làm khó huynh ấy làm gì, nếu ngài không thích vị thị vệ này thì tặng cho ta đi, công phu của huynh ấy tốt như vậy, ta đi buôn bán rất cần." Lý Trinh lại bắt đầu gầm thét, hắn mắng ta: "Đến cả thị vệ của ta mà ngươi cũng muốn quyến rũ, cái đồ đàn bà lẳng lơ này." "Tôi cản trở gì đến chuyện của ngài sao, đại nhân đến cả đời sống riêng tư của dân nữ cũng muốn quản à." Nếu trong tay Lý Trinh có một con dao, chắc ta đã đầu lìa khỏi cổ rồi. Lý Trinh rút kiếm của Khương Minh, mà Khương Minh thì nắm lấy lưỡi đao. "Vương gia, ngài đã quên những năm qua ngài đã tìm cô ấy như thế nào rồi sao." "Bổn vương không quên, là cô ta không thèm, bổn vương tìm cô ta, lo cô ta ăn không ngon ngủ không yên, vậy mà cô ta đang làm gì, cô ta đang mây mưa với nam nhân khác." Khương Minh bỗng nhiên nói: "Thuộc hạ luôn không hiểu Vương gia rốt cuộc là thích cô ấy ở điểm nào?" Lý Trinh nói: "Trước đây cô ta là con mèo nhỏ của ta, nhưng giờ cô ta là cái gì chứ ——" Lý Trinh thất hồn lạc phách bỏ đi, hắn không biết tại sao mình lại thích nữa. Ta hỏi Khương Minh thích ta ở điểm nào? Khương Minh nói không biết, hắn chỉ nhớ trước đây ta rất hay cười. Ngay cả khi tức giận gặp hắn cũng sẽ cười, sau này hắn luôn nhớ đến cảnh ta cười gọi hắn: "Uẩn thị vệ". Hắn không hiểu nổi, sao lại có người có thể nhớ nhầm tên của hắn như vậy. "Huynh có ngốc không hả, sao ta có thể gọi nhầm tên huynh được," ta nói, "đàn ông hai mươi tuổi làm lễ gia quán, huynh là thị vệ, chưa từng có ai làm lễ cho huynh cả. Nên ta tự tiện đặt cho huynh một cái tự, tên là 【 Minh Uẩn 】, chỉ là sau đó ta trở thành tiểu thiếp của Lý Trinh, tức quá nên đổi giọng thôi." Bầu không khí đang rất tốt, Khương Minh bỗng sầm mặt lại. Hắn quay người nhìn về phía sau —— Liễu Thanh Nhan đến rồi. Sắc mặt Liễu Thanh Nhan nhợt nhạt, dù có thoa lớp phấn mỡ dày cũng không che được vẻ suy sụp toát ra trên khuôn mặt cô ta. Ta cười chào hỏi cô ta, nhưng cô ta luôn giữ vẻ mặt căng thẳng, lạnh lùng nhìn ta. Ta bảo Khương Minh cùng rời đi, nhưng Liễu Thanh Nhan lúc này lại làm ngược lại với ta. Cô ta muốn Khương Minh đưa cô ta đi tìm Lý Trinh. "Cô không biết đường à?" Ta nói, "Huynh ấy là thị vệ, không phải quản gia." Liễu Thanh Nhan nhíu mày nhìn ta, lúc cô ta mở miệng, ta đã nói thẳng cho bõ tức: "Đừng nhìn tôi, vị thị vệ này là để canh giữ tôi, nếu huynh ấy không canh giữ tôi thì tôi đã đi từ lâu rồi, mau đi khuyên nam nhân của cô để tôi đi đi." Khương Minh rời đi cùng ta, nhưng hắn vẫn giữ khuôn mặt lạnh lùng. Ta hỏi Khương Minh: "Sao lại không vui thế?" Khương Minh lắc đầu, chỉ nói là lo cho ta. Có gì mà phải lo chứ, Liễu Thanh Nhan chính là người mà ta đã ẩn danh gửi thư báo cho cô ta biết, vị trí Vương phi của cô ta không còn giữ được nữa đâu. Vì Lý Trinh đã tìm ta nhiều năm, nên những năm qua Liễu Thanh Nhan chắc chắn đã phải chịu đựng gian khổ. Cô ta nhất định sẽ tìm cơ hội để ta vĩnh viễn không thể ngóc đầu lên được. Tuy nhiên trước khi ta xảy ra chuyện, ta đã nhìn thấy hiện trường tu la của cặp phu thê nghiệt duyên này. Ban ngày khi Lý Trinh còn tỉnh táo sẽ cố ý tránh mặt ta, nhưng hễ cứ đến tối, hắn uống nhiều rượu là sẽ đến tìm ta. Lý Trinh như một vũng bùn loãng, quỳ trên đất, ôm lấy chân ta, cầu xin ta nói cho hắn biết sự thật. "Sở Sở, nàng chưa từng ở bên người đàn ông khác, nàng luôn yêu ta, chỉ là vì ta cưới Vương phi nên nàng mới phải rời bỏ ta, đúng không." Nhưng lần nào ta cũng nói thật với hắn rằng, ta có đàn ông rồi. Liễu Thanh Nhan tận mắt chứng kiến Lý Trinh mất hết phong độ sau khi say xỉn. Cô ta nhìn một lát, bước chân tới đỡ Lý Trinh, nhưng cô ta vừa mới chạm vào Lý Trinh thì hắn đã đẩy cô ta ra. Lý Trinh gầm lên: "Đồ bẩn thỉu, cút đi." Liễu Thanh Nhan không hề kinh ngạc chút nào, nhưng nước mắt chảy ròng ròng, oán hận từng chút từng chút leo lên mặt, "Tôi bẩn thỉu chẳng phải là vì anh hạ thuốc tôi sao, cha tôi hạ thuốc anh, anh không dám đối phó với ông ấy nên lấy tôi ra làm vật thế thân." Liễu Thanh Nhan cười nhạo Lý Trinh: "Vương phi của anh không còn trong trắng, người thiếp anh thích cũng không còn trong trắng, đường đường là một vị Vương gia mà thật nực cười, thật bi thảm." Lý Trinh dường như bị phát điên, "Ta phải giết chết cô." Liễu Thanh Nhan bò dậy, chạy thẳng ra ngoài phòng, Lý Trinh và Liễu Thanh Nhan hai người rượt đuổi nhau trong vườn. "Họ như vậy, huynh không đi quản sao?" Khương Minh thấy ta ngạc nhiên, nói họ thường xuyên làm loạn như vậy, nhưng ngày mai mọi người sẽ tự khôi phục lại vẻ phong độ vốn có của mình. Ta không ngạc nhiên vì họ làm loạn, mà là vì nội dung họ làm loạn. Ta hỏi Khương Minh, "Tại sao đêm đó lại là huynh?" Khương Minh nói cho ta biết, "Vương gia lúc đầu đến phủ Thượng thư cầu hôn, Liễu Thượng thư muốn gả thứ nữ qua Vương phủ, nên đã bỏ thuốc vào rượu. Vương gia biết chuyện này, nên bảo ta dịch dung thành bộ dạng của ngài ấy. Sau khi trúng thuốc, Vương gia đưa thuốc giải cho ta. Ngài ấy sợ chuyện này làm Thượng thư nghi ngờ, nên chính mình cũng uống một chút rượu, bảo ta đưa ngài ấy về tìm cô. Ngài ấy định lực không đủ, chưa ra khỏi phủ Thượng thư đã làm khó làm dễ rồi, nên ta đã đút thuốc giải cho ngài ấy." Ta hỏi: "Vậy ngài ấy chắc chắn phải biết rõ chứ, sao lại tưởng lần đó là ta?" "Vương gia tự mình lấy nhầm thuốc giải, thuốc đó là ảo thuốc, ngài ấy coi cái gối là cô." "Vậy đứa con trong bụng Liễu Thanh Nhan là của ai?" Chỗ Liễu Thanh Nhan ta đã lặng lẽ điều tra, nhưng cha của đứa bé là ai thì ta chưa tra ra được. "Vương gia tức không chịu nổi vì bị người ta trêu đùa, bèn hạ thuốc Liễu tiểu thư luôn, đứa bé là của một tên đầy tớ bên cạnh Liễu Thượng thư, tên đó xong việc đã bị đánh chết rồi." "Lý Trinh tốt bụng thế, thay người ta nuôi con à?"