🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Phù phép" cho đôi môi căng mọng như ngậm nước với siêu phẩm Romand Juicy Lasting Tint, chất son tint bóng mịn mướt, lên màu chuẩn chỉnh và cực kỳ bền màu cho nàng tự tin tỏa sáng suốt cả ngày dài.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Lúc này đang là tháng sáu, sen trong hồ nở rộ, cá chép gấm cũng thong dong bơi lội trong đó. Hoàng đế ngồi ngay ngắn trên ghế đá, nhìn tôi đi tới. Tôi quỳ bên dưới, hắn nhìn chằm chằm mặt tôi thật kỹ, miệng nói: "Ngươi so với nàng ấy còn giống nàng ấy hơn." Tôi còn chưa kịp phản ứng, hắn đã túm lấy tôi, lôi đến rìa đình giữa hồ, ấn đầu tôi xuống: "Ngươi xem kìa, hoa sen này có đẹp không, trẫm đã theo ý ngươi mà tu sửa lại toàn bộ khu vườn này đấy." "Đám cá chép gấm này cũng đều chọn theo sở thích của ngươi." "Thế nào, ở lại đi, trẫm cho ngươi vị trí tôn quý nhất thiên hạ này." Tôi không ngừng giãy giụa, lúc sắp ngạt thở thì Lý công công gọi một tiếng: "Hoàng thượng, Quý phi nương nương tỉnh rồi." Trong mắt hắn cuối cùng cũng thanh tỉnh, tôi cũng nhân cơ hội thoát khỏi tay hắn, ôm cổ thở dốc. Tần Quý phi hồi phục rất tốt, tuy nói vẫn còn đầy vẻ bệnh nhược, nhưng tóm lại là khỏe mạnh lên rồi. Nàng ba câu hai lời khuyên đi vị Hoàng đế muốn ở lại kia, sau đó cho lui mọi người, đôi mắt sáng rực nhìn tôi hỏi: "Là A Nguyên phải không." Tôi ngẩn người. Nàng ho hai tiếng: "A Nguyên đừng sợ, ta là trưởng tỷ đây." Nói xong, nàng từ dưới gối lấy ra một miếng ngọc bội, chính là một cặp với miếng mà nương thân để lại cho tôi. Nàng kéo tôi ngồi xuống bên giường, sau đó kể về chuyện cũ. Hóa ra nương thân chúng tôi là công chúa tiền triều, gả cho Tần Công gia hiện nay, hai người hòa hợp sinh được một trai một gái. Sau khi Hoàng thượng cướp ngôi muốn cưới bà làm Hoàng hậu, nhưng triều thần hết mực phản đối, nói hành động này của hắn trái với luân thường đạo lý. Hắn là kẻ cực ác, bản thân không toại nguyện liền chia rẽ nương thân và Tần Công gia, ép nương thân phải rời khỏi Tần phủ vào đêm giao thừa, lấy họ ngoại là "Thịnh" làm họ. "Lúc đó nương thân đã mang thai, chính là muội." "Có lẽ muội không nhớ, nhưng cha đã bí mật đưa chị đi thăm muội." "Chị tên Tần Noãn, muội tên Thịnh Nguyên, nhìn qua là biết hai chị em mà." Trên người nàng hoàn toàn không còn vẻ tử khí như trước, lộ ra vẻ thiếu nữ vốn có. Tôi cũng vui vẻ lắng nghe, có lẽ là chị em liền tâm, chỉ mới nửa canh giờ, giữa chúng tôi đã không còn chút xa lạ nào nữa. Nhưng không lâu sau, nàng ướm hỏi: "A Nguyên, sao muội lại... trở thành Thái tử Trắc phi." Tôi cười chua chát, hóa ra chúng ta chẳng qua đều là thế thân. Cha con hoàng gia tranh giành, người cha tranh lấy Tần Noãn làm thế thân cho nương thân chúng tôi, Thái tử thất bại thì tìm đến tôi, làm thế thân của chị gái tôi. Thật kinh tởm. Nửa năm trước trong kinh đồn rằng con gái Thịnh gia và người được Hoàng đế sủng ái nhất là Tần Quý phi trông giống hệt nhau. Mà vị Tần Quý phi này sinh ra đã tuyệt sắc giai nhân, khi còn ở khuê phòng thậm chí còn khiến Hoàng thượng và Thái tử cha con tranh giành, lại lấy thân phận thứ nữ vào cung. Tôi hỏi nương thân: "Nhà ta có quan hệ gì với phủ Tần Công gia không, nếu không sao con lại giống nàng ta đến vậy." Nương thân lại không hề nhắc tới phủ Tần Công gia, chỉ xoa đầu tôi nói: "A Nguyên của chúng ta và Tần Quý phi đều là độc nhất vô nhị trên thế gian này, giống nhau cũng là duyên phận." Nhưng Thái tử nghe tin chuyện này, lại tìm đến cửa. Hắn nhìn thấy tôi liền bóp mặt tôi, không ngừng kinh hô: "Giống, thực sự là quá giống." Sau đó quay sang nương thân tôi, bảo bà gả tôi cho hắn làm thiếp. Nương thân nghiêm từ từ chối. Thái tử hừ lạnh một tiếng: "Không biết điều, thiên hạ này, chẳng lẽ cô không có nàng ta thì không được?" Sau đó, nghênh ngang rời đi. Tôi cứ ngỡ chuyện này đã qua đi, nhưng ai ngờ nửa tháng sau, một toán quan binh xông vào nhà tôi, chúng lớn tiếng nói chúng tôi bao che tội phạm triều đình, chém giết sạch sành sanh mọi người, duy chỉ có tôi được nương thân che chở bên dưới mới thoát được một kiếp. Chúng đem xác chết vứt hết vào bãi tha ma, sau đó phóng hỏa đốt trụi căn nhà. Tôi từ nhỏ thể nhược, phần bụng dưới bên phải bị quan binh đâm một lỗ cũng không ngừng chảy máu. Mùi máu tanh của người thân thoang thoảng nơi đầu mũi, ý thức tôi từng chút một tách rời khỏi cơ thể. Trước khi ngất đi, tôi nghĩ: Nếu tôi có thể sống, nhất định lấy tim gan Thái tử tế mạng cả nhà tôi. Tôi không chết được. Nửa tháng sau, tôi mở miệng nói câu đầu tiên với cổ sư đã cứu tôi: "Xin bà hãy nhận tôi làm đồ đệ." Trong nửa tháng này tôi đã thấy qua thủ đoạn của bà. Y thuật của bà có thể cải tử hoàn sinh, khiến thịt mọc trên xương trắng, cổ thuật lại càng là một tuyệt chiêu. Nếu có bà giúp tôi, huyết hải thâm thù nhất định sẽ báo được. Cổ sư nhìn tôi hồi lâu, rồi nở nụ cười: "Vậy thì dễ thôi, vì tất cả đều bắt nguồn từ gương mặt này của ngươi, nếu ngươi dám hủy hoại nó, ta sẽ truyền thụ hết bản lĩnh này cho ngươi." Trong lòng tôi thở phào một cái: "Thứ hại người này, không cần cũng tốt." Nói rồi tôi vớ lấy con dao vạch một đường máu trên mặt, xuyên qua cả má phải của tôi, lúc định vạch tiếp thì bà đã ngăn tôi lại. "Đủ rồi, ngươi đã có lòng nhẫn tâm, ta sẽ giúp được ngươi." Tôi vội vàng cúi người lạy: "Sư phụ." Bà xoa đầu tôi, giọng nói đầy đau khổ: "Đứa trẻ ngốc, tai họa bắt nguồn từ tư tâm của Thái tử này, thì can hệ gì đến ngươi chứ?" Sau này tôi mới biết, sư phụ quanh năm sống ở Giang Nam, còn con gái bà thì gả đến kinh thành. Vốn dĩ cuộc sống mỹ mãn, vợ chồng hòa thuận, nhưng vì con gái bà có giọng nói cực kỳ giống với bạch nguyệt quang của Thái tử mà bị hại đến tan cửa nát nhà, sau đó sư phụ đã đến kinh thành, chờ cơ hội báo thù. Cứu tôi cũng là để an ủi chút nuối tiếc vì năm xưa không cứu được con gái mình. An ủi tôi cũng là để nói với chúng tôi rằng, tai họa bắt nguồn từ tư tâm của kẻ khác, sẽ không phải là lỗi của chúng tôi.