🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Phải lòng ngay từ cái nhìn đầu tiên với má hồng kem OFÉLIA Lolli Liquid Blush, chất kem mướt mịn như tan vào da cho hiệu ứng đôi má ửng hồng tự nhiên, trong trẻo đúng chuẩn nàng thơ.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Hơi thở Bộ Nguyệt Ca khựng lại một khoảnh khắc rất mờ nhạt: "Tôi... tôi và Tinh Tinh là bạn tốt nhiều năm, tôi cảm thấy giữa chúng tôi có hiểu lầm, muốn tìm cậu ấy giải thích." Phó Ngôn Châu chậm rãi quay qua ngước mắt nhìn cô ta, đôi mắt đen sâu thẳm lạnh lẽo, giống như vùng nước chết không một chút gợn sóng. "Thế sao?" Sau lưng Bộ Nguyệt Ca lập tức đổ mồ hôi lạnh. Cô ta bấm chặt bàn tay còn lại giấu sau lưng, cố giữ bình tĩnh: "Đúng, đúng vậy." Phó Ngôn Châu không nói thêm gì, cũng không đi lật khăn trắng nữa, thu tay lại rồi đứng dậy. Lúc này, lính cứu hỏa đi tìm điểm phát hỏa và nguyên nhân vụ cháy đã trở lại. "Điểm phát hỏa ở hậu viện, có người đã đổ xăng, những căn đại trạch kiểu cũ như thế này kết cấu cơ bản đều được dựng bằng gỗ, có một chỗ bốc cháy mà không kịp dập tắt thì cả căn nhà sẽ nhanh chóng bị thiêu rụi." "Còn nạn nhân duy nhất, chúng tôi sơ bộ phán đoán trước khi sự cố xảy ra cô ấy đã khóa cửa, tấm gỗ nở ra do nhiệt độ cao nên bị kẹt, dẫn đến cô ấy không kịp thoát ra ngoài, sau đó bị xà gỗ sập xuống đè chết." Xăng! Bố Tô vốn luôn im lặng đột nhiên bật dậy: "Là ai? Là ai muốn hại cả nhà chúng ta?!" Phó Ngôn Châu lại nhìn về phía mẹ Tô. Từ sau khi thoát khỏi đám cháy, mẹ Tô luôn bảo vệ trước mặt Tô Cảnh Dực. Mãi đến vừa rồi nhìn thấy thi thể của Tô Vãn Tinh, bà còn kéo Tô Cảnh Dực lùi lại vài bước. Còn đối với đứa con gái chết đến mức không còn hình người kia, bà lại không có lấy một chút vẻ đau lòng hay buồn bã, chỉ có ánh mắt né tránh. Cái nhìn của Phó Ngôn Châu giống như một mũi tên có thể xuyên thấu xương cốt. Mẹ Tô không biết anh muốn làm gì, nhưng lại không kìm được mà rùng mình một cái, theo bản năng buột miệng nói: "Không thể trách chúng tôi được! Là tự con bé khóa cửa lại, chúng tôi không biết... Chúng tôi cũng là sau khi ra ngoài mới phát hiện con bé không có ở đó!" Khóe mắt thâm sâu của Phó Ngôn Châu nhếch lên một độ cong đầy mỉa mai. Anh liếc nhìn Tô Minh Thi đang đứng một bên, rồi nhìn lại mẹ Tô: "Nếu hôm nay là cô ta chết ở bên trong, bà cũng sẽ đem mọi trách nhiệm đổ lên đầu cô ta sao?" Mẹ Tô theo bản năng nhìn Tô Minh Thi, sắc mặt lúc xanh lúc trắng. Câu trả lời là gì? Đã quá rõ ràng. Bà vì chột dạ mà không dám lên tiếng nữa, Phó Ngôn Châu cũng lạnh lùng thu hồi ánh mắt. Tô Cảnh Dực lại không nhịn được, lôi mẹ nó ra sau lưng, ưỡn ngực đứng ra: "Mẹ tôi nói là sự thật! Nếu không phải tự chị ta khóa cửa phòng lại, thì có ngu đến thế..." Lời chưa nói hết, thấy Phó Ngôn Châu khựng người lại, bỗng nhiên quay người sải bước đi tới. Sau đó trong lúc mọi người còn chưa kịp phản ứng, anh chộp lấy gáy Tô Cảnh Dực, nhấn một cái khiến mặt nó đập mạnh vào thân cây! "Dực nhi!" Mẹ Tô kêu lên một tiếng kinh hãi, hai tay bịt miệng, nhưng không dám tiến lên. Không chỉ bà, bố Tô cũng không dám. Bố Tô tim treo tận cổ họng: "Phó tiên sinh, Dực nhi nó còn nhỏ, không hiểu chuyện, xin ngài đại xá cho..." Phó Ngôn Châu coi như không nghe thấy. Anh túm gáy Tô Cảnh Dực nhấc người lên, khóe mắt sống mũi Tô Cảnh Dực đều bị rách, máu chảy ròng ròng, ngoài tiếng rên rỉ đau đớn thì không nói được chữ nào. Phó Ngôn Châu cứ nhìn nó như thế, bàn tay kia chỉ về phía chiếc cáng trên đất: "Cô ấy là gì của cậu?" Tô Cảnh Dực chưa bao giờ sợ hãi đến thế, cả người không ngừng run rẩy: "Chị... chị gái tôi..." "Trong khoảng thời gian từ lúc cậu biết nhà bị cháy đến lúc chạy thoát ra ngoài, cậu có từng nhớ đến cô ấy không?" Giọng điệu Phó Ngôn Châu vẫn bình thản, nhưng chỉ có Tô Cảnh Dực ở gần anh nhất mới thấy rõ sự phẫn nộ đang kìm nén trong mắt anh. Tim Tô Cảnh Dực bỗng hẫng một nhịp, cảm thấy như mình bị ép đứng bên bờ vực thẳm sắp phải nhảy xuống vậy. Nó không dám trả lời, vì nó chưa từng nhớ đến Tô Vãn Tinh. Mãi đến khi Phó Ngôn Châu lạnh mặt chất vấn "Tô Vãn Tinh đâu" thì nó mới phát hiện thiếu mất một người. Nó không trả lời, Phó Ngôn Châu không buông tay. Mẹ Tô ở bên cạnh cảm thấy Phó Ngôn Châu như sắp bóp chết con trai mình, không nhịn được tiến lên một bước: "Phó tiên sinh, cái chết của Tinh Tinh chúng tôi cũng rất đau lòng..." "Đau lòng?" Phó Ngôn Châu lạnh giọng cắt ngang lời bà, sự mỉa mai trong giọng điệu không hề che giấu. Anh tùy tay ném Tô Cảnh Dực ra ngoài, đi đến trước mặt mẹ Tô nhìn xuống bà đầy khinh miệt: "Cô ấy là do bà mang nặng đẻ đau mười tháng sinh ra, cô ấy là con gái ruột của bà, nhưng bà nói bà rất đau lòng vì cái chết của cô ấy? Đừng diễn nữa, kia mới là biểu hiện của đau lòng." Anh nói xong, quay tay chỉ về phía một người. Mọi người cùng nhìn qua, thấy quản gia Phó gia đang đứng ở góc hẻo lánh nhất bịt miệng khóc nức nở. Cũng chính lúc này, mọi người mới phát hiện tiếng khóc của bà đã đứt quãng kéo dài rất lâu, chỉ là không ai quan tâm, theo bản năng đã ngó lơ đi. Biểu cảm của mẹ Tô lập tức trở nên khó tả. Mặt Phó Ngôn Châu lạnh như sương, không thèm nhìn thêm lấy một lần những gương mặt giả tạo của gia đình này. Anh rút lui bước chân rời khỏi mẹ Tô, đi trở lại bên thi thể của Tô Vãn Tinh. "Ba ngày, tìm ra kẻ phóng hỏa. Nếu các người không tìm thấy, đợi đến lúc tôi tìm, Tô thị sẽ không đơn giản là bị thu mua nữa đâu." Tiếng nói lạnh lẽo của Phó Ngôn Châu rơi xuống, thần sắc của mọi người Tô gia đều trở nên phức tạp khó nói. Nhưng anh hiển nhiên không quan tâm. Anh ra hiệu cho vệ sĩ đại viện: "Đưa cô ấy về Phó gia." Rồi quay sang dặn quản gia với giọng điệu hơi nhẹ lại: "Lý má, bà đưa họ về Đông viện, an trí cô ấy cho tốt, trước khi tang lễ bắt đầu đừng để ai làm phiền cô ấy." Quản gia vội lau nước mắt gật đầu: "Vâng, vâng, Phó tiên sinh, cứ giao cho tôi." Hai vệ sĩ tuân lệnh đi khiêng cáng thi thể Tô Vãn Tinh lên. Vừa khiêng lên, Tô Minh Thi đứng ra: "Phó tiên sinh, anh mang thi thể em gái tôi đi định làm gì? Em ấy là người Tô gia, dù sắp xếp tang lễ cũng là việc của nhà chúng tôi." Phó Ngôn Châu liếc mắt nhìn qua, ánh mắt sắc bén lạnh lẽo: "Cô ấy không phải nữa rồi." Tô Minh Thi sững người. Còn Phó Ngôn Châu đã thu hồi tầm mắt, quay người rời đi. Vụ hỏa hoạn kinh hoàng đến đây dường như cuối cùng đã kết thúc.