🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Làm sạch sâu bụi bẩn và lớp trang điểm một cách dịu nhẹ cho mọi loại da với nước tẩy trang Garnier Micellar Cleansing Water, nay đã có dung tích siêu tiết kiệm lên đến 700ml cho nàng thoải mái sử dụng mỗi ngày.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Bị đuổi sang Iceland sống hai năm, cuối cùng tôi cũng trở về Bắc Kinh. Thế nhưng không ngờ người quen cũ đầu tiên tôi gặp lại chính là Phó Ngôn Châu! Tôi nhìn ra ngoài cửa xe, Phó Ngôn Châu đang ngồi trên xe lăn, trái tim tôi như núi lửa phun trào, nóng bỏng và đau đớn. Tôi theo bản năng quay đầu sang hướng khác để trốn đi, thầm cầu nguyện: Đừng nhìn thấy tôi, đừng nhìn thấy tôi... Nhưng tôi vẫn nghe thấy người đàn ông gọi tên mình. "Tô Vãn Tinh, hai năm không gặp không nhận ra nữa sao?" Làm sao có thể không nhận ra chứ? Tôi nhìn khuôn mặt cứng đờ của mình phản chiếu trên cửa kính xe, nặn ra một nụ cười. Sau đó quay đầu đối mặt với Phó Ngôn Châu: "Chú nhỏ, đã lâu không gặp." Hai năm bị đuổi sang Iceland, anh không gọi cho tôi cuộc điện thoại nào, cũng chẳng gửi lấy một tin nhắn. Cứ như thể chúng tôi chỉ là hàng xóm cùng sống trong một khu đại viện, chứ không phải là... người yêu cũ. Cảm xúc chát đắng nghẹn lại nơi lồng ngực, tôi siết chặt tay, tìm đại một lý do để trốn chạy. "Xin lỗi chú nhỏ, cháu lên nhầm xe, cháu đi ngay đây." Tôi mặc kệ tiếng còi xe chói tai trên đường, đẩy cửa phía bên kia định xuống xe. Lại nghe Phó Ngôn Châu nói: "Cả nhà họ Tô đi du lịch hết rồi, không ai đón cô đâu." Tôi khựng người lại. Khác với địa vị quan trọng của Phó Ngôn Châu ở Phó gia, tại Tô gia, tôi bên trên không bằng chị gái bác sĩ ưu tú, bên dưới không bằng cậu em trai nối dõi, luôn là một kẻ vô hình. Chỉ là tôi đã lầm tưởng rằng, bị đuổi đi hai năm không gặp, ít nhất họ cũng sẽ có chút nhớ nhung tôi. Tôi nén sự nghẹn ngào nơi cổ họng, giả vờ không quan tâm: "Cháu có thể tự bắt taxi..." "Tô Vãn Tinh, cô nghĩ tại sao cô có thể về Bắc Kinh?" Tôi ngẩn người, nhất thời không phản ứng kịp. Hai năm trước, khi tôi và Phó Ngôn Châu đang nồng nàn nhất, anh đột nhiên đề nghị chia tay. Tôi không thể chấp nhận được, trong lúc tranh cãi, tai nạn xe hơi xảy ra, và để bảo vệ tôi, đôi chân anh đã bị thương. Chuyện này gây ra sóng gió rất lớn, gia đình sợ bị liên lụy nên chủ động đề nghị đưa tôi ra nước ngoài. Phó Ngôn Châu cũng không ngăn cản. Mà bây giờ, ý anh là... anh để tôi về sao? Nhưng tại sao? Tôi khó hiểu nhìn Phó Ngôn Châu, nhưng anh chỉ lên xe, không nói gì thêm. Trong lúc im lặng, xe chậm rãi khởi hành. Tôi không còn cơ hội rời đi, chỉ có thể thu mình lại nép sát cửa xe. Nhưng mùi hương tuyết tùng trên người Phó Ngôn Châu vẫn từng chút một xâm lấn, trong đó còn lẫn cả mùi trầm hương nhạt. Tôi không tự chủ được mà nhìn sang, thấy chuỗi vòng Phật bằng trầm hương Bạch Kỳ Nam trên cổ tay anh. Chuỗi vòng này là hồi năm năm trước khi mới bên nhau, tôi đã đặc biệt lên chùa cầu được. Không ngờ... anh vẫn còn đeo. Tôi không diễn tả nổi cảm xúc trong lòng, đúng lúc này, một tiếng động cơ khí vang lên. Trong khoang xe, tấm vách ngăn giữa ghế trước và sau đột ngột nâng lên. Tim tôi đập thót một cái. Ba năm yêu Phó Ngôn Châu, vì phải tránh mặt người khác nên rất nhiều lần hẹn hò đều diễn ra trong xe. Và khúc dạo đầu của mọi chuyện chính là tấm vách ngăn được nâng lên. Phó Ngôn Châu làm vậy lúc này là muốn gì đây?! Tôi đang suy nghĩ mông lung, giây tiếp theo, hơi thở của Phó Ngôn Châu đột nhiên trở nên đậm đặc. Anh ghé sát lại nắm lấy tay tôi, rồi từ từ đeo chuỗi vòng Phật ấy vào cổ tay tôi! Tôi rũ mắt sững sờ nhìn chuỗi vòng Phật còn trắng hơn cả da mình, tim đập thình thình. Tôi nhìn Phó Ngôn Châu đã lùi về chỗ cũ, giọng khàn khàn: "Anh làm thế này... là ý gì?" Phó Ngôn Châu không trả lời. Trong sự tĩnh lặng, xe dừng lại. Tôi nhìn bóng lưng Phó Ngôn Châu xuống xe, định gọi anh nhưng tiếng gọi lại nghẹn nơi cổ họng. Bởi vì ở hướng anh đi tới, có một người phụ nữ đang đứng đó. Cô ta đặt một nụ hôn lên mặt Phó Ngôn Châu! Tôi cảm thấy như có ai đó bóp nghẹt cổ mình, không thể thở nổi. Người phụ nữ đó lại chính là cô bạn thân nhất của tôi, Bộ Nguyệt Ca! Cô ta và Phó Ngôn Châu... ở bên nhau rồi sao?! Nhìn bóng dáng thân mật của người đứng kẻ ngồi kia, tôi thấy máu trong người như đông cứng lại. Bị gia đình ngó lơ, người yêu đòi chia tay, giờ đến cả bạn thân nhất cũng phản bội tôi... Lồng ngực như bị đâm một nhát, tôi cố kìm nén sự run rẩy trong giọng nói: "Bộ Nguyệt Ca!" Khi nhìn thấy tôi, mặt Bộ Nguyệt Ca không hề có chút chột dạ, còn thân thiết nắm lấy tay tôi: "Tinh Tinh, cậu về được thì tốt quá." Cô ta cười rạng rỡ như hoa, còn tôi lại cảm thấy như bị một con rắn độc nhìn chằm chằm. Tôi hất mạnh tay cô ta ra: "Tại sao? Cậu thừa biết tôi và anh ấy..." "Tôi đều là vì cậu mà." Bộ Nguyệt Ca cười càng sâu hơn, "Tinh Tinh, là tôi xin Phó tiên sinh cho cậu về đấy, cậu nên cảm ơn tôi." Cô ta xin Phó Ngôn Châu cho tôi về? Tôi theo bản năng nhìn qua cô ta hướng về phía Phó Ngôn Châu. Dù ngồi trên xe lăn, vẻ ngạo nghễ bẩm sinh đối với mọi người và mọi việc của người đàn ông ấy vẫn không giảm đi chút nào — Cũng y hệt như lúc yêu tôi hai năm trước, không hề khác biệt! Vậy nên thực ra... anh chưa bao giờ quan tâm tôi có đúng không? Tôi hơi khó thở, cũng không dám đối mặt với sự thật này, bèn hoảng loạn dời mắt đi. Lúc này, nghe Phó Ngôn Châu nhàn nhạt lên tiếng: "Tô gia không để người lại, trước khi họ về, cô ở chỗ tôi." Ở lại đây đồng nghĩa với việc ngày đêm phải đối mặt với Phó Ngôn Châu. Nếu là trước đây, tôi cầu còn chẳng được. Nhưng bây giờ, tôi hoàn toàn không biết phải đối mặt với anh thế nào. Tôi cúi mắt không nhìn anh: "Không làm phiền chú nhỏ đâu, cháu đi ở khách sạn."