🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Dép đi trong nhà phòng tắm văn phòng đế dày chống trượt chống thấm nước khử mùi dép nam nữ Unisex
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
"Đù! Anh Hàn chơi thật à? Thật là vinh hạnh cho tiểu nhân! Sau này trà nước cứ việc sai bảo!!" Tôi cọ một lát, định trêu cho cậu ta "lên lửa" rồi bỏ chạy. Mẹ nó, dám nói tôi là số 0, tự mình giải quyết đi nhé. Đang cọ dở thì bị ai đó túm gáy xách lên. "Ơ? Đồ Đồ?" Lơ lửng một giây. Rơi vào một vòng tay ấm áp. Sau đó tôi bị ấn xuống giường, bị bắt mặc quần áo chỉnh tề. Cái trải nghiệm bị một đứa nhóc ấn trên giường mặc quần áo cho, tôi chưa từng có bao giờ. Giờ chuyện này lại xảy ra với mình... đúng là. Xấu hổ đến đỏ cả mặt già! Tôi bực mình đấm ngực giậm chân. Hai cậu bạn cùng phòng cười hì hì: "Tiểu Đồ Đồ ghen rồi à? Nhẹ tay thôi nhé, cái eo nhỏ của anh Hàn không chịu nổi cậu hành hạ thế đâu." "Đều là bạn cùng phòng cả, có cần thế không? Hay là cùng..." Đồ Mộng Sơ liếc nhìn cậu bạn kia bằng ánh mắt u ám. Cậu ta nói được nửa câu thì im bặt. Nhận ra Đồ Mộng Sơ đang thực sự tức giận. Người bình thường ngoan ngoãn hiểu chuyện một khi nổi giận trông cũng đáng sợ vô cùng. Bọn họ không dám ở lại nữa, tìm cớ chuồn thẳng. "Anh Hàn chúng tôi đi trước đây, hai người cứ từ từ mà chơi." Cả phòng chỉ còn lại tôi và Đồ Mộng Sơ. Tôi cười hừ hừ, vịnh thành giường định đứng lên. Nhưng tay lại bị Đồ Mộng Sơ ấn chặt. Cậu ta đè lên chân tôi. Thế là xong, toàn thân không nhúc nhích được. "Đồ Đồ, ngoan, để anh dậy." Ánh mắt Đồ Mộng Sơ tối sầm lại: "Anh Hàn Cẩn, có phải ai muốn ngủ với anh, anh cũng đồng ý không?" Tôi sững lại. "Nói cái gì vậy?" Tôi chỉ đùa thôi, sao cậu ta lại cho là thật thế này. Cơ thể Đồ Mộng Sơ dần ép xuống: "Em chỉ muốn biết là 'có', hay 'không'." Tôi lách người ra phía thành giường, nói: "Cậu vẫn còn là trẻ con, sao lại nói những lời như vậy?" Đồ Mộng Sơ: "Anh Hàn Cẩn, em khuyên anh tốt nhất đừng cử động nữa." Cậu ta vừa dứt lời, tôi đã cảm thấy có thứ gì đó đang thúc vào mình. Tôi giận dữ quát: "Đồ Mộng Sơ!" Mặt cậu ta cách mặt tôi chưa đầy một móng tay. "Anh Hàn Cẩn, anh có biết anh như thế này chẳng có chút uy lực nào không?" Tinh thần tôi căng như dây đàn, cảm nhận được thứ đang dán chặt vào mình kia... Tôi kinh hoàng sợ cậu ta đột ngột lột đồ mình ra. "Anh Hàn Cẩn, anh còn liên lạc với người đó không?" "Đừng có nói dối nhé——" Tay Đồ Mộng Sơ luồn vào dưới gấu áo tôi. Vuốt ve bên trong. Giọng nói mang theo vẻ trống rỗng từ vực sâu. Khiến người ta cảm thấy rùng mình sợ hãi. Tôi không dám nói thật. Tôi có thể cảm nhận được cảm xúc của Đồ Mộng Sơ đang rất kích động. Con người khi kích động rất dễ làm ra những chuyện không thể cứu vãn. Tôi trấn an cậu ta, để diễn cho giống, tôi còn pha thêm chút buồn bã khi nói: "Không có." Cậu ta vẻ mặt phấn chấn xoay mặt tôi lại. Bóp lấy cằm tôi. "Anh Hàn Cẩn~ thật sự không có sao?" "Em đã nói rồi, anh tuyệt đối đừng có nói dối." "Nếu anh Hàn Cẩn không muốn nói, vậy em đổi câu hỏi khác." Tôi thở phào một cái. Tảng đá trên vách đá coi như đã rơi xuống rồi. Nhưng theo lời Đồ Mộng Sơ, tảng đá đó lại treo ngược lên. Làm tôi suýt thì vỡ mạch máu não. "Anh Hàn Cẩn, anh bây giờ còn thích anh ta không?" Tôi ngơ ngác. Sao cảm thấy câu hỏi này còn hiểm hóc hơn câu trước. Người ta có đối tượng rồi mà mình vẫn thích người ta. Chẳng phải khiến mình trông hơi mất giá sao? Trong lúc tôi im lặng suy nghĩ... Đồ Mộng Sơ lại khóc. "Anh Hàn Cẩn, em khó chịu quá——" Tim tôi thắt lại. Vừa nãy còn đang yên ổn, sao tự dưng lại khó chịu rồi? Lúc nãy tắm bị cảm lạnh sao? Tôi sờ trán cậu ta. "Cũng không nóng mà." Đồ Mộng Sơ vùi đầu vào lòng tôi, thút thít nhỏ. "Anh Hàn Cẩn, em khó chịu lắm." "Khó chịu chỗ nào?" "Em không biết, chỉ là thấy rất khó chịu." Đồ Mộng Sơ cởi áo ngoài ra, ngón tay chỉ vào ngực. "Chỗ này, giống như có thứ gì đó đè lên, em không thở nổi, khó chịu quá." Tim tôi chùng xuống. Đồ Mộng Sơ bị bệnh tim sao? "Anh Hàn Cẩn, anh hôn em một cái đi, anh hôn em một cái là em sẽ khỏi thôi." Lông mày tôi cau lại, dùng sức đẩy mạnh Đồ Mộng Sơ ra. Tôi lo lắng đến mức này, hóa ra cậu đang đùa giỡn tôi à. Đồ Mộng Sơ vẻ mặt ấm ức ngồi xổm ở góc tường. Tôi dốc hết ruột gan với cậu, cậu lại muốn chui vào chăn của tôi. Buổi tối tôi đã lên giường chuẩn bị tắt đèn đi ngủ. Đồ Mộng Sơ đột nhiên nói: "Anh Hàn Cẩn, em ngủ chung với anh được không?"