🌟 Mời Quý độc giả CLICK vào NÚT bên dưới MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE/TIKTOK để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Phù phép" cho đôi môi căng mọng như ngậm nước với siêu phẩm Romand Juicy Lasting Tint, chất son tint bóng mịn mướt, lên màu chuẩn chỉnh và cực kỳ bền màu cho nàng tự tin tỏa sáng suốt cả ngày dài.
Cảm ơn bạn đã ủng hộ Tiểu Hoa Đán & Pung Pung duy trì website! ❤️
Lần đầu tiên tôi phát hiện ra cậu bạn cùng phòng mà tôi vốn coi như em trai lại muốn ngủ với mình là qua một bài đăng trên mạng xã hội. Vừa nhấn vào xem, tim tôi đã thắt lại vì sợ hãi. "Chân của anh Hàn Cẩn trắng thật, eo cũng thon nữa." "Tại sao anh Hàn Cẩn chỉ bộc lộ con người thật với kẻ khác, còn với tôi lúc nào cũng tỏ ra ôn hòa một cách giả tạo?" "Anh Hàn Cẩn có người trong lòng rồi... Muốn giam cầm anh ấy lại, mỗi ngày dùng đủ mọi cách để..." "Anh Hàn Cẩn nhảy múa thoát y cho người anh ấy thích, tôi ghen tị đến phát điên mất!" "Người anh Hàn Cẩn thích đã chặn số anh ấy rồi, anh ấy đang đi tìm người đó. Tại sao anh không thử thích tôi chứ? Chờ anh về, tôi sẽ trói anh trên giường..." Tôi xem mà rùng mình một cái. Không hiểu sao Đồ Mộng Sơ lại biến thành thế này. Trong ấn tượng của tôi, cậu ta luôn là một đứa em nhỏ đáng yêu và tinh tế cơ mà! Tại một quán bar ánh đèn rực rỡ, tôi nốc cạn một hơi rượu mạnh, những người xung quanh vội kéo tôi lại. "Anh Hàn, đừng uống nữa, chuyện gì vậy? Uống thế này chết người mất." "Nghe nói thất tình, bị người thầm thích chặn số rồi, sáng nay còn lái xe đi tìm, về là thành ra thế này." "Suỵt, Đồ Đồ đến rồi kìa." Đồ Mộng Sơ bước tới với khuôn mặt âm trầm. Đôi mắt đào hoa rạng rỡ thường ngày giờ bị mái tóc che khuất một nửa, lộ ra vẻ u ám đáng sợ. "Tất cả tránh ra." Đồ Mộng Sơ cúi người, bế bổng tôi đang say khướt lên theo kiểu công chúa. Suốt dọc đường cậu ta đều giữ nguyên biểu cảm đó. Người qua đường bị khí thế này dọa cho sợ hãi mà dạt ra nhường lối. Tôi bị ném vào trong xe. Đầu đập mạnh vào cửa xe. Ý thức có chút tỉnh táo lại. Điện thoại vang lên, tôi vừa định nghe. Đã bị Đồ Mộng Sơ một tay cướp mất. Nhìn thấy tên danh bạ hiển thị 【Vợ Phương Dịch】. Đồ Mộng Sơ lập tức nổi trận lôi đình. Gương mặt vặn vẹo, cậu ta gầm lên với tôi: "Vợ? Thật là thân mật quá nhỉ! Người ta chẳng phải đã đá anh rồi sao!!" Cuộc gọi bị cậu ta ngắt quãng. Tôi chật vật ngồi dậy, "Đồ Đồ?" Nhìn rõ khuôn mặt người trước mắt, tôi sững sờ. Đồ Mộng Sơ là con trai đối tác của nhà tôi, tôi luôn coi cậu ta như em trai. Nhà tôi giáo dục rất nghiêm khắc, nhưng thâm tâm tôi lại rất phóng khoáng. Trước mặt người thân, tôi luôn là một đứa trẻ ngoan, kể cả với Đồ Mộng Sơ. Nhưng ở bên ngoài, tôi lại biến thành một bộ dạng khác, ngoài thành tích học tập tốt thì chẳng khác gì mấy đứa du côn. Chàng trai trẻ đứng chắn ở lối ra, ánh mắt thâm trầm, trần trụi đến kinh người. Đồ Mộng Sơ trong mắt tôi vốn luôn mang hình tượng "em trai ngoan". Cộng thêm việc đã uống rượu, tôi không nhận ra lúc này cậu ta đáng sợ đến mức nào. Tôi dỗ dành: "Ngoan, đưa điện thoại cho anh." Tôi đưa tay về phía cậu ta, không ngờ cậu ta lại lấn tới áp sát. Khác hẳn với vẻ hung dữ lúc nãy. Cậu ta cọ vào mặt tôi, giọng nói mềm mại nũng nịu: "Anh Hàn Cẩn, em đau bụng, chúng ta về ký túc xá có được không... Em muốn đi ngủ." Đầu óc đang bị cồn làm cho choáng váng, tôi cứ thế bị cậu ta đánh lạc hướng. Tôi gật đầu, vừa nằm xuống là ngủ thiếp đi. Trong cơn mơ màng, tôi cảm thấy có thứ gì đó ướt át đang liếm mình. Sáng hôm sau, bên giường đặt một bát cháo hải sản. Việc đầu tiên tôi làm khi tỉnh dậy là gọi lại cho Ngụy Phương Dịch. "Vợ... Phương Dịch." Vừa định thuận miệng gọi như vậy, tôi sực nhớ ra cậu ấy đã có đối tượng rồi. Đầu dây bên kia giọng điệu vội vã. "Đừng nói gì cả! Nghe tôi nói đây!" "Tôi thấy trên mạng xã hội cậu bạn cùng phòng của ông chụp trộm ông, bài đăng đính kèm toàn là những suy nghĩ điên rồ về ông thôi." "Tình cảnh hiện tại của ông rất nguy hiểm, nhìn mấy tấm hình tôi gửi cho ông đi." Tôi nhìn ảnh, ho sặc sụa hai tiếng, ảnh chụp thì rất bình thường, nhưng văn án bên dưới toàn là những lời lẽ muốn làm chuyện đó với tôi. "Dáng vẻ lúc ngủ của anh Hàn Cẩn đẹp thật, giá mà trong mắt anh chỉ có mình tôi thì tốt biết mấy." "Anh Hàn Cẩn ngày nào cũng chơi game với kẻ đó, hắn ta còn gọi anh là anh trai. Rõ ràng chỉ có tôi mới được phép gọi như thế... Nhưng anh Hàn Cẩn có vẻ rất vui, tôi giận quá." "Anh Hàn Cẩn gầy thật, không biết da thịt có trắng không nữa." Đồ Mộng Sơ rõ ràng là một "tiểu nãi cẩu" thanh thuần đáng yêu cơ mà! Tôi lắc đầu. "Không thể nào, đây tuyệt đối không phải Đồ Đồ đăng." "Có phải hay không, ông cứ làm theo lời tôi nói là biết." Nửa đêm, tôi lẻn lên giường của Đồ Mộng Sơ. Phát hiện Đồ Mộng Sơ không mặc quần áo. Trong bóng tối mịt mù, tôi lờ mờ thấy được những đường nét săn chắc và tám múi cơ bụng của cậu ta. Không thể ngờ được cậu em trai mặt mũi thanh tú lại có thân hình bốc lửa đến vậy. Nghĩ lại chiều cao hơn mét chín của cậu ta, chuyện này cũng chẳng có gì lạ. Bởi làm gì có "em trai nhỏ" nào cao hơn một mét chín chứ! Mò mẫm một hồi vẫn không thấy điện thoại đâu. Lại chạm phải miệng cậu ta, ngón tay tôi còn thọc vào trong. Một cảm giác ướt át bao trùm. Hoảng quá, tôi vội rụt tay lại. Lúc này Đồ Mộng Sơ đã lờ đờ mở mắt. "Anh Hàn Cẩn? Anh..." Để tránh bị lộ, tôi giả vờ như đang mộng du.